Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ chọn lọc hay nhất

Mượn lời con hổ trong vườn bách thú Thế Lữ, ông miêu tả nỗi buồn của một lớp trí thức trẻ yêu nước trong bài thơ Nhớ rừng. Dưới đây là tuyển tập Phân tích bài thơ Nhớ Rừng của Thế Lữ hay nhất

1. Dàn ý Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ chọn lọc hay nhất:

1.1 Giới thiệu:

Vài nét về tác giả Thế Lữ và bài thơ Nhớ rừng

Giới thiệu khái quát về bài thơ

1.2 Thân máy:

Đoạn 1 và Đoạn 4: tâm trạng khi con hổ bị nhốt

Đoạn 1

– Tình huống hổ bị nhốt trong lồng sắt

– Nỗi oán hận thầm lặng nhưng mãnh liệt

– “Ta nằm xuống” – tên lãnh chúa mệt mỏi với cuộc sống đang dần trôi qua, với sự bất lực

– “Khinh người khác”: khinh những kẻ (gấu, beo) sống buông thả trong cuộc sống tù túng.

Từ ngữ, giọng thơ thể hiện sự thất vọng, chán chường

TỶmộtTình cảnh ấy cũng giống như những người dân mất nước sống trong bóng tối.

Đoạn 4

– Khung cảnh tu bổ không đổi, vẫn giả tạo

là thực trạng xã hội lúc bấy giờ, thái độ của con người trước bối cảnh đó

(Đoạn 2+3): Con hổ nhớ đất nước

Đoạn văn bản 2

– Cảnh “bóng cây cổ thụ” hùng vĩ

– Tiếng “gió hú” và “tiếng nguồn gào núi” Nơi hoang sơ được miêu tả hết sức uy nghiêm, linh thiêng huyền bí

– Bước chân trang nghiêm, tràn đầy sức sống

Vẻ hung dữ của hổ chúa sơn lâm

Đoạn 3

– “Nơi… ánh trăng tan” Cảnh hổ dưới ánh trăng thật lãng mạn

– “Còn đâu những ngày … chúng ta đổi mới” cơn mưa với hình ảnh con hổ đang ngắm nhìn sự đổi mới của ngọn núi.

– “Bình minh ở đâu… tưng bừng” tràn ngập âm thanh và ánh sáng trong giấc ngủ của chúa sơn lâm.

– Hổ trở thành chúa tể muôn loài chờ đêm xuống

Bức tranh tứ bình tuyệt đẹp với khung cảnh hoang sơ hùng vĩ hùng vĩ

(Đoạn 5): khao khát tự do

– Sử dụng hàng loạt câu cảm thán biểu hiệnChâu Áhy vọng tự do trong bất lực

Đây là nỗi đaumộtNỗi niềm của người dân Việt trong cảnh nước mất nhà tan

1.3 Kết luận:

Khẳng định lại giá trị của thơ góp phần vào phong trào Thơ mới.

2. Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ chọn lọc hay nhất:

Thế Lữ đúng là “người đặt viên gạch đầu tiên cho phong trào Thơ mới” bởi những vần thơ của ông làm say lòng người bởi vẻ đẹp và niềm hy vọng của cuộc sống. Đặc biệt đến với bài thơ Nhớ rừng, người đọc cảm nhận rõ nét vẻ uy nghiêm của một chúa sơn lâm khi nhớ về quá khứ mà vẫn ung dung sống giữa vẻ đẹp của thiên nhiên hoang dã.

Giọng điệu bao trùm tác phẩm là bi tráng, thể hiện bi kịch của cả một thời đại trong sự đối lập giữa vẻ hùng vĩ của núi non và sự gò bó của vườn bách thú nơi giam giữ con hổ.

Con hổ đang bị nhốt “trong lồng sắt” khiến những uất ức đã tích tụ thành “khối” để con hổ “gặm nhấm” mãi không tan, nhưng càng gặm nhấm càng cay đắng. Chỉ biết “nằm vùng” trong đau khổ, bị nhạo báng, bị làm nhục và bị giam cầm, trở thành “đồ chơi” cùng với những con vật “điên rồ” và “vô tư”. Đó là tâm trạng đau buồn của chúa sơn lâm khi lưu lạc lạc loài. Trong hoàn cảnh lịch sử của nước ta khi tác phẩm được xuất bản (1934), nỗi nhục nhã, cay đắng của con hổ cũng là nỗi lòng của nhân dân ta trong ách nô lệ tối tăm như bị nhốt trong cũi.

Xem thêm bài viết hay:  Biểu cảm là gì? Đặc điểm và ví dụ? Cách làm bài văn biểu cảm?

Và sống trong hoàn cảnh đó đã khiến hổ nhớ về quá khứ tươi đẹp. Nhớ những lúc lang thang và nhớ cảnh rừng với bóng cây cổ thụ. Các điệp từ “nhớ” và “với” cùng một cách ngắt nhịp (4-2-2, 5-5, 4-2-2…) với sự cân bằng khiến cho nỗi nhớ vang lên thật da diết. Chất thơ trữ tình đã miêu tả đời sống nội tâm tuôn trào của một chúa sơn lâm với một quá khứ lẫy lừng. Một “thân hình như sóng lăn tăn nhịp nhàng”, một “bước lên, oai phong, lẫm liệt” và một đôi “mắt thần khi cau có” khiến tất cả phải im lặng. Hàng loạt câu miêu tả tư thế oai hùng của con hổ trong quá khứ huy hoàng được miêu tả khiến hiện tại càng thêm đáng thương. Giờ con hổ chỉ biết nằm đây nhớ về ngày xưa. Hàng loạt động từ “gào, thét” là khúc ca dữ dội của rừng thiêng, suối thiêng, càng làm nổi bật thêm một thời vàng son của triều đại:

“Tôi biết rằng tôi là chúa tể của tất cả mọi thứ,

Ở giữa một nơi đầy hoa không tên, không tuổi.”

Khổ thơ tiếp theo ta đến với hình ảnh rừng cây trong đêm nhìn lại quá khứ oanh liệt của con hổ:

Đâu rồi những đêm vàng bên suối,

Em đứng uống say ánh trăng tan?

Hình ảnh “Đêm vàng” khiến cảnh vật bỗng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Đó là cảnh ánh trăng chiếu xuống khu rừng khiến mọi vật như lung linh, rực rỡ, cả khu rừng được nhuộm một màu vàng lấp lánh. “Uống trăng tan” là một ẩn dụ đẹp, khi ánh trăng soi bóng trên mặt nước, làm cho mặt nước lung linh huyền ảo, ánh trăng như tan vào trong nước làm cho mặt nước bao la, lung linh, huyền ảo. Điều đó khiến con hổ uống nước suối như uống ánh trăng. Hình ảnh này khiến ta không khỏi trầm trồ trước thiên nhiên hữu tình và cũng khiến chúa sơn lâm thêm mơ màng, say sưa. Tiếp theo là giữa mưa rừng cọp nổi lên với sự trầm ngâm như một bậc hiền triết với “giang sơn” mà nó sở hữu. Những hạt mưa rơi xuống rừng có sức sống dồi dào hơn bao giờ hết. Dưới cái nhìn rất thuần khiết, bức tranh này mang vẻ đẹp của sự thuần khiết và tinh tế giúp ta hiểu được chất thơ của thiên nhiên. Tiếp theo là cảnh bình minh rực rỡ và đầy màu sắc, cùng với âm thanh của các loài động vật. Trên ngai vàng, hổ vui thú với rừng xanh, với tiếng chim và những vũ điệu uyển chuyển. Mỗi vẻ đẹp của khu rừng đều thấm đẫm chất tự do khiến vua mê mẩn, ngẩn ngơ!

Xem thêm bài viết hay:  Thuyết minh về ngày Tết cổ truyền (Tết Nguyên đán) Việt Nam

Cuối cùng là cảnh hoàng hôn với giọng điệu thơ khỏe, đầy chất vấn giữa quá khứ và hiện tại. hổ hiện tại trong tư thế của một bạo chúa khát máu:

“Còn đâu những chiều đẫm máu sau rừng.

Tôi đang chờ mặt trời thiêu đốt chết đi,”

Câu thơ khiến ta liên tưởng đến sự liên tưởng từ máu của một con vật là mồi của một con hổ nào đó đến hình ảnh máu của mặt trời lặn chuyển thành màu đỏ khi chiều tà. Động từ “chết” khiến mặt trời trở thành một sinh vật có tri giác, một con thú dưới cái nhìn kiêu hãnh của chúa sơn lâm. Với con hổ bây giờ mặt trời đã trở nên vô nghĩa hoàn toàn so với vị trí của con hổ trong rừng

Những kỷ niệm oanh liệt tại khu vực hiện lên như trong một bộ phim tài liệu. Liên tiếp những từ láy “đâu”, “đâu”,… mang nỗi nhớ về “ngày xưa” một cách đau đớn, khắc khoải. Những ngày huy hoàng đó đã ra đi và không bao giờ có thể trở lại bởi vì bây giờ không có cái gọi là tự do. Đằng sau những hình ảnh đó là một nỗi buồn đau đớn, tuyệt vọng của con hổ được cô đọng một cách chua xót trong câu thơ: “Than ôi! Một thời huy hoàng giờ còn đâu? “

Dù huy hoàng đến đâu cũng đã là quá khứ nên hổ chỉ biết thở dài quay về hiện tại. Chúa sơn lâm tỏ ra khinh thường trước cảnh tượng ở Thảo Cầm Viên. Đây chỉ là những sự sắp xếp nhàm chán, đơn điệu, giả tạo. Tác giả đã thể hiện thành công tâm trạng của con hổ với khát vọng tự do mãnh liệt, con hổ rất bất mãn với cuộc sống bị xiềng xích.

Bài thơ Nhớ rừng đã làm tròn sứ mệnh lịch sử là bản tuyên ngôn đòi quyền sống của phong trào Thơ mới. Tác giả không chỉ muốn nói đến cảnh ngộ của con hổ mà còn muốn nói đến khát vọng tự do và lòng yêu nước thầm kín của dân tộc lúc bấy giờ.

3. Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ một cách ngắn gọn nhất:

Một trong những tác giả tiêu biểu của thơ Mới là bài “Nhớ rừng” của Thế Lữ với hình ảnh con hổ luôn mang một tâm hồn u uất và khát vọng tự do, đó cũng là tình cảm của những người yêu nước trong cảnh lưu lạc. nhà tan.

Cùng chung thái độ phản kháng trong phong trào Thơ mới, Thế Lữ đã mượn lời con hổ ở vườn bách thú để nói lên tâm trạng của mình về cảnh vật lúc bấy giờ. Tất cả những hình ảnh trong bài là không gian sống của con hổ khi bị nhốt trong cũi sắt và tâm trạng u uất, chán chường trước cảnh “tầm thường giả dối” khi nhớ về quá khứ huy hoàng ở vườn bách thú.

Hổ vốn là chúa tể của muôn loài nhưng nay vì sa ngã mà phải sống tủi nhục trong “lồng sắt”, không gian bị thu hẹp và từ đó nó biến thành thứ “đồ chơi xa xỉ” trong mắt con người. tất cả mọi người. Đối với nó, cuộc sống bây giờ thật vô vị vì không xứng với địa vị chúa sơn lâm. Con hổ cảm thấy bất lực không lối thoát nên đành nhìn thời gian trôi qua. Nhưng ngay trong hoàn cảnh đó, hổ luôn biết thân phận chúa sơn lâm của mình nên tỏ ra khinh thường, ngạo mạn với người và cả gấu điên”, với cặp báo hoa mai vô tư. Chính sự uất ức dồn nén đã khiến hổ phải suy nghĩ về quá khứ huy hoàng của mình:

Xem thêm bài viết hay:  Vai trò của tín dụng trong nền Kinh tế thị trường

“Tôi sống mãi trong tình yêu và nỗi nhớ,

Thumb up và hống hách ngày xưa.

Nhớ cảnh rừng, bóng chiều, cây cổ thụ,

Với tiếng gió hú, với tiếng nguồn gọi núi non,

Với việc hét lên một bài hát dài khốc liệt,”

Hổ tiếc thời làm chúa sơn lâm dưới bóng cây cổ thụ. Nhớ rừng là nhớ tự do, nhớ sự chân thật trong thiên nhiên hùng vĩ ấy. Với bản lĩnh của một vị vua sơn lâm và sức mạnh phi thường khiến vạn vật phải khiếp sợ. Trong khu rừng ấy, con hổ xuất hiện với tư thế oai vệ giữa núi rừng hùng vĩ. Từng bước đi, từng dáng người, từng ánh mắt đều gợi lên sự uy nghiêm, thể hiện sức mạnh tột đỉnh. Ở đó, con hổ tận hưởng cuộc sống tự do mà tạo hóa đã ban tặng cho nó. Đó là những lúc hổ được ngắm nhìn sự đổi thay của “giang sơn” và muốn chiếm lấy “phần bí mật” của cuộc đời với khung cảnh đẹp đẽ và thơ mộng. Nhưng tất cả những gì còn lại chỉ là ký ức của quá khứ. Sẽ không bao giờ được thấy “đêm vàng” hay cơn mưa thu, được đắm mình trong bình minh vàng” hay đợi nắng chiều tắt dần.

Nhớ về những kỷ niệm nơi núi rừng làm nên Con hổ chợt nhận ra sự giả dối của nơi nó sống. Chúa sơn lâm tỏ ra khinh miệt, với cảnh giả dối, thấp hèn do con người tạo ra.

Đó không phải là nơi xứng đáng cho cuộc sống của một người cai trị. Dù có cố gắng tu sửa bao nhiêu cũng chỉ là “dải nước đen vờ như suối, không chảy” dưới gò thấp, khóm hoa, bãi cỏ, lối đi bằng phẳng, chẳng có gì hoang sơ. Cảnh đời cấy ghép khiến con hổ càng thêm tiếc nuối “chốn thanh cao, âm u ngàn năm”.

Chán ghét cuộc sống thực tại, Chúa sa ngã thề sẽ sống mãi trong nỗi nhớ ra đi không bao giờ trở lại. Trái tim của con hổ là trái tim của Thế Lữ mơ mộng sống đẹp và là tinh thần chung trong phong trào Thơ mới, với khát vọng được sống là chính mình của con người. Thành công của bài thơ là thể hiện trí tưởng tượng xuất sắc khi mượn lời của con hổ để nói lên những nỗi lòng thầm kín, đồng thời khơi gợi tình cảm yêu nước của dân tộc ta. tại thời điểm đó.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ chọn lọc hay nhất của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận