Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù hay

Mở dàn ý Phân tích nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù? Thân bài Lập dàn ý phân tích nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù? Kết bài Lập dàn ý phân tích nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù? Bài văn mẫu Phân tích nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù? Một số chủ đề liên quan đến tác phẩm Chữ người tử tù?

Nguyễn Tuân là một cây bút tài hoa khi không chỉ phát hiện ra những phẩm chất tốt đẹp nhất ở những người anh hùng đội lốt người, mà ông còn phát hiện ra vẻ đẹp ở cả những nhân vật bình thường nhất như người anh hùng. quản giáo trong chữ người tử tù. Dưới đây là bài văn tham khảo về Phân tích nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù.

1. Mở bài – Lập dàn ý phân tích nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù:

Đôi nét về tác giả Nguyễn Tuân:

Nguyễn Tuân (1910 – 1987) sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Ông là nhà văn nổi tiếng với sở trường văn chính luận và tài năng kiệt xuất trong việc sử dụng và sáng tạo ngôn ngữ tiếng Việt. Trước cách mạng, Nguyễn Tuân chuyên viết về sở thích khéo léo của con người, đặc biệt quan tâm đến tài năng của mỗi cá nhân trên mọi lĩnh vực. Và Chữ người tử tù là truyện ngắn nổi tiếng nhất của ông thời kì này.

Về truyện ngắn “Lời người tử tù”:

Truyện ngắn đăng lần đầu trên tạp chí Tao Đàn số 29 năm 1938 với tên Dòng cuối. Sau khi in thành tập Vang Bóng một thời gian (xuất bản năm 1940) đổi thành chữ “người tử tù”.

Chữ người tử tù là sản phẩm sáng tạo sau bao ngày tìm tòi, khám phá hình mẫu nhân vật lí tưởng của nhà văn Nguyễn Tuân. Ông đặt nhiều quan tâm đến những tài năng tiềm ẩn trong cuộc sống của con người. Trong tác phẩm, Nguyễn Tuân khám phá vẻ đẹp tài hoa của nhân vật trung tâm là Huấn Cao với tài viết thư pháp rất đẹp.

Giới thiệu về nhân vật Warden:

Nếu như nghệ sĩ Huấn Cao luôn mang trong mình vẻ đẹp thiên phú và ý thức được tài năng thư pháp thì quản ngục lại là người luôn nâng niu cái đẹp, có tấm lòng độc đáo, tài hoa. với tâm nguyện xin được nét chữ của Huấn Cao.

2. Thân bài – Dàn ý phân tích nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù:

Giới thiệu hoàn cảnh gặp gỡ giữa Huấn Cao và viên cai ngục, làm nổi bật vẻ đẹp nhân vật.

A. Warden – một âm thanh rõ ràng đặt nhầm chỗ của cái ác.

Người cai ngục xuất hiện ở đầu truyện trong cuộc đối thoại với nhà thơ. Cái tên Huấn Cao trong lệnh khiến viên Quản ngục nghi ngờ, liền hỏi nhà thơ về Huấn Cao với sự thích thú và ngưỡng mộ thầm kín. Đó là những cảm nhận đầu tiên về nét chữ, tâm đắc với tài viết chữ “nhanh và đẹp” của Huấn Cao.

Xem thêm bài viết hay:  Quỹ ETF là gì? Ưu nhược điểm của ETF? Nên đầu tư không?

Trong đêm đầu tiên của Huấn Cao ở nhà ngục, Quản ngục được miêu tả với vẻ mặt “lo lắng bóp chặt hai bên thái dương…”. Trong lòng viên quản ngục có những suy nghĩ thầm kín, trăn trở bởi sự có mặt của Huấn Cao trong ngục khi nhìn thấy một người tài giỏi sắp bị kết án tử hình. Lòng thầm nghĩ “Có ông HC trong tay…có chữ”.

Nghĩ cách đối xử với Huấn Cao để đỡ phải ngồi tù, mặt Quản ngục giãn ra “như mặt ao…”. Từ đó có thể thấy Quản ngục là một người điềm tĩnh và luôn ẩn chứa một nỗi niềm khó nói.

Sống trong ngục tối tăm tối, dối trá và tàn ác, Quản giáo có “tính tình hiền lành…”, biết đọc “phá nghĩa sách thánh hiền từ nhỏ”. The Warden là một người đàn ông có trái tim trong sáng bị đặt nhầm chỗ trong bóng tối.

B. Ngoại hình của Huấn Cao là điều kiện để làm nổi bật tính cách tốt đẹp của viên quản ngục

Quan Vũ là người luôn nâng niu, gìn giữ mỹ nhân với tấm lòng tài hoa có một không hai:

Nỗi ao ước bấy lâu của viên cai ngục khi Huấn Cao xuất hiện đã được đánh thức bằng cách “treo đôi câu đối trong nhà mình”. Huấn Cao viết. Mong muốn lớn hơn nguy hiểm cho cuộc sống. Quản giáo là một người yêu cái đẹp và chắc chắn không phải là người xấu.

Tinh thần phân biệt lẫn nhau:

– Nói cùng thái độ cung kính với Huấn Cao “Nghe nói…đẹp không?”

• Tiếc cho một tài năng kiệt xuất khi biết Huấn Cao sắp chết.

• Quý trọng Huấn Cao, muốn chăm sóc Huấn Cao những ngày cuối đời dù bị khinh thường, khinh bỉ.

Nếu ở Huấn Cao là khí phách anh hùng thì ở Viên Quản Ngục là vẻ đẹp của thiên lương trong sáng.

C. Cuộc gặp gỡ giữa quản giáo và Huấn Cao là cuộc gặp gỡ của những con người đẹp thể hiện rõ nhất trong cảnh cho chữ.

Bối cảnh cho chữ một hình ảnh trang trọng nhưng lại diễn ra trong một nhà tù “đêm ấy ở nhà lao tỉnh Sơn, trong một không gian chật chội, tối tăm: “vách nhà giăng đầy mạng nhện…”.Trên không gian tăm tối của nhà tù là tấm lụa trắng tinh và mùi của lọ nghiên mực, ánh sáng ấm áp từ ngọn lửa như xua tan đi cái lạnh và bóng tối ở đó.

Nỗi nhục nhã, run sợ của viên quản ngục không phải là sự hèn nhát mà là sự khâm phục trước cái đẹp và cái tài.

Ở nơi đây không còn là ngục tù, với tử tù và quản ngục chỉ còn lại những con chữ sáng ngời.

Xem thêm bài viết hay:  Quy trình tín dụng ngân hàng là gì? Ý nghĩa của quy trình tín dụng ngân hàng

Lời khuyên và thái độ chân thành của Huấn Cao đã khiến Quản ngục bừng tỉnh và cúi đầu chào viên quản ngục. Đó là cái cúi đầu trước mỹ nhân, trước vĩ nhân.

Nhà văn phát hiện: trong mỗi cá nhân đều có chất nghệ sĩ, có tâm hồn yêu cái đẹp và tài năng. Bên cạnh nhà tù tội ác vẫn còn “thiên lương”.

Cái đẹp tồn tại của cái ác sẽ trường tồn, nó không lụi tàn mà sẽ lớn mạnh như đóa sen giữa đầm lầy, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

3. Kết bài – Phân tích dàn ý về nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù:

Đánh giá lại công việc và tài năng của nhà văn.

Vẻ đẹp và ý nghĩa của hình tượng nhân vật.

4. Bài văn mẫu Phân tích nhân vật quản ngục trong Chữ người tử tù:

Khi tiếp cận tác phẩm truyện ngắn “Chữ người tử tù” người ta thường nhắc đến nhân vật Huấn Cao – nhân vật trung tâm mà hình tượng của nó là đại diện cho cái đẹp mà quên rằng còn có một nhân vật là người lao động. Viên cai ngục đã góp phần làm nổi bật giá trị nhân văn của cái đẹp trong truyện ngắn này.

Thoạt nhìn, người ta có thể nghĩ viên quản ngục là một người cam chịu và không khác gì những người đương thời: “Ta biết gì về cung đình nước ta, để ta bàn thêm”. Nhưng bên trong con người ấy là một mầm đẹp đang chờ được lớn lên. Và đó cũng là lúc ông gặp Huấn Cao, một người có “biệt tài viết chữ rất nhanh, rất đẹp”. Quản ngục rơi vào một cuộc đấu tranh nội tâm thầm lặng, đó cũng là biểu hiện của tính “hướng nội” trong tác phẩm của Nguyễn Tuân.

Và trong cuộc đấu tranh đó, niềm say mê cái đẹp cũng đã chiến thắng, tuy không phải là tuyệt đối nhưng đã khiến người cai ngục trở thành một con người khác. “Bao nhiêu âm thanh phức tạp vút lên trên mặt đất, nâng đỡ một vì sao muốn nói lời tạm biệt với vũ trụ”. Huấn Cao là “Ngôi sao chính trị” gây nên “tiếng phức” trong quản ngục. Viên cai ngục là một người có thú vui cao thượng là say mê những lời hoa mỹ của Huấn Cao. Thú vui ấy hoàn toàn vượt lên trên những cám dỗ tầm thường về vật chất cũng như tâm địa đen tối, xấu xa của chốn ngục tù. Anh ta không hống hách, mà chỉ làm nhiệm vụ của mình như một người cai ngục. Đối với viên cai ngục, nếu có một bức tranh chữ của Huấn Cao là tốt nhất. Khoác lên mình chiếc áo cai ngục không làm mất đi sự tử tế trong con người anh. Nghe tin Huấn Cao đến, tuy sợ pháp luật nhưng viên cai ngục vẫn muốn xin chữ. Ta cảm nhận được ở người quản ngục những giá trị trân quý vẻ đẹp của một tâm hồn không vết nhơ. Ngay cả ở nơi chỉ có bóng tối, tâm hồn của người quản ngục vẫn giống như một viên ngọc quý. Và dù Huấn Cao không hiểu tấm lòng của ông quản giáo thì người quản giáo vẫn giữ ý nguyện cao cả đó. Viên cai ngục không màng Huấn Cao là tử tù, chỉ muốn xin chữ. Viên quản ngục ngày nào cũng thết đãi Huấn Cao bằng rượu thịt, thể hiện sự kính trọng đối với người tài. Mặc dù trong tù quản giáo là người nắm quyền nhưng quản giáo lại xưng hô với cấp dưới. Khi Huấn Cao quát mắng quản ngục, ông buồn nhưng không.

Xem thêm bài viết hay:  Mỹ muốn thiết lập trật tự thế giới thế nào sau Chiến tranh lạnh?

Khi bị Luyện, Quản giáo bừng tỉnh, trân trọng lời dặn dò cuối cùng của một người tử tù. Hai giọt nước mắt của quản giáo khẽ rơi như sự thức tỉnh của một mầm sống nhân hậu trong bóng tối. Qua ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân người đọc cảm nhận được Thiên Lương tâm huyết và luôn nâng niu giá trị văn hóa và nét đẹp của nghệ thuật.

Trong truyện ngắn, tuy không phải là nhân vật trung tâm nhưng người cai ngục tồn tại có ý nghĩa quan trọng với đặc điểm chung nhất của các nhân vật trong Vang bóng một thời của nhà văn Nguyễn Tuân. Đó là chất lãng mạn mà tính hiện thực của nó không xa rời cuộc sống, là sự thức tỉnh của Thiện Lương, của những giá trị văn hóa dân tộc, là biểu hiện rõ nét nhất của tinh thần “thương nhớ tiếc xưa, sức vực dậy một thời đã cũ”. ”.

5. Một số đề tài liên quan đến tác phẩm Chữ người tử tù:

1. Qua tác phẩm Điếu văn của nhà văn Nguyễn Tuân, hãy chứng minh nhận định: “Điều quan trọng nhất là sau mỗi đoạn kết, tác giả phải gieo vào lòng người đọc một nhận thức sâu sắc về quy luật của cuộc đời và những dự cảm về tương lai, về tất yếu cái đẹp sẽ chiến thắng”.

2. Qua hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù, hãy chứng minh nhận xét của Bielinsky khi viết về giá trị của một tác phẩm văn học: “Tác phẩm nghệ thuật là kết quả của tình người, là ước mơ cháy bỏng về chính nghĩa. xã hội, bình đẳng, bác ái luôn thôi thúc các nhà văn sống và viết, dốc hết tâm trí và hiến dâng giọt máu nóng của mình cho nhân loại”.

3. Nhận xét của Sêkhốp “Nhà văn tạo ra nhân vật để gửi gắm tư tưởng, tình cảm, quan niệm sống” của Sêkhốp có đúng không khi vận dụng vào tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân?

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù hay của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận