Phân tích Hạnh phúc của một tang gia (Số đỏ – Vũ Trọng Phụng)

Vũ Trọng Phụng là cây bút trào phúng tài hoa, một trong những đại diện tiêu biểu của trào lưu văn học hiện thực, đặc biệt để lại ấn tượng trong lòng người đọc qua tác phẩm Số đỏ. Dưới đây là bài tham khảo Phân tích hạnh phúc của một người mất người thân (Số đỏ – Vũ Trọng Phụng).

1. Dàn ý phân tích bài Hạnh phúc tang gia (Số đỏ – Vũ Trọng Phụng):

1.1. Khai mạc:

Khái quát về đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” trong tác phẩm “Số đỏ” của nhà văn Vũ Trọng Phụng

1.2. Thân bài:

Về nhan đề của đoạn trích Hạnh phúc của một người mất người thân:

· Một tiêu đề độc đáo và bất thường thu hút sự chú ý của người đọc

· Mất người thân là cách một người nào đó trong gia đình có thể hạnh phúc ngay cả khi họ chết

· Tạo tình huống trào phúng, trào phúng là chủ yếu của tác giả

Niềm hạnh phúc của các thành viên trong gia đình khi cụ cố qua đời:

– Niềm vui được chia tài sản ông cố để lại của các thành viên trong gia đình

– Với mỗi người lại có một niềm hạnh phúc riêng như: con cái nuôi già yếu thì được chia thêm tiền, hay cháu gái mừng được mặc áo đẹp,..

– Đối với những người không phải là thành viên gia đình: để xem đám tang của một gia đình giàu có, để xem cô Tuyết xinh đẹp, …

Quang cảnh đám tang:

– Không khí nhăn nhó, nực cười

– Sự đối lập, mâu thuẫn giữa hoàn cảnh bên ngoài và sự thật bên trong

– Phê phán lối sống khoe khoang, thiếu tình cảm, bất cẩn, đê tiện của một đại gia

1.3. Kết thúc:

Nêu cảm nhận của cá nhân về đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” trong tác phẩm “Số đỏ” của nhà văn Vũ Trọng Phụng.

2. Đoạn văn hay nhất về hạnh phúc của một tang gia (Số đỏ – Vũ Trọng Phụng):

Vũ Trọng Phụng là một nhà trào phúng bậc thầy, một trong những đại diện tiêu biểu của trào lưu văn học hiện thực Việt Nam lúc bấy giờ. “Hạnh phúc của một tang gia” là đoạn trích trong chương XV của tiểu thuyết “Số đỏ” – tiểu thuyết này được sáng tác và xuất bản năm 1936, in thành sách năm 1938. Qua đoạn trích, nhà văn phê phán mạnh mẽ bản chất của xã hội phong kiến ​​với thói đạo đức giả, trụy lạc của tầng lớp thành thị những năm trước Cách mạng.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích Lưu biệt khi xuất dương của Phân Bội Châu hay nhất

Có thể thấy, động tác đầu tiên mà chúng ta cảm nhận được chính là nhan đề của đoạn trích mang tên “Hạnh phúc của một tang gia”. Đây chính là điểm mâu thuẫn và trớ trêu trớ trêu của câu chuyện. Trong nhà có tang, hẳn là gắn liền với mất mát, đau thương, nhưng trong gia đình, chúng ta không thấy đau thương mà ngược lại là niềm hạnh phúc mong chờ bấy lâu.

Mỗi thành viên trong gia đình có một niềm vui riêng với anh Phan, kẻ bị cắm sừng, rất sung sướng khi được nhận thêm vài nghìn đồng tiền bồi thường vì bị vợ lừa. Ở người con trai cả – cụ cố Hồng, ông mơ thấy hình ảnh mình mặc áo vải lanh, giả bộ tiều tụy chống gậy… ra mắt mọi người. Còn anh Văn Minh tâm đắc vì di chúc đã bước vào giai đoạn thực hành chứ không phải lý thuyết viển vông như trước. Về phần anh Tú Tân, anh rất vui vì có cơ hội thử thách kỹ năng chụp ảnh nghệ thuật mà mình ấp ủ bấy lâu. Ngoài ra, bà Văn Minh còn háo hức quảng bá các phong cách phù tang đương đại trong tiệm may Tây hóa của mình. Và bà Tuyết càng hạnh phúc hơn khi có cơ hội để lộ thân hình gợi cảm của mình qua chiếc áo tang mỏng manh ấy.

Sức hấp dẫn của đoạn trích còn thể hiện ở những mâu thuẫn trào phúng ngay ở nhan đề “Hạnh phúc của một nhà đưa tang”. Mọi thành viên trong gia đình đều coi đây là cơ hội may mắn, nhất là để hiện thực hóa những dự định đã ấp ủ từ lâu. Chính vì vậy mà cái chết khiến bao người sung sướng với sự tưng bừng khi đưa tiễn, bên cạnh cảnh kèn trống, phô trương trong những xe tang thuê,…

Trong đám tang khác thường ấy, không ai tỏ ra buồn bã mà chỉ đang tận hưởng niềm vui của riêng mình. Ông Văn Minh còn thầm biết ơn Xuân tóc đỏ đã khiến cái chết của ông Hồng đến nhanh hơn.

Cảnh gia đình tang tóc chỉ là sự ganh đua của một lối sống rởm, rởm. Bằng ngòi bút trào phúng sắc sảo, tác giả đã hình dung ra một đám tang trang nghiêm, hoành tráng như thế nhưng lại pha lẫn lối Ta, Tàu, Tây. Đám tang với kiệu bát cống, rồi lợn quay, đến vòng hoa, hay ba trăm câu đố, vài trăm người khiêng trở nên nhộn nhịp như một hội chợ. Đám tang mà người ta cho là lố bịch ấy lại có thể khiến người chết nằm trong quan tài cũng phải mỉm cười sung sướng, nếu không muốn nói là gật đầu chào.

Xem thêm bài viết hay:  SOS là gì? Tín hiệu SOS trên Tiktok, Facebook nghĩa là gì?

Những người bạn mang tiếng là họ hàng với ông Hồng nhưng đến đám tang lại khoe huân chương khoe “các kiểu râu dài hoặc ngắn hoặc đen hoặc dữ, hoặc xù hoặc bờm xờm”. . rậm rạp, xoăn tít”. Rồi giới thượng lưu và bình dân ai cũng thích thú khi thấy làn da trắng ngần trên cánh tay, ngực của bà Tuyết, v.v… Đám tang là dịp để chúng đùa giỡn, để chúng vui thú mà thôi.

Bằng tài năng kiệt xuất và ngòi bút trào phúng của mình, Vũ Trọng Phụng đã vạch trần bộ mặt lố bịch của tầng lớp tư sản chết vì đồng tiền, hay những kẻ thích chạy theo lối sống văn minh giả tạo, những kẻ bịp bợm, trác táng. hết thời gian vào thời điểm đó.

3. Phân tích ngắn gọn nhất về hạnh phúc của một tang gia (Số đỏ – Vũ Trọng Phụng):

Nhắc đến tiểu thuyết không thể không nhắc đến tác phẩm nổi tiếng “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng với khả năng đả kích tuyệt vời những trò hề lố bịch của xã hội Việt Nam dưới chế độ thực dân phong kiến. Đặc biệt đoạn trích “Hạnh phúc của một nhà tang lễ” đã tái hiện lại một đám tang đặc sắc nhất từ ​​trước đến nay.

Sự lạ lùng đó được thể hiện qua nhan đề đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” bởi đây là một đám tang của niềm vui. Niềm hạnh phúc khôn tả đến từ mỗi thành viên trong gia đình đã đi ngược lại những giá trị đạo đức, nhân văn của dân tộc ta. Cái chết đó đã làm cho biết bao người sung sướng và hạnh phúc, đối với họ đây là một cơ hội hiếm có.

Anh Hồng, người con trai cả, đang mơ mộng về chiếc áo sẽ mặc và không quên giả vờ chống gậy và khóc, để tỏ ra mình nghèo như thế nào. Văn Minh, người cháu đã du học ở nước ngoài, đang tập trung vào tài sản với công việc trước mắt là mời luật sư đến lập di chúc.

Xem thêm bài viết hay:  Vị trí địa lý và địa hình Nam Á? Điều kiện tự nhiên khu vực Nam Á?

Anh Tú Tân hào hứng vì đây là cơ hội thể hiện tài năng của một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp khi sử dụng những chiếc máy ảnh chưa từng được sử dụng. Còn anh Phan mọc sừng thì vui mừng vì được bố vợ hứa bồi thường nhiều hơn, bởi chính anh cũng không thể ngờ chiếc sừng vô hình trên đầu mình lại có giá trị đến vậy.

Bà Văn Minh, bà Tuyết xúc động khi được trình diễn thời trang trong đám tang của chính người thân với “khuôn mặt buồn lãng mạn với cái nhìn của người thân”.

Không khí tang tóc biến thành ngày hội lớn với tiếng kèn, xe cho thuê, kiệu bát cống, lợn quay và hàng trăm câu đối, vòng hoa với đủ loại người từ công an đến tu sĩ, từ cải lương. cách xã hội cho các nhà thiết kế thời trang, tất cả các loại người.

Sự xuất hiện của Xuân Tóc Đỏ càng tô đậm thêm sự phô trương, hợm hĩnh của đám tang, khiến người đọc bất ngờ vì đi đám tang không phải để buồn mà để khoe. Trong một khoảnh khắc không nên buồn, người ta lại hành động vô cùng lố bịch. Người viết lia ống kính chụp từng mặt người, rồi chỉnh cho mỗi người một kiểu ảnh kỷ niệm. Chỉ một vài chi tiết nhỏ của nhà văn Vũ Trọng Phụng đã vạch trần sự tráo trở, đạo đức giả của những con người không có tình thương vô cùng đáng trách. Đây là bi kịch của người chết, là bi kịch của xã hội đương thời, là nỗi bất hạnh của một gia đình nhiều tiền nhưng thiếu tình người.

Bằng ngòi bút trào phúng tài hoa, cùng lối viết cường điệu mà không cường điệu, kết hợp với nghệ thuật khắc họa nhân vật với đặc điểm chân dung riêng của mỗi người, kết hợp với cái nhìn sáng tạo, độc đáo đã tạo nên một tác phẩm có giá trị lớn. hiện thực phê phán của đoạn văn. Tiếng cười và hạnh phúc trong “Số đỏ” là một vở hài kịch châm biếm cay đắng với dàn diễn viên con cháu lố bịch, ăn khách nhuốm màu “Tây hóa” đầy trớ trêu.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Phân tích Hạnh phúc của một tang gia (Số đỏ – Vũ Trọng Phụng) của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận