Phân tích khổ 4 Tràng Giang của Huy Cận chọn lọc hay nhất

Cũng như các tác phẩm khác trong phong trào Thơ mới, Tràng Giang của Huy Cận mang vẻ đẹp hùng vĩ, diễm lệ nhưng lại mang tâm trạng u uất. Dưới đây là bài văn Phân tích khổ thơ thứ tư Tràng Giang của Huy Cận.

1. Dàn ý Phân tích khổ thơ 4 Tràng Giang của Huy Cận chọn lọc hay nhất:

1.1. Khai mạc:

Giới thiệu đôi nét về tác giả Huy Cận và tác phẩm Tràng Giang

Dẫn dắt người đọc vào phân tích khổ thơ thứ tư Tràng Giang của Huy Cận

1.2. Thân bài:

Nội dung: Tâm trạng buồn, bơ vơ, cô đơn của tác giả Huy Cận khi nhớ nhà

Bức tranh thiên nhiên

Một buổi hoàng hôn với tầng lớp mây như núi bạc, cánh chim nhỏ chiều và sóng Tràng giang.

ảnh tâm trạng

Hình ảnh: “chim nghiêng cánh” gợi tả hoạt động “bóng chiều”. Cánh chim trĩu nặng bóng chiều, lúc hoàng hôn mặt trời như muốn rơi xuống đất. Nếu với Bà Huyện Thanh Quan, với Lý Bạch… cánh chim chỉ là lời báo hiệu sắp hoàng hôn thì trong thơ Huy Cận, đó là nỗi niềm cô đơn trước cuộc đời.

Nhà thơ bộc lộ một cách nhìn mới ở hai câu kết:

“Lòng quê chan chứa nước

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”

Hai câu thơ trích trong bài thơ “Hoàng Hạc Lâu” của Thôi Hiệu:

“Nhật hương quan xứ thị mộ

Yên Ba Giang thương sử buồn người”

(Quê hương khuất bóng hoàng hôn

Trên sông khói sóng buồn ai)

Thôi Hiếu nhìn khói hương nhớ xưa, nhớ quê, nơi chôn rau cắt rốn. Sắc tố sầu xưa.

Còn Huy Cận tuy ở quê nhưng lòng vẫn nhớ nhà da diết. Nhớ nhà có thể hiểu là nỗi nhớ đất nước mất chủ quyền, nỗi buồn thời cuộc.

Từ láy gợi hình sóng nước, sóng lòng trong tác giả.

1.3 Kết luận:

Khổ thơ là tâm trạng lạc lõng, mất kết nối với cuộc đời, tâm trạng của cái tôi lãng mạn trong phong trào thơ mới.

2. Phân tích khổ thơ 4 Tràng giang của Huy Cận chọn lọc hay nhất:

Nhà thơ Huy Cận có nhiều tác phẩm tả cảnh thiên nhiên, nhớ quê hương, trong đó bài thơ “Tràng Giang” là tiếng lòng chung của cái tôi cá nhân trong phong trào thơ Mới. Đặc biệt khổ thơ cuối bài “Tràng Giang” nói lên tâm trạng cô đơn, buồn tủi của tác giả khi nhớ nhà:

Xem thêm bài viết hay:  Cầm giữ tài sản là gì? Phân biệt cầm cố tài sản và cầm giữ tài sản?

Huy Cận đã vẽ nên một vẻ đẹp vừa hoài cổ vừa hiện đại trong tâm hồn:

“Tầng mây cao đùn núi bạc,

Con chim nhỏ: bóng hoàng hôn.”

Tác giả đã sử dụng tính từ “lớp lớp” để miêu tả rõ hình ảnh từng lớp mây như dát bạc cả một vùng trời. Câu thơ sử dụng phép so sánh ẩn dụ và ngắt câu với “mây cao đùn núi bạc” tạo thành “tầng lớp” khiến ta hình dung mây trong nắng như dát bạc. Hình ảnh cổ điển và thơ mộng hơn được lấy cảm hứng từ một tác phẩm cổ của nhà thơ Đỗ Phủ:

Để tô điểm cho vẻ đẹp thiên nhiên, tác giả đã so sánh mây trắng với “bạc”, từ “đùn” làm cho mây vận động bằng nội lực tạo thành núi bạc. Và nét hiện đại được thể hiện rõ nét hơn qua dấu hai chấm ở câu thơ sau gợi mối liên hệ giữa cánh chim và bóng chiều.

Mây trời bao la, cùng với tiếng chim nghiêng ngả, không phải là nghiêng bình thường mà là “cánh chim nhỏ” trong buổi hoàng hôn. Bóng chiều trĩu nặng cánh chim nhỏ, in bóng xuống mặt nước khiến ai cũng nghiêng ngả. “Cánh chim” và “bóng chiều” là những hình ảnh trong thơ cổ điển.

Nếu như lời của Bà Huyện Thanh Quan, của Lý Bạch… thì cánh chim chỉ là lời cảnh báo về buổi hoàng hôn thì ở thơ Huy Cận, đó là nỗi niềm cô đơn trước cuộc đời.

Nhà thơ bộc lộ một cách nhìn mới ở hai câu kết:

“Lòng quê chan chứa nước

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”

Hai câu thơ trích trong bài thơ “Hoàng Hạc Lâu” của Thôi Hiệu:

“Nhật hương quan xứ thị mộ

Yên Ba Giang thương sử buồn người”

(Quê hương khuất bóng hoàng hôn

Trên sông khói sóng buồn ai )

Thôi Hiếu nhìn khói hương nhớ xưa, nhớ quê, nơi chôn rau cắt rốn. Sắc tố sầu xưa. Còn Huy Cận tuy ở quê nhưng lòng vẫn nhớ nhà da diết. Nỗi nhớ nhà có thể hiểu là nỗi nhớ đất nước mất chủ quyền, nỗi buồn thời đại. Lòng quê ở đây nói lên nỗi nhớ quê hương bằng hai từ “gợn sóng” cho ta thấy bóng sóng bên cạnh, sóng cũng nhớ hay tác giả đang nghĩ về quê hương? Sự lên xuống của sóng hay nỗi nhớ của nhà thơ không chỉ diễn ra một lần mà diễn ra liên tục. Bài thơ muốn nói lên nỗi nhớ quê hương thanh bình, tự tại của tác giả khi được sống trong cảnh sông nước.

Xem thêm bài viết hay:  Hợp số là gì? Hợp số là những số nào? Lấy ví dụ về hợp số?

“Hoàng hôn không khói cũng nhớ nhà”

Nhà thơ mượn từ “khói” trong thơ Thôi Hiệu để nói lên cảm xúc của mình, nếu nhà thơ nhìn khói nhớ nhà thì nhà thơ Huy Cận không có “khói” vẫn nhớ quê hương nơi chôn rau cắt rốn. Tôi lớn lên. Huy Cận lại buồn trước cảnh vắng, sóng “gợn” nhớ quê hương Nhưng chỉ thấy hư vô mà thôi, Huy Cận một mình đối diện với cảnh trống vắng. Vì vậy, khát vọng được yêu thương, được gắn bó với cuộc đời là khát vọng của tác giả.

Bằng sự so sánh tài tình và miêu tả tài tình, nhà thơ Huy Cận đã thể hiện rõ nét nỗi buồn nhớ quê hương đau thương của tác giả. Nỗi nhớ nhung da diết hơn khi đứng ngay trên quê hương, nhưng quê hương không còn nữa mà là trong cảnh nước mất nhà tan.

3. Đoạn văn phân tích ngắn gọn nhất khổ thơ 4 Tràng Giang của Huy Cận:

Mỗi khi trở lại với phong trào Thơ mới, bên cạnh những tên tuổi lớn như: Chế Lan Viên, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính, không thể không nhắc đến Huy Cận – một hồn thơ biến ảo của một dàn đồng ca giàu cảm xúc. Tất cả mạch cảm xúc và phong cách nghệ thuật sáng tạo được thể hiện sinh động qua bài thơ Tràng Giang được rút ra từ tập thơ Lửa thiêng. Đặc biệt khổ thơ cuối được coi là khổ thơ tha thiết nhất trong Tràng Giang.

Nếu như ở ba khổ thơ đầu, “nỗi buồn thế hệ, nỗi buồn miên man” trải dài giữa mênh mông của dòng sông thì ở khổ thơ tiếp theo, tâm trạng ấy được mở ra trong không gian hoàng hôn của buổi sớm mai. buổi chiều muộn:

“Tầng mây cao đùn núi bạc,

Con chim nhỏ: bóng hoàng hôn.”

Đó là lời tâm sự của tác giả khi ánh chiều tà buông xuống. Nơi Tràng Giang hiện ra với vẻ đẹp kỳ vĩ với tầng mây tạo thành ngọn núi khổng lồ, được những tia nắng mặt trời chiếu rọi thành ngọn núi bạc. Đó là một hình tượng nghệ thuật đẹp được tạo nên bởi sự cảm nhận tinh tế và một hồn thơ yêu quê hương đất nước. Hình ảnh núi bạc ấy càng sống động qua động từ “đùn”. Từng lớp mây trắng nối tiếp nhau như những nụ bông trắng nở trên bầu trời, khi ánh chiều tắt, vẻ đẹp tỏa sáng.

Xem thêm bài viết hay:  Giao điểm là gì? Tính chất, cách xác định, cách vẽ giao điểm?

Trong bài thơ, hình ảnh nhà thơ trong mỗi cảnh vật đều hiện lên với cùng một bóng dáng cô đơn, lạc lõng như cành củi, bèo…. Đó là con chim nhỏ, đợi ánh chiều tà, nghiêng cánh bay về phương xa. chân trời, gợi một cái gì cô đơn và một sự trống vắng trong tâm hồn. “Chim tung cánh” đợi bóng chiều đối lập với hình ảnh núi bạc giữa trời bao la khiến cho khung cảnh vốn đã vắng lại càng xa vắng, sóng sông buồn càng buồn hơn. Hình ảnh cánh chim ấy là nguồn cảm hứng của biết bao thi nhân gửi gắm những tình cảm thiết tha, những tình cảm sâu sắc nhất. Nếu câu thơ trước gợi hình bồng bềnh trên mây thì câu thơ sau lại trĩu nặng bóng chiều trong cảm xúc hoài niệm của nhà thơ.

“Lòng quê chan chứa nước

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà”

“Lòng quê” như một nốt nhạc buồn, nó gợi lên muôn hình vạn trạng vừa là sóng nước, vừa là sóng lòng thể hiện cảm xúc của nhà thơ trước khung trời trong khoảnh khắc hoàng hôn với tình yêu quê hương da diết. Đây là tình yêu quê hương sâu sắc hơn, tha thiết hơn, bền chặt hơn, bởi “lòng quê” được thể hiện vừa cổ điển vừa hiện đại. Còn bây giờ, Huy Cận không có khói lam chiều, không có cái lạnh thấu da, cũng không cần một cái gì gợi nỗi buồn, nhưng tình quê vẫn trào dâng. Đứng ngay trên mảnh đất quê hương, nhà thơ vẫn nhớ về quê hương, nhưng đó là quê hương độc lập chủ quyền, quê hương tự do.

Đây là khổ thơ độc đáo trong sự kết hợp giữa thể thơ truyền thống với thể thơ hiện đại. Cảm hứng ngôn từ đó được thể hiện cụ thể trong ba khổ thơ đầu và kết tinh ở khổ thơ cuối về tình yêu quê hương đất nước chân thật nhất, sâu sắc nhất. Huy Cận. Đó là một hồn thơ tiêu biểu trong phong trào Thơ mới.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Phân tích khổ 4 Tràng Giang của Huy Cận chọn lọc hay nhất của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận