Phân tích Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử chọn lọc siêu hay

Đây thôn Vĩ Dạ là một bức tranh quê sông nước tươi đẹp, là tiếng nói của những con người thiết tha yêu cuộc sống và con người. Dưới đây là bài văn phân tích Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử được chọn lọc rất hay

1. Dàn ý phân tích Đây là bài Đây thôn Vĩ Dạ tuyển chọn rất hay của Hàn Mặc Tử:

1.1. Khai mạc:

Đôi nét về tác giả, tác phẩm Đây thôn Vĩ Dạ

Dẫn dắt vào vấn đề yêu cầu: Phân tích Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

1.2. Thân bài:

Phân tích khổ thơ 1: Bức tranh cảnh vật và con người.

– Lời mời trách móc nhưng khép lại:

Sao em không về chơi thôn Vĩ?

– Cảnh vật hiện ra nhẹ nhàng, đầy ấn tượng với màu xanh tinh khiết của buổi sớm mai.

– Nét gạch ngang tương phản giữa mặt chữ điền và lá tre gợi vẻ hiền hòa của thôn quê.

Phân tích khổ 2: Cảnh buồn đầy nội tâm.

– Cảnh nên thơ, nhưng buồn lúc chia tay: Gió theo gió bay/ Mây bay theo mây bay. Dòng sông ghi lại hình ảnh chia ly, buồn bã, hình ảnh hoa ngô đồng chia sẻ với tâm trạng của nhà thơ.

Hình ảnh vầng trăng trong thơ Hàn Mặc Tử hiện lên thật khác thường:

Câu hỏi trung tính: “thuyền ai?”, “bến sông trăng” gợi hình ảnh đôi bờ hiu quạnh, lạnh lẽo.

Phân tích khổ thơ cuối: Cảnh Mộng Ảo.

– Trái tim nhà thơ mộng tưởng với hình ảnh “khách đường xa mơ màng”. Khung hình hiện lên mờ ảo “không thấy”, “mờ hình” khiến con người mờ đi trong cô đơn.

– Trong khung cảnh ấy, nhà thơ nhắn gửi như một lời tâm sự tội nghiệp:

Bất cứ ai biết in đậm?

– Hồn thơ Hàn Mặc Tử phong phú, chan chứa tình quê

1.3. Kết thúc:

Khẳng định lại giá trị của bài thơ, là tiếng lòng của một người yêu đời

2. Phân tích Đây là bài Đây thôn Vĩ Dạ tuyển chọn rất hay của Hàn Mặc Tử:

Hàn Mặc Tử là một tâm hồn tài hoa của nền văn học Việt Nam, nhưng anh lại là một nghệ sĩ kém may mắn. Với bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ”, người đọc càng cảm nhận rõ nét hơn tài năng của anh với ngòi bút tinh tế của Hàn Mặc Tử.

Bài thơ viết về xứ Huế mộng mơ, là tiếng nói của một trái tim dịu dàng với quê hương, nhưng cũng mang một nỗi lòng đa sầu đa cảm, như dòng sông Hương với những vần thơ xứ Huế:

Sao em không về chơi thôn Vĩ?

Hàng cau nắng mới ngước nhìn.

Đoạn thơ mở đầu bằng một câu hỏi tu từ, một lời trách móc, một chút giận hờn của cô gái đối với chàng trai mà ở đây là tác giả. Câu thơ cũng là lời mời về thăm thôn Vĩ đầy ngọt ngào. Dưới ngòi bút tinh tế của tác giả, cảnh thôn Vĩ hiện lên với vẻ đẹp trữ tình, đúng với xứ Huế mộng mơ.

Xem thêm bài viết hay:  Bài cảm nghĩ về ngày Tết cổ truyền hay nhất và ý nghĩa nhất

Vẻ đẹp của làng quê hiện ra trong ánh nắng sớm mai dịu dàng, trong lành chiếu rọi những “hàng cau” xanh mướt. Vạn vật như được đắm chìm trong một thứ ánh sáng thuần khiết, khiến vạn vật bừng lên sức sống căng tràn.

Vườn ai mượt mà xanh như ngọc

Bìa lá trúc ngang hoàn chỉnh kiểu chữ

Trong buổi sớm hôm ấy khu vườn trông “ướt át” – một cách miêu tả sáng tạo, độc đáo về vẻ đẹp tươi mát, tràn đầy sức sống. Chỉ cần nhắm mắt trong khu vườn đó và cảm nhận màu xanh dưới ánh ban mai. Hàn Mặc Tử đã dùng hình ảnh so sánh “xanh như ngọc” để miêu tả nhựa sống của cây cối đâm chồi nảy lộc. Giữa khung cảnh trữ tình ấy, hình ảnh con người thấp thoáng đâu đó sau “chiếc lá tre che mặt chữ điền”. Trong thơ ca thường nói đến khuôn mặt tròn hay khuôn mặt trái xoan… ít khi người ta dùng hình ảnh “mặt chữ điền”. Ở đây chỉ là nét mặt nhân hậu, hiền lành của người dân xứ Huế. Người thấp thoáng sau những rặng tre mơ màng tạo nên một hình ảnh hư ảo. Người đó cũng có thể là cô gái Huế dịu dàng mà tác giả thầm thương trộm nhớ. Khung cảnh Thôn Vĩ bên dòng sông Hương xinh đẹp với những vườn cây xanh mướt hiện ra đầy e ấp:

Gió nối tiếp gió, mây nối tiếp mây,

Nước buồn, hoa ngô đung đưa…

Thuyền ai cập bến sông trăng kia,

Cõng trăng đêm nay?

Câu thơ không chỉ là cảnh thiên nhiên làng quê mà còn chất chứa tấm lòng của Hàn Mặc Tử. Người ta thường ví “gió cuốn mây bay” cùng một hướng, nhưng trong thơ Hàn Mặc Tử, gió theo gió, mây theo mây khiến người ta mường tượng ra sự chia ly đến nao lòng. Dòng sông Hương đượm buồn với “bắp ngô đẻ” chạm đến mọi trái tim người đọc. Có thể nói, tâm trạng con người tác động đến cảnh sắc thiên nhiên khiến nó cũng trở nên hoài niệm. Tác giả dành tặng tha thiết cho người con gái mình yêu và tiếc nuối vì không được gặp nàng. Hình ảnh con thuyền và vầng trăng được Hàn Mặc Tử sử dụng như một hình ảnh trữ tình để gửi gắm nỗi niềm của mình.

Ánh trăng chiếu xuống dòng sông Hương khiến “dòng sông trăng” trở nên lung linh, huyền ảo. Và hiện lên trên cái nền thiên nhiên ấy là hình ảnh con người. “Thuyền ai” có thể là một người xa lạ, hoặc cũng có thể là con thuyền chở người con gái mà nhà thơ thầm thương trộm nhớ. Đó là một hình ảnh vừa quen vừa lạ khiến nhà thơ không khỏi xao xuyến, xao xuyến.

Xem thêm bài viết hay:  Phóng tác là gì? Quy định về việc bảo hộ tác phẩm phóng tác?

“Thuyền ai cập bến sông trăng,

Cõng trăng đêm nay?”.

Câu hỏi là nỗi tiếc nuối lỡ hẹn càng làm cho câu thơ trở nên gấp gáp như cố chạy đua để trao gửi yêu thương. Nhưng giờ đây tất cả đã trở thành nỗi lo lắng và mặc cảm, quá khứ dễ dàng vụt tắt như ánh trăng trên mặt sông Hương. Tiếp theo, không gian bao trùm trong khung cảnh mờ ảo:

Mơ khách đường xa, khách đường xa,

Áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy…

Ở đây sương khói mù mịt,

Bất cứ ai biết in đậm?

Tác giả sử dụng một cách tinh tế hình ảnh ngụ ngôn “khách đường xa… khách đường xa” làm cho câu thơ trở nên hoài niệm, đầy hoài niệm, buồn da diết. Tất cả cảnh vật và con người dường như nhòe đi bởi màu áo trắng, có thể là màu sương, màu áo dài của những nữ sinh Huế. Và trong bức tranh hoài cổ ấy, con người hiện ra lờ mờ, lúc ẩn, lúc hiện, xa xăm, khó nắm bắt. câu cuối là nỗi thất vọng của chính tác giả về một mối tình đơn phương phảng phất chút u sầu. Bài thơ kết thúc trong nỗi buồn.

Bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” là một bức tranh kết hợp tuyệt đối giữa cảnh và tình, giữa tình yêu đất nước và tình yêu của người con gái lỡ hẹn với người con gái đem lòng thầm thương trộm nhớ. Qua đó, ta càng cảm phục ý chí của tác giả là một con người tài hoa, trữ tình sâu sắc.

3. Phân tích Đây thôn Vĩ Dạ ngắn nhất của Hàn Mặc Tử:

Hàn Mặc Tử là một tâm hồn lãng mạn trữ tình, những vần thơ của anh được chắt lọc từ nỗi đau của tâm hồn. Và bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ là một bản tình ca trong sáng, nồng nàn hòa quyện với cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp phảng phất nét buồn man mác.

Đoạn thơ mở đầu là lời trách móc của nhân vật trữ tình: Sao anh không về chơi thôn Vĩ. Câu hỏi được đặt dưới lời của một cô gái đầy yêu thương và kỳ vọng. Đoạn thơ cũng là sự tiếc nuối của chính tác giả khi không được ngắm nhìn vẻ đẹp nồng nàn, ấm áp của một làng quê ngoại ô thân thương và thơ mộng. Vẻ đẹp của thôn Vĩ hiện ra tươi mới:

Hàng cau nắng mới ngước nhìn.

Vườn ai mượt mà xanh như ngọc

Lá tre che ngang hoàn chỉnh mặt chữ.

Thôn Vĩ hiện lên với vẻ đẹp bao la, tráng lệ với hình ảnh mặt trời trên ngọn cau rực rỡ. Đó là những tia nắng đầu tiên làm cho những giọt sương đêm tỏa sáng như những viên ngọc quý. Đến câu thơ tiếp theo, ta bắt gặp một khung cảnh được hạ thấp xuống với không gian xanh mướt trong khu vườn đầy sức sống dịu dàng. Tiếp đó, hình ảnh một người hiện ra: Lá trúc che mặt chữ điền. Hình ảnh lá trúc mảnh mai che trên mặt chữ điền một cách mơ màng, hư ảo.

Xem thêm bài viết hay:  Thông tin địa chỉ và số điện thoại Công an tỉnh Quảng Nam

Sau đó, tác giả chuyển sang miêu tả cảnh sông nước với sự bâng khuâng, u uất hư ảo như trong mơ. Gió và mây buồn hơn vì gió theo gió, mây theo lối mây đầy chia ly, gợi sự chia ly của nhà thơ với người mình thầm thương trộm nhớ có thể là mãi mãi. Phải chăng đây là mặc cảm của người cũ với cuộc đời. Không còn gặp lại giọng văn sôi nổi ở đoạn trước, ta gặp lại một tâm hồn u uất, đa sầu đa cảm Hàn Mặc Tử. Buồn làm sao, dòng sông Hương hiện ra với một bãi ngô hiu quạnh như làn khói, gợi cảm giác man rợ, hiu quạnh. Ý thơ buồn ở hai câu sau:

Thuyền ai cập bến sông trăng kia,

Cõng trăng đêm nay?

Mọi vật như tan biến trên dòng sông trăng quen thuộc tràn ngập ánh vàng soi bóng xuống bãi bồi. Khung cảnh nên thơ bỗng trở nên lung linh, huyền ảo biết bao! Tác giả đã gửi gắm nỗi nhớ nhung, hoài niệm về thuyền trăng và con người. Mặt trăng trở nên vô hình và mê hoặc. Câu hỏi cuối khổ thơ là nỗi trăn trở về một cuộc đời không có tương lai. Tất cả các cảnh cũng trở nên ảo:

Mơ khách đường xa, khách đường xa,

Áo sơ mi của tôi quá trắng để nhìn thấy…

Ở đây sương khói mù mịt,

Bất cứ ai biết in đậm?

Màu trắng của nắng Vĩ Dạ khiến tác giả choáng ngợp, ngây ngất trước sự thuần khiết của con người và cảnh vật. Trong sương mù ấy, người cũng phai và tình cũng phai? Tác giả không dám khẳng định tình cảm của người con gái Huế mà ông yêu, ông chỉ nói: Ai biết tình ai có đậm đà? Những dòng cuối bài thơ là nỗi thất vọng của trái tim khao khát một tình yêu trọn vẹn.

“Đây thôn Vĩ Dạ” là một bức tranh đẹp về con người và cảnh vật qua tâm hồn đằm thắm mà sâu sắc của nhà thơ với giọng điệu trữ tình, lay động và day dứt trong lòng người đọc.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Phân tích Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử chọn lọc siêu hay của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận