Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù siêu hay

Vài nét về tác giả Nguyễn Tuân? Giới thiệu tác phẩm “Chữ người tử tù”? Nội dung tác phẩm Chữ người tử tù? Sơ lược về nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù? Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù?

Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân là bài văn sâu sắc về người nghệ sĩ chân chính yêu cái đẹp, không chịu khuất phục cường quyền, sẵn sàng chết không sợ hãi. Bài viết dưới đây là phần phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù, mời bạn đọc cùng theo dõi.

1. Đôi nét về tác giả Nguyễn Tuân:

Nguyễn Tuân (sinh năm 1910 mất năm 1987) sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Sở trường của Nguyễn Tuân là ở thể tùy bút và ký, với tài năng điêu luyện trong việc sử dụng và sáng tạo ngôn từ tiếng Việt.

Nguyễn Tuân chịu ảnh hưởng lớn từ cha mình – một nhà Nho lỗi lạc, yêu nước dưới thời thực dân phong kiến. Sinh ra trong thời nước mất nhà tan, ông sớm ý thức về lòng yêu nước. Ra tù vì tham gia phong trào phản đối thầy Pháp nói xấu người Việt, ông bén duyên với nghề biên chương và bắt đầu sáng tác.

Có thể kể đến những tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Tuân như: “Bóng vàng một thời tiêu biểu với truyện ngắn Chữ người tử tù, Một chuyến đi, Một bài văn, Nhớ quê hương, Chiếc đèn dầu lạc còn lại, Cảnh và hương vị đồng quê, Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi, Sông Đà, Nồi đồng càng cua,…

2. Về công việc Những lá thư của người tử tù:

Tác phẩm nằm trong tập Vang bóng một thời của nhà văn Nguyễn Tuân, có tên gốc là “Dòng cuối”.

Bố cục gồm 3 phần:

Phần 1 (từ đầu đến đoạn “sau đó sẽ“): Cuộc gặp gỡ giữa Huấn Cao và viên quản ngục.

Phần 2 (tiếp đến đoạn“trên thế giới“): Quản giáo muốn xin chữ thư pháp của Huấn Cao

Phần 3 (đoạn còn lại): Cảnh cho chữ chưa bao giờ ở trong tù.

3. Nội dung công việc Những lá thư của người tử tù:

Huấn Cao là một tử tù bị nhốt trong ngục do làm phản triều đình và là một nhà Nho có tài viết thư pháp và có khả năng “phá khóa mà thoát”. Trước khi bị xử tử, Huấn Cao vì cảm phục trước thái độ “hiền tài phân minh” và tấm lòng sát bùn không hôi tanh mùi bùn của quản ngục nên đã đồng ý trao chữ cho người này. Vào đêm trước ngày hành quyết, Huấn Cao, một tử tù bị xiềng xích trong một nhà tù bẩn thỉu, mục nát, đang mân mê nét bút trên tấm lụa trắng, bên cạnh là quản ngục và nhà thơ đang sợ hãi. . Sau khi cho chữ, Huấn Cao còn khuyên hai người nên rời xa chốn hỗn mang xấu xa này để giữ tấm lòng yêu cái đẹp và thỏa mãn thú chơi thư pháp tinh túy. Những lời khuyên chân thành ấy đã lay động trái tim viên quản ngục có tâm hồn yêu cái đẹp.

Xem thêm bài viết hay:  Dow Jones là gì? Ý nghĩa chỉ số bình quân công nghiệp DJ?

4. Dàn ý Nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù:

4.1 Giới thiệu:

Về tác giả, tác phẩm

Nêu nội dung đề bài yêu cầu phân tích: Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù siêu hay

4.2 Phần thân:

Nhân vật Huấn Cao mang vẻ đẹp của tư thế và khí phách.

– Người tự trọng sống hào hoa không tham danh lợi: “Tôi không bao giờ sinh ra vì vàng hay quyền lực, vì vậy tôi không bao giờ ép mình viết câu đối”.

– tư thế nằm ngang mạnh mẽ: “…người ở chọc trời khuấy nước, ở trên người tu luyện, người ta còn không biết họ là ai…”

– Chống lại quân quyền, bị tù đày, bất chấp gian khổ, thậm chí tử hình “Ngay cả cảnh chém giết, hắn cũng không sợ nữa…”

– Suy nghĩ, hành động phóng khoáng: thản nhiên nhận rượu thịt của viên cai ngục dù đang bị giam cầm.

– Khinh bỉ bọn cường hào, lưu manh, lưu manh.

– Thái độ và ngôn ngữ đầy khí phách, luôn hiên ngang giữa nền nhà tù xám xịt. Quản ngục im lặng, hỏi Huấn Cao có cần gì nữa không, ông rất điềm tĩnh đáp: “Anh muốn tôi hỏi gì? Tôi chỉ cần một điều. Đây là nhà của ngươi, đừng đặt chân vào đây.”

Nhân vật Huấn Cao mang vẻ đẹp của tâm hồn và tài năng

Tâm hồn cao thượng không bị thế gian vấy bẩn:

Huấn Cao ca ngợi bản chất tốt đẹp của mỗi người: “Ta nói thật, Quan đại ca nên tìm về quê mà sống… Ở đây khó giữ của trời cho lành để rồi hoen ố cả đời lương thiện.”. Lời khuyên chân thành với viên cai ngục thể hiện tâm hồn cao thượng của nhân vật Huấn Cao.

Yêu cái đẹp và trung thực với những người yêu cái đẹp.

Huấn Cao hiểu tấm chân tình của quan, liền vui vẻ cho lời, nhưng tự trách mình sao không thể hiện được tấm lòng của người khác: “Suýt nữa, tôi đã mất một trái tim trên thế giới“.

– Nhân tài:

– Thú chơi thư pháp (nghệ thuật viết chữ Hán) là một thú vui tao nhã của người xưa, bên cạnh thú vui cầm, thi, thi, họa. Ông Huấn Cao có tài viết thư pháp rất đẹp nổi tiếng khắp vùng. “Ở tỉnh Sơn người ta vẫn khen tài viết rất nhanh và đẹp”.

– Nhưng với tài năng ấy chỉ dành cho những ai biết trân trọng và có tài năng làm bạn tâm giao của mình: “Trong đời tôi chỉ viết hai bộ tứ tuyệt và một bức tranh trung cho ba người bạn thân của tôi”.. Và ông cho người cai quản chữ vì ông hiểu rồng và trân trọng thư pháp thực sự “Tôi cảm nhận được trái tim nhân hậu của các bạn.”

– Vẻ đẹp của thư pháp tương phản với sự bẩn thỉu của ngục tối.

– Hình ảnh người tù cổ đeo gông, chân bị trói chặt nhưng điềm nhiên viết chữ đối lập với hình ảnh nhà thơ và viên quản giáo sợ uy quyền.

Xem thêm bài viết hay:  Câu khẳng định là gì? Câu khẳng định, phủ định trong tiếng Anh?

=> Biểu hiện ý nghĩa sâu sắc: trong mảnh đất chết âm u của nhà tù, người có tài không sợ uy quyền, không sợ chết vẫn có thể sản sinh ra cái đẹp. Lời khuyên của Huấn Cao đối với viên cai ngục như góp thêm triết lí: cái đẹp không thể dung hoà với cái xấu.

Đánh giá về hình ảnh Huấn Cao

– Tượng trưng cho vẻ đẹp của tài hoa, của trời cho.

– Nhân vật Huấn Cao cũng như các nhân vật khác trong Vang bóng một thời là một con người tài hoa, có vẻ đẹp khoa trương, trọng trách với thời cuộc và vẻ đẹp tâm hồn.

4.3. Kết luận:

– Khẳng định lại giá trị nội dung và nghệ thuật của tác phẩm, sự tài hoa trong cách miêu tả và kể chuyện của tác giả

– Nêu quan điểm cá nhân về nhân vật Huấn Cao

5. Bài văn mẫu Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù:

Tác phẩm “Chữ người tử tù” là một truyện ngắn ca ngợi những con người tài hoa với những phẩm chất cao quý, trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù là chốn lao tù tăm tối, bẩn thỉu thì nhân vật Huấn Cao vẫn tỏa sáng với những phẩm chất cao đẹp. Trên con đường đấu tranh và giữ gìn vẻ đẹp chân thật nhất, người nghệ sĩ tài hoa Huấn Cao luôn giữ gìn mọi phẩm chất cao đẹp của mình, không gục ngã trước cường quyền, không khuất phục trước cái ác. Thông qua người nghệ sĩ đương thời Huấn Cao, tác giả Nguyễn Tuân đã khiến người đọc có nhiều suy ngẫm sâu sắc về cuộc đời và con người về vẻ đẹp của nghệ thuật.

Huấn Cao là một nghệ sĩ tài hoa khó tìm. Trong tác phẩm, Nguyễn Tuân đề cao tài viết thư pháp rất đẹp của ông Huấn. Đây là một nghệ thuật tinh hoa, bởi người tài hội họa thì nhiều mà người tài thư pháp thì rất hiếm. Chữ trong tác phẩm thư pháp không phải là sự hội tụ của sự khéo léo, tinh tế, điêu luyện của người viết mà còn là yêu cầu sáng tạo đối với một nhà thư pháp. Mỗi nét bút là sự kết hợp giữa tinh hoa và tâm huyết của một nhà thư pháp trong đó chứa đựng những khát khao sâu xa trong nhân cách của nhà văn. Lời nói của Huấn Cao là nhân cách cao cả, phi thường bởi không chỉ vì “Rất đẹp, rất vuông vắn” nhưng cũng nói “những tham vọng cuồng nhiệt của một đời người”. đó là lý do tại sao “Có chữ ông Huấn mà treo là báu vật trên đời” cho viên cai ngục.

Huấn Cao cũng là một người mạnh mẽ theo tiếng gọi của tự do cầm gươm chống lại chế độ quân phiệt. Dù hoài bão lớn không thành và trở thành tử tù nhưng tâm hồn ông vẫn hoàn toàn tự tại, luôn trang nghiêm, oai phong. Trước quan ngục oai nghiêm và bọn lính, Huấn Cao lạnh lùng ” khom người xô đầu thang xuống đập thịch vào bệ đá “ để khẳng định vị thế oai hùng của mình. Khi cai ngục “Anh Huấn khẽ hỏi: Anh có cần gì thêm không, cho tôi biết. Tôi sẽ cố hết sức.”. Anh quả quyết trả lời: “Anh muốn tôi hỏi gì? Anh chỉ muốn một điều là em đừng đặt chân vào đây.”. Đây là một sự kiêu ngạo và tự phụ thực sự. Rồi khi hiểu tấm lòng của viên quản ngục là “tấm lòng trong thiên hạ”, ông đã bằng lòng cho chữ trong tư thế “người tù bị còng trên cổ, chân bị cùm, bạo dạn vẽ chữ trên nền lụa trắng tinh”. trên tấm ván”. Hai hình ảnh đối lập được hiện lên, một bên là xiềng xích, cường quyền và không khí ngột ngạt của nhà tù, một bên là người nghệ sĩ đang tích cực cống hiến cho cái đẹp, cho nghệ thuật. Dưới ngòi bút của nhà văn Nguyễn Tuân, Huân xứng đáng được là một vĩ nhân, tuy không cầm binh bố trận nhưng vẫn oai phong lẫm liệt với phương châm sống: “Nghèo không dời, giàu không dời, hùng vũ không trốn”. “.

Xem thêm bài viết hay:  Thực phẩm là gì? Phân loại và công dụng các loại thực phẩm?

Huấn Cao là người có phẩm cách thanh cao, liêm khiết, luôn có ý thức giữ gìn những hiền tài trời cho. Ông Huân ngẩng cao đầu trước quyền lực và tiền bạc “Tôi sinh ra không phải vì vàng bạc hay quyền lực mà phải ép mình viết câu đối”.. Ông đánh giá cao những người “sống giữa đống cặn bã” nhưng vẫn giữ vững “lương trời cho”. Khi biết viên cai ngục là một người có “khẩu vị cao quý” và “tấm lòng phân biệt”, anh tự trách mình “Suýt chút nữa mình đã đánh mất một trái tim trên đời”. Đây không phải là sự ban tặng tài năng của người tử tù đối với ông quan mà là sự kính trọng đối với người giao thiệp tài ba, người bạn tri kỷ còn ấp ủ trong chút “lương trời” ở con người phải sống trong gian ác nhưng vẫn nhân nghĩa. Ông Huấn không những buông lời mà còn bình tĩnh bảo ông Quân hãy cút khỏi nghề này và hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Đây là lời cuối cùng của Huấn từ trước về cõi vĩnh hằng, cũng là điều mà ông muốn truyền đạt với tư cách là một con người: hãy học cách “giữ của trời cho tốt”.

Đúng như nhận xét của Vũ Ngọc Phan: “Tinh thần tự nguyện dấn thân, bám lấy thành trì của cái đẹp là biểu hiện sinh động của một nhân cách văn hóa lớn. Nhà văn Nguyễn Tuân chuyên viết về Việt Nam từ quan niệm đến hiện thực.. Nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân là biểu hiện rõ nét nhất của một tâm hồn hết lòng bám lấy cái đẹp, dù có thể cận kề cái chết nhưng nhất quyết không để cái đẹp bị vấy bẩn.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù siêu hay của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận