Viết đoạn văn tả cảnh thanh bình của một miền quê hay nhất

Đoạn văn là gì? Đoạn văn ngắn nhất tả cảnh thanh bình của một vùng quê? Đoạn văn ngắn hay nhất tả cảnh thanh bình của một vùng quê? Đoạn văn miêu tả cảnh thanh bình của một vùng quê có ý nghĩa gì? Đoạn văn tả cảnh thanh bình của vùng quê đặc sắc nhất?

1. Đoạn văn là gì?

Đoạn văn là đơn vị trực tiếp hình thành văn bản. Về hình thức bắt đầu từ đầu đến cuối liền mạch không ngắt câu. Về nội dung, các bài hát thường diễn đạt một ý tương đối đầy đủ. Thông thường một số câu tạo nên một đoạn văn. Mỗi đoạn văn thể hiện một ý của văn bản, giữa các đoạn có quan hệ mật thiết với nhau trên cơ sở chủ đề chung của văn bản.

2. Đoạn văn ngắn nhất tả cảnh thanh bình của một vùng quê:

Đoạn 1:

Quê ngoại tôi là một vùng quê thanh bình, giản dị với những cánh đồng lúa bạt ngàn. Mỗi dịp hè, bố mẹ lại đưa tôi về nhà ông bà ngoại để tôi được nghỉ ngơi, thư giãn sau những giờ học căng thẳng. Em luôn mong mỗi dịp hè về để được về chơi với ông bà và đặc biệt là được thăm những cánh đồng ấy. Buổi sáng, ngoại thường dắt tôi ra đồng, sương sớm còn đọng trên ngọn cỏ làm mát chân tôi. Một làn gió mát từ bờ sông thổi vào. Mặt trời vẫn chưa mọc hẳn, nhưng nó vẫn chiếu xuyên qua những tán cây. Xa xa, xung quanh đã nghe thấy tiếng gà gáy, tiếng vịt gáy, tiếng bò xin ăn. Khói bốc lên từ những mái nhà, lẫn với mùi bùn bay trong gió sông thổi vào, nghe thật dễ chịu, ấm áp và thân quen. Khi hai người về đến nhà, mặt trời đỏ au đã nhô cao sau rặng cau. Tiếng đò chạy trên sông, tiếng người gọi nhau v.v… Thế là bắt đầu một ngày mới ở ngôi làng nhỏ xinh đẹp. Tôi thực sự thích ngôi làng xinh đẹp này. Mong sao nơi đây mãi giữ được sự bình yên vốn có.

Đoạn văn bản 2:

Mỗi dịp hè, bố mẹ thường đưa tôi về quê ngoại chơi với ông bà. Đó là những mùa hè tươi đẹp của tuổi thơ tôi. Những ngày ấy, tôi dậy thật sớm để cùng anh đi dạo trên con đường của trang trại. Khi ấy, mặt trời của một ngày mới vừa ló dạng nhưng cũng đủ sức đánh thức mọi người sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng ấm áp làm tan những giọt sương sớm còn đọng trên lá. Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài. Gió thổi về phía xa, những hàng lúa đung đưa như đang nhảy múa trong gió. Một vài nông dân đang đi dọc theo con đường làng và trò chuyện vui vẻ. Không khí buổi sáng trên cánh đồng thật trong lành và mát mẻ. Đó là một khung cảnh yên bình không thể tìm thấy ở thành phố. Sau những giờ học căng thẳng, tôi cảm thấy rất vui khi được trở về quê hương của mình và tận hưởng khung cảnh yên bình này.

Xem thêm bài viết hay:  Hồ sơ địa chính là gì? Công tác lập và quản lý hồ sơ địa chính?

Đoạn #3:

Nhắc đến thành phố, chúng ta thường nghĩ đến không khí ồn ào, náo nhiệt. Thành phố luôn gây ấn tượng với người ta bởi dòng xe cộ qua lại như mắc cửi, những hàng quán tấp nập lúc nào cũng tấp nập. Tuy nhiên, ít ai để ý rằng thành phố trở nên vắng lặng lạ thường vào sáng sớm. Trong số đó, cảnh thanh bình mà em yêu thích nhất là cảnh ở xóm em. Mặt trời chưa kịp mọc, một làn sương mỏng chưa tan đã vây lấy tôi, như thể tôi vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Không khí xung quanh vắng lặng, đường đi cũng thưa thớt người qua lại, con đường không khói bụi, không tiếng còi xe bỗng trở nên thông thoáng, rộng rãi hơn. Lác đác vài người đi bộ trên vỉa hè, các cô chú tập thể dục buổi sáng, tiếng chim líu lo trên ngọn cây. Khu phố yên tĩnh vào sáng sớm. Tôi yêu khu phố của mình, tôi yêu sự ồn ào, náo nhiệt và những giây phút bình yên như thế.

3. Đoạn văn ngắn hay nhất tả cảnh thanh bình của một vùng quê:

Đoạn 1:

Thật là một thành phố đẹp ngày! Đó là vẻ đẹp của một đô thị đang phát triển. Hàng ngày lượng xe qua lại nhiều, quán lúc nào cũng nườm nượp khách, bên ngoài đâu đâu cũng có tiếng cười nói. Tôi thích chụp nhanh, nhưng tôi thích thành phố vào ban đêm hơn. Mỗi tối sau khi học xong em thường ra ban công ngắm thành phố về đêm. Dù ban ngày náo nhiệt là thế nhưng về đêm nơi đây lại mang một vẻ đẹp yên tĩnh đến lạ lùng. Một dòng người về nhà, chỉ một số ít ở lại muộn. Những con phố yên tĩnh chìm trong ánh sáng màu cam ấm áp của những ngọn đèn đường. Những cơn gió dễ chịu chạy từ đầu phố này sang đầu phố kia, tiếng xào xạc giữa những tán lá. Mặt hồ trong công viên lấp lánh dưới ánh trăng và ánh đèn như vàng bạc gợn sóng từng đợt. Trên bầu trời cao, những ngôi sao nhỏ lấp lánh không ngừng như đang biểu diễn một tiết mục khiêu vũ. Không khí trong lành, mát mẻ khác hẳn cái nóng ban ngày. Những buổi tối yên tĩnh như vậy trong thành phố luôn khiến tôi rất háo hức và mong chờ. Tôi yêu khung cảnh yên bình của thành phố vào ban đêm.

Đoạn văn bản 2:

Thành phố nơi tôi ở tất nhiên là một đô thị ồn ào và tấp nập, nhưng buổi sớm thành phố của tôi yên tĩnh làm sao! Sáng hôm đó tôi dậy rất sớm tập thể dục rồi đi học. Thật là một nơi yên tĩnh lạ lùng! Không tiếng còi xe, không người qua lại… Cả không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lướt trên ngọn cây xa xa, vài chú chim thức giấc buổi sớm mai. Con đường ngày xưa đông đúc giờ vắng lặng, yên bình. Chỉ có một số quán ăn nhỏ bình dân trên vỉa hè là mở cửa để chuẩn bị cho ngày mai. Đó là một nơi thực sự yên tĩnh. Thành phố lúc đó thật yên bình.

Xem thêm bài viết hay:  Những việc nên làm vào ngày mùng 1 Tết để cả năm may mắn

Đoạn #3:

Quê hương tôi không đẹp và thơ mộng như trong tranh, nhưng đủ để tự hào nói rằng mỗi buổi chiều thả diều trên đập là tuyệt vời. Những tia nắng cuối ngày cũng là lúc lũ trẻ chúng tôi tụ tập chơi đùa trên bãi cát. Từng cơn gió mát lành thổi vào khiến những cánh diều bay cao, bay xa. Nó gửi gắm ước mơ của người dân đất nước về một tương lai tươi đẹp. Thêm vào đó, dòng sông Hồng nước chảy xiết, thu hai hàng cây soi bóng xuống mặt nước càng làm cho khung cảnh thêm hữu tình. Đứng nhìn hoàng hôn dần khuất, ánh hồng dần mất đi cảm giác tiếc nuối lạ lùng. Thế là một ngày bình yên trên quê hương lại kết thúc.

4. Đoạn văn tả cảnh thanh bình của một vùng quê có ý nghĩa nhất:

Đoạn 1:

Theo cách hiểu của người dân, thủ đô là trung tâm phát triển của cả nước. Nơi này luôn ồn ào và tràn đầy nhịp sống nhanh và năng động. Tuy nhiên, không phải tự nhiên mà người ta vẫn gọi Hà Nội là “thủ đô ngàn năm văn hiến”. Giữa lòng thành phố vẫn còn những khung cảnh bình yên và thơ mộng. Một trong những cảnh đó là Hồ Tây. Nhà tôi ở Hồ Tây, hồ rất to, nhìn từ xa chỉ thấy nước trắng xóa yếu ớt. Họ thường chạy bộ dọc bờ hồ vào sáng sớm bên mặt hồ phẳng lặng và yên bình. Buổi chiều mọi người ngồi hóng gió, uống trà chiều. Đêm hôm sau, Hồ Tây lung linh trong ánh đèn của những tòa nhà cao tầng xung quanh, người dân cũng ra ngoài hít thở và tận hưởng ánh sáng rực rỡ. Khung cảnh yên bình của Hồ Tây luôn khiến tôi cảm thấy đặc biệt, đặc biệt là cảnh yên bình ở thủ đô. Tôi mong Hồ Tây mãi giữ được nét bình yên của riêng mình.

Đoạn văn bản 2:

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê giản dị miền Tây sông nước. Nơi đây tuy không phồn hoa và giàu có như thành phố nhưng em rất yêu quê hương của mình, đi đâu em cũng nhớ về nó bởi một vẻ đẹp yên bình không gì sánh được. Cả ngôi làng nhỏ của tôi nằm cuối con sông lớn nên lúc nào cũng xanh tươi trù phú. Cuối làng là cánh đồng lúa rộng lớn rì rào trong gió mát. Đôi khi tôi bắt gặp những chú cò trắng đang cúi xuống như đang xin cơm. Dọc theo những con đường đất đỏ, cạnh những con mương dẫn từ sông vào trồng rất nhiều dừa xiêm, dừa nước. Chúng đan xen nhau chảy ngược xuôi khắp làng. Người ta thường bắt gặp những chú vịt trắng lội dọc theo những con mương gần ruộng lúa. Đôi khi còn bắt gặp cả những chú trâu béo, đen sì vừa đi vừa ngoe nguẩy đuôi đuổi ruồi, những chiếc chuông dưới cổ kêu leng keng không dứt. Nhà ở làng quê, thường là nhà cấp bốn, nhà vườn, ít thấy nhà hai tầng. Đất rộng, nhà nào cũng có vườn trồng rau, nuôi gà. Rồi nhà nọ cho rau, nhà kia cho dưa. Thế là cũng bớt được vài đồng đi chợ. Tình làng nghĩa xóm ở đây là thế. Họ quan tâm nhau bằng tình yêu chân thật, thật thà và không toan tính. Chiều chiều, tôi thấy các bà các cô ngồi rủ nhau dưới bóng dừa mát rượi nhặt rau, giặt giũ và kể chuyện vui. Bọn trẻ hào hứng đuổi theo, nhảy xuống mương và bơi. Thấy vậy, những chiếc lá dừa vẫy chiếc lá to dài xào xạc vui tai hơn. Vẻ đẹp mộc mạc giản dị của làng quê em là đẹp nhất trong lòng tôi không gì có thể thay thế được, dù đi đâu tôi cũng luôn nhớ về quê hương.

Xem thêm bài viết hay:  Thủ tục chuyển trường THPT, THCS cùng tỉnh và khác tỉnh

5. Đoạn văn tả cảnh thanh bình của làng quê đặc sắc nhất:

Đoạn 1:

Quê hương tôi là một vùng quê xinh đẹp, nhưng tôi nhớ nhất sự yên bình ở đây. Sáng sớm, những chú gà trống đứng trên đống rơm khô trước nhà gáy…o…o… Tiếng chuông báo thức quen thuộc gọi mọi người dậy chuẩn bị cho một ngày mới. Khói bếp từ những ngôi nhà hòa quyện với không khí khiến ai cũng có cảm giác như đang ở nhà. Xa xa, mặt trời từ từ nhô lên sau lũy tre làng, tỏa ra những tia nắng ấm áp làm sương tan dần. Khi ấy, em thường dang rộng vòng tay đón từng giọt sương rơi, như đón những điều vui tươi, tốt lành của một ngày mới. Sương đã tan, đường làng nhộn nhịp cảnh nông dân ra đồng gặt lúa. Lúa trên đồng đã chín, nghĩa là một vụ mùa bội thu. Một hạt gạo như trả công cho người nông dân “dải nắng dãi sương” sau bao ngày lao động vất vả. Ánh nắng chói chang khiến nơi đây như một tấm thảm lụa vàng khổng lồ. Khung cảnh thanh bình, giản dị nơi thôn quê dù đi đâu tôi vẫn nhớ.

Đoạn văn bản 2:

Cả tuổi thơ tôi sống trong một ngôi làng yên bình và xinh đẹp. Nhìn từ xa, nơi này trông giống như một phong cảnh tuyệt đẹp. Con sông trở thành một cơn lũ mạnh uốn khúc cẩn thận để tưới nước cho những cánh đồng. Hai bên sông, hàng rào tre xanh tựa lưng soi bóng như những thiếu nữ tuổi đôi mươi. Mỗi khi gió về là nghe vi vu vi vu như bản hòa ca bất tận của thiên nhiên. Đường làng em luôn sạch sẽ, uốn lượn khắp nơi. Ngôi nhà bây giờ đã khác, khang trang và đồ sộ hơn rất nhiều. Những mái nhà tranh năm nào đã được thay bằng gạch đỏ còn thơm mùi nắng mới. Nhớ quê hương trong những ngày thảnh thơi cùng bạn hái hoa bắt bướm trên đồng cỏ. Cùng thả diều trong gió như gửi ước mơ lên ​​trời cao. Bầu trời xanh quê em êm đềm như ôm ấp biết bao ước mơ hồn nhiên của chúng em.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Viết đoạn văn tả cảnh thanh bình của một miền quê hay nhất của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận