Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ lục bát siêu hay

Trong số những thể thơ đặc sắc nhất không thể không kể đến thể thơ lục bát. Đây là thể loại thơ thường được các nhà thơ sử dụng. Bài viết là tập hợp những đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ lục bát siêu hay.

1. Lập dàn ý viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về thể thơ lục bát:

Khai mạc:

Giới thiệu tên bài thơ, tác giả (nếu có), cảm nghĩ chung về bài thơ đó.

Thân bài:

Chỉ ra một nội dung hoặc nghệ thuật cụ thể của bài thơ khiến em yêu thích và gợi nhiều cảm xúc, suy nghĩ. Chẳng hạn, nội dung bài thơ nói về tình cảm gia đình thân thiết, về tình yêu thương, gắn bó giữa người với người…; Về hình thức, bài thơ sử dụng thể lục bát quen thuộc để thể hiện nhịp điệu, vần điệu thể hiện tình cảm gia đình…

Giải thích tại sao bạn thích nó. Chẳng hạn, về nội dung, bài thơ mang đến cho em những kỉ niệm, những tình cảm, cảm xúc đẹp đẽ về ông, bà, cha, mẹ…; Về nghệ thuật, tác giả đã sử dụng những từ ngữ, hình ảnh hết sức sinh động, gợi cảm; tỷ lệ gieo vần, nhịp điệu độc đáo của thể thơ lục bát…

Chấm dứt:

Nêu cảm nhận của em về ý nghĩa của bài thơ lục bát đó

2. Viết đoạn văn ghi lại cảm nhận của em về bài thơ lục bát ý nghĩa nhất:

Mẫu số 1:

Trẻ em Việt Nam và hầu như tất cả người lớn cũng yêu thích và hạnh phúc khi được đắm chìm trong lời ru ngọt ngào của mẹ và bà từ khi mới lọt lòng. Câu ca dao “Công cha nghĩa mẹ” dường như còn đọng lại trong ký ức mỗi người, thể hiện thật sâu sắc:

“Cha con như núi giữa trời,

Nghĩa mẹ như nước trong biển Đông.

Núi cao biển rộng,

Đảo chín chữ trong lòng tôi!”

Câu đầu tiên nói về “the father”. Công cha được ví như núi Thái Sơn; Ở đây người cha được so sánh với “núi trời”, núi hùng vĩ, núi cao, núi nhiều tầng mây xanh, cao chọc trời. Câu thứ hai nói về “người mẹ” – nghĩa là người mẹ bao la, to lớn khôn tả. Nghĩa mẹ được ví như “nước ở biển Đông”. Nghệ thuật so sánh, đối xứng đã tạo nên hai hình ảnh tuyệt vời vừa là hiện thân vừa tôn vinh nghĩa mẹ cha, tình cảm sâu nặng. Ca dao nhẹ nhàng nhắc nhở chúng ta phải nhìn lên núi cao trời cao, nhìn ra biển rộng, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào mà ngẫm nghĩ về công lao sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Thật thấm thía và cảm động

“Cha con như núi giữa trời,

Nghĩa mẹ như nước trong biển Đông”.

Hai câu cuối, giọng thơ ngọt ngào, tha thiết. Câu cảm thán “con ơi!” là thông điệp yêu thương về đạo làm con “nhớ” đến cha, mẹ:

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích Câu cá mùa thu (Thu điếu) của Nguyễn Khuyến hay

“Núi cao và biển rộng,

Đảo chín chữ trong lòng tôi!”

Câu văn trên sử dụng nghệ thuật ẩn dụ, lặp lại, nhấn mạnh công lao, đức tính của cha mẹ như “Núi cao biển rộng” để nói lên công ơn to lớn của cha mẹ như sinh thành, nuôi nấng, dạy dỗ, dạy dỗ. giáo dục. Ca khúc là lời nhắc nhở sâu sắc về tình mẫu tử của người cha, người mẹ đã sinh thành ra anh.

Mô hình số 2:

Nước non một mình vật lộn,

Thân cò lên ghềnh nay xuống thác.

Ai đổ đầy bể kia,

Cho cạn ao kia, cho cò con?

Đoạn thơ trên là lời than thở của người nông dân nghèo khổ trong xã hội cũ. Họ được so sánh với những con cò trắng, cuộc sống khó khăn, bấp bênh, gian khổ. Không có ngày nào họ có thể nghỉ ngơi và tận hưởng. Hạc có thân hình mảnh khảnh và yếu ớt, nhưng lại cần cù và chăm chỉ. Là những người nông dân nghèo khổ, bệnh tật, hàng ngày họ đi làm thuê, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Thật thảm hại và cay đắng làm sao. Biết là vất vả, cực khổ, nhưng những người nông dân này không biết làm gì. Vì ở địa vị thấp hèn như vậy, làm sao có thể chống lại cái ác, cái tàn ác, cái vô độ? Họ còn không gọi được tên những người đó, mà dám dùng đại từ thông tục “ai” để gọi. “Con cò” cuối bài thơ khiến người đọc day dứt về số phận éo le của thế hệ cũ. Bài thơ có nhịp điệu nhẹ nhàng của một lời ru và nhiều ẩn dụ gợi tình yêu thương, đồng cảm với hoàn cảnh khốn khó của người nông dân. Hình ảnh “thân cò” xuyên suốt bài thơ đã ăn sâu vào tâm trí người đọc không khỏi thương cảm cho những số phận bất hạnh, thất thường của họ.

3. Viết đoạn văn ghi lại cảm nhận của em về một bài thơ lục bát siêu hay:

Mẫu số 1:

Người đàn ông đã cố gắng, có anh ta,

Như cây có cội, như sông có nguồn.

Đây là một trong những bài thơ về tình cảm gia đình hay nhất. Ca dao nói về lòng biết ơn của con cháu đối với tổ tiên. Nhắc nhở chúng ta phải biết ơn tổ tiên, người già. Hình ảnh so sánh con người với cây cối và dòng sông. Thực vật có rễ từ đó chúng bắt đầu phát triển và sinh sản. Con người cũng vậy, nhờ có ông bà, tổ tiên mà chúng ta được như ngày hôm nay. Ca dao sử dụng thể thơ lục bát quen thuộc, cách diễn đạt giản dị, trong sáng để nhắc nhở con cháu nhớ ơn tổ tiên, không được bội bạc. Hình ảnh thơ quen thuộc, giản dị gợi cho ta nhớ đến công ơn của các thế hệ đi trước. Như vậy, ca dao thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với ông bà, tổ tiên và các thế hệ đi trước.

Xem thêm bài viết hay:  Xã hội học là gì? Các phương pháp nghiên cứu của xã hội học?

Mô hình số 2:

“Gió thổi cành trúc,

Tiếng chuông Trấn Võ canh gà Thọ Xương.

Khói sương giăng ngàn sương,

Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ”

Bài ca dao để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về vẻ đẹp của cảnh sắc Hồ Tây. Nhà văn nổi tiếng đã vẽ một bức tranh đầy thơ ca và lời bài hát. Thiên nhiên Hồ Tây sinh động và thơ mộng. Bầu trời mùa thu trong và rộng. Gió nhẹ đung đưa cành trúc. Tiếng chuông, tiếng gà gáy đánh thức nhịp sống sôi động. Thêm vào đó, một màn sương bao phủ càng làm cho khung cảnh thêm phần thơ mộng. Nhịp trống dùi rộn ràng gợi lên nét đẹp truyền thống của người Thăng Long xưa trong nghề làm giấy dó ở làng Yên Thái. Cuối cùng, vẻ đẹp của mặt Hồ Tây ẩn hiện trong sương mờ bỗng hiện ra như một tấm gương sáng lấp lánh dưới nắng mai. Những âm thanh nhịp nhàng của chiếc đồng hồ báo thức, tiếng gà gáy và tiếng gõ giấy inh ỏi cũng là dấu hiệu của một ngày mới bắt đầu. Cuộc sống đang trỗi dậy ở khắp mọi nơi. Đoạn thơ giúp người đọc thêm yêu vẻ đẹp của đất Thăng Long.

4. Viết đoạn văn ghi lại cảm nhận của em về một bài thơ lục bát siêu ngắn:

Mẫu số 1:

Bảo vâng, gọi con đi con,

Tuân thủ sau này, đừng quên.

Cha công, mẹ hiền, khôn ngoan,

Vào và ra, gửi đi, những con người mới.

Đây là một bài hát mà tôi rất yêu thích. Thể thơ nhịp ngắn, thể văn xuôi có vần đặc trưng của ca dao. Cả bài thơ như lời khuyên nhẹ nhàng của cha mẹ dành cho con cái. Những lời này nhắc nhở con cái phải yêu thương, kính trọng và hiếu kính cha mẹ. Công ơn cha mẹ lớn hơn mây trên trời, không gì bằng. Vì vậy, con cái phải học cách yêu thương cha mẹ nhiều hơn. Những cảm giác quen thuộc này khiến tôi cảm nhận rõ hơn tình yêu thương, sự chăm sóc của bố mẹ dành cho mình. Và hiểu hơn về trách nhiệm của một người con.

Mô hình số 2:

Trong trang phục nào đẹp với hoa sen,

Lá xanh, hoa trắng nhị vàng.

Nhị vàng, hoa trắng, lá xanh,

Gần bùn mà chẳng hôi bùn

Dường như ai cũng biết và nhớ đến những hình lục giác này. Hình ảnh bông sen trắng thanh khiết và tinh khôi luôn khắc sâu trong tâm trí mỗi người. Ngay ở khổ thơ đầu, tác giả dân gian đã khẳng định thân phận của bông sen trong đầm là “khó dung hòa”. Hình ảnh hoa sen được thể hiện từ bên ngoài với 3 màu xanh, trắng, vàng lần lượt từ lá, cánh đến nhị. Tất cả đều có màu sắc tươi sáng, rực rỡ. Đặc biệt ở câu thơ thứ ba, những chi tiết này được lặp lại nhưng theo thứ tự ngược lại. Cảm nhận của người đọc, dường như được nghiên cứu, tìm hiểu kỹ càng, từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài. Thì chắc chắn bạn sẽ khẳng định: “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Loài hoa này, không chỉ đẹp mà còn tinh khiết, dù sống trong bùn nhơ vẫn thơm ngát và thanh khiết. Là con người, họ giữ nguyên vẹn sự ngây thơ và lòng trung thành của mình cho dù hoàn cảnh có khó khăn hay khắc nghiệt đến đâu. Phẩm chất cao quý, đáng trân trọng ấy của người Việt Nam đã được tác giả dân gian thể hiện một cách khéo léo qua hình ảnh bông hoa sen trong ca dao trên.

Xem thêm bài viết hay:  Nghị luận về lòng vị tha (Dàn ý và mẫu văn nghị luận hay nhất)

5. Viết đoạn văn ghi lại cảm nhận của em về một thể thơ lục bát siêu dễ nhớ:

Mẫu số 1:

“Đường đến xứ Lạng bao xa?

Ba khoảng cách từ một ngọn núi.

Này, dừng lại và nhìn:

Kìa núi Lăng thành, kìa sông Tầm Cô.”

Đến với câu ca dao trên, người đọc có ấn tượng sâu sắc về xứ Lạng. Bài thơ mở đầu bằng câu hỏi “Đường lên xứ Lạng bao xa?” nhưng nó giống như một gợi ý. Tôi cứ ngỡ đường lên xứ Lạng không xa. Nhưng “một núi ba ruộng” lại cho thấy sự xa xôi, hẻo lánh của xứ sở này. Từ đó có thể thấy được sự hùng vĩ, tầm cỡ của cả xứ Lạng. Những địa danh núi Lăng thành, những dòng sông Tam Cô là những địa danh nổi tiếng trên mảnh đất quê hương này. Đọc đoạn thơ này, ta càng yêu thiên nhiên xứ Lạng hơn.

Mô hình số 2:

Tôi rất thích câu này:

“.Nói lời, giữ lời

Đừng như con bướm đậu rồi bay.”

Tôi rất tâm đắc với hình ảnh so sánh chữ và bướm. Một tác giả dân gian đã trích dẫn hình ảnh con bướm bay lượn, đậu xuống rồi bay đi không dấu vết. Phê phán những người chỉ muốn nói mà không thích giữ lời hứa. Lời nói của họ như cánh bướm, nói rồi bay đi, không giữ lại được gì, nói không được thì làm. Qua hình ảnh này, ông cha ta đã nhấn mạnh với con cháu bài học về chữ tín, nói được thì phải làm được. Bài học quý giá này được cô đọng trong hai câu thơ lục bát vừa dễ nhớ, vừa dễ nghe.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ lục bát siêu hay của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận