Mẫu bài văn phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân

Về tác giả Đỗ Trung Quân? Khái quát bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân? Lập dàn ý phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân? Phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân (bài văn mẫu 1)? Phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân (mẫu 2)?

Tuổi thơ của mỗi người chắc hẳn đã từng nghe câu ca dao ngân nga “Quê hương là chùm khế ngọt/ Cho em hái mỗi ngày”. Đó là những câu thơ trong bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân được phổ thành ca khúc quen thuộc, gần gũi. Vậy ý nghĩa của bài thơ đó là gì? Dưới đây tác giả sẽ phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân.

1. Về tác giả Đỗ Trung Quân:

Đỗ Trung Quân (sinh ngày 19 tháng 1 năm 1955) là một nhà thơ Việt Nam. Nhiều bài thơ của ông đã được phổ nhạc và được nhiều người yêu thích như: Quê Hương Phượng Hồng… Anh còn được biết đến với nhiều công việc “tay trái” khác như MC cho các chương trình ca nhạc của bạn thân hay tham gia diễn xuất cho một số phim truyền hình.

Tác giả Đỗ Trung Quân sinh ra tại Sài Gòn. Anh vừa là bút danh, vừa là tên thật. Theo một cuộc phỏng vấn trên tờ Vietnam News vào giữa năm 2005, tên của cha anh không được ghi trong giấy khai sinh của anh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi nấng đến năm 15 tuổi thì qua đời. Anh tiếp tục mưu sinh và tốt nghiệp tú tài, anh thi vào Đại học Vạn Hạnh.

Năm 1979, anh tham gia phong trào Thanh niên xung phong và bắt đầu làm thơ. Một số bài thơ ông sáng tác đã trở nên nổi tiếng như hương tràm (1978).

2. Khái quát bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân:

Bài thơ Miền quê được xuất bản lần đầu năm 1986 với nhan đề Những bài học đầu tiên cho con. Đầu những năm 1990, bài thơ này được phổ nhạc và trở thành một tác phẩm nổi tiếng được nhiều người đón nhận nồng nhiệt, cho đến tận bây giờ nó vẫn trở thành giai điệu quen thuộc mỗi khi nhớ về chủ đề quê hương.

Hình ảnh quê hương được gợi lên trong bài thơ (bó khế ngọt, con đường đến trường,..) là những hình ảnh bình dị, chất phác, gần gũi với mỗi người lớn lên và sinh ra ở quê. Những hình ảnh thơ cho ta thấy quê hương không phải là cái gì to tát mà là những kỉ niệm gắn bó với quá trình trưởng thành của mỗi người, vì thế quê hương giản dị mà rất đỗi thiêng liêng.

3. Dàn ý phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân:

Khai mạc:

– Quê hương luôn là đề tài và nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn.

– Nghệ thuật là tiếng nói của tâm hồn, một trong những tiếng nói tha thiết của tâm hồn đó là tình yêu quê hương đất nước.

– Giới thiệu bài thơ Quê Hương của Đỗ Trung Quân.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng

Thân thể

Lời bài hát Quê hương của Đỗ Trung Quân

Những bài thơ có lời lẽ giản dị nhẹ nhàng nghe thật thân thương. Một vướng mắc tình yêu của một đứa trẻ nhỏ sao mà nặng trĩu lòng. nhà là gì? Đó là nỗi nhớ mà ta mong chờ từng ngày, là những điều rất bình dị nhưng ai ra đi cũng nhớ nhưng lại thấm đẫm nỗi nhớ mất mát như nhớ người yêu. Hai vần đề tu từ kết thúc câu nhẹ nhàng, đằm thắm như lời mở đầu cho những câu thơ sau.

Quê hương qua hai khổ thơ tiếp theo

“Quê hương là chùm khế ngọt” – chùm khế nhỏ bé, thơm ngọt, êm dịu, món quà quê thanh đạm, dân dã, bình dị mà sao day dứt, ám ảnh đến thế? Có lẽ hương vị ngọt ngào của khế làm mát lòng ta, khế ngọt mang hương vị của chuyện cổ tích, dư vị thân thiết của tình cảm con người.

Đó là quê hương, nơi ta sinh ra và lớn lên, nơi có những người thân yêu, nơi ta đã trải qua tuổi thơ với những con đường trường rợp bướm vàng.

Hình ảnh con bướm vàng cũng là một hình ảnh chân thực, độc đáo của làng quê mà ở thành phố không bao giờ thấy. Nhà thơ Giang Nam nhớ về tuổi thơ “Có những ngày trốn học đuổi bướm bên cầu ao – Mẹ bắt không roi mà khóc”, nhà thơ Huy Cận nhớ lại “Một trưa chẳng biết từ lúc nào – Như giữa trưa. nhẹ nhàng trong ca dao – Có chim cu, có bướm vàng”.

Và nhà thơ thần đồng Trần Đăng Khoa đã viết bài thơ đầu tay Con bướm vàng. Trong bài thơ Quê hương trên, hình ảnh con đường trường “đầy bướm vàng bay” đẹp như mơ, đẹp như trong truyện cổ tích.

Quê hương hiện lên với một nét bình dị như cánh diều chao liệng trên bầu trời tuổi thơ. Quê hương còn là cánh đồng bát ngát hương lúa chín, là con đò nhỏ lững lờ bên dòng sông thơ mộng. Những hình ảnh được nhà thơ sử dụng giản dị nhưng vô cùng tinh tế.

Quê hương qua ba khổ thơ cuối

Hình ảnh quê hương đẹp lung linh, trọn vẹn và thiêng liêng qua những kỉ niệm giản dị, nhẹ nhàng và ngọt ngào với cây cầu tre nhỏ, nón lá mẹ đội, hoa cỏ thơm ngát trên cánh đồng và với những bông hoa tươi thắm. Giấc ngủ đêm hè mát rượi trước tiếng đồng cỏ thôn dã.

Ba câu thơ kết bài như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng – một hình ảnh so sánh có ý nghĩa sâu sắc. Quê hương được so sánh với mẹ vì đó là nơi ta sinh ra, lớn lên, lớn lên như người mẹ đã nuôi ta khôn lớn. Vì vậy, nếu ai không yêu quê hương, không nhớ quê hương thì không thể trở thành người thành đạt. Bài thơ nhắc nhở tất cả chúng ta hãy luôn sống và làm những việc có ích cho xã hội, cho quê hương Việt Nam thân yêu, yêu quê hương đất nước vì quê hương là mẹ và đây là mẹ của chúng ta. quê hương, bởi “Ta ở chỉ là chỗ ở – Khi ta đi đất đã hóa hồn” (nhà thơ Chế Lan Viên).

Xem thêm bài viết hay:  Nghị luận về lòng tự trọng (Các mẫu nghị luận xã hội hay nhất)

Chấm dứt:

Nêu cảm nhận của em về nội dung bài thơ cũng như phong cách nghệ thuật nhà thơ Đỗ Trung Quân đã sử dụng cho bài thơ; Đồng thời qua đó thể hiện tình cảm của em đối với hình ảnh quê hương qua bài thơ.

4. Phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân (bài văn mẫu 1):

Hai tiếng quê hương thật gần gũi, thân thuộc mỗi khi nhắc về. Nơi đây như trở thành gia đình thứ hai của chúng tôi, luôn dang rộng vòng tay đón các con vào lòng. Quê hương ở những miền quê Việt Nam luôn hiện lên với hình ảnh những con đường, cánh đồng, dòng sông,…. Tình yêu quê hương đất nước luôn bắt nguồn từ tình yêu quê hương chân thành, giản dị như thế. Bằng óc quan sát tinh tế, tỉ mỉ và tình yêu quê hương vô bờ bến, nhà thơ Đỗ Trung Quân đã có thể so sánh quê hương với những hình ảnh thân thuộc như thế. Đó là tuổi thơ của cô, trong câu chuyện cô kể, trong lời ru của mẹ, trong trái cây mát lành. Quê hương là chùm khế ngọt, quê hương là con đường đến trường. Không gì gần gũi hơn thế với mỗi người dân Việt Nam. Quê hương là thứ vô hình, khó định nghĩa và khó gợi ra một cách cụ thể, rõ ràng. Nhưng nhà thơ đã cho ta một định nghĩa rất đơn giản, biến cái vô hình thành hữu hình. Quê hương tưởng chừng vô hình nhưng đã được tác giả cụ thể hóa, có thể cầm nắm, nhìn thấy, gửi gắm. Quê hương là chùm khế ngọt có thể cảm nhận bằng mọi giác quan. Lớn lên trong sự chở che, đùm bọc của quê hương, tuổi thơ của ai cũng phải trải qua những năm tháng cắp sách đến trường, cùng bạn bè đến trường, cười nói trên con đường ấy. Con đường đến trường đã trở thành người bạn suốt đời. Hình ảnh “bướm vàng bay lượn” gợi lên những gì thân thương, trong sáng nhất của tuổi học trò. Quê hương là thế, chỉ đứng đó và lặng lẽ che chở cho những con người nơi đây, trở thành máu thịt, cội nguồn của mỗi người.

5. Phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân (bài văn mẫu 2):

Trong chúng ta, tuổi thơ chắc hẳn đã được lớn lên trong tiếng hát, giai điệu quen thuộc của bài hát Quê hương. Đó là bài thơ được phổ nhạc, thể hiện qua những vần thơ quen thuộc, giai điệu tươi mới để khi ta đi xa lại nhớ về cội nguồn.

Mở đầu bài thơ, tác giả đặt một câu hỏi tu từ ngọt ngào “Quê hương là gì hả mẹ?” Chỉ một câu hỏi hồn nhiên của trẻ thơ được lặp lại hai lần cũng tạo nên một cảm giác sâu lắng, lắng đọng. Định nghĩa về quê hương có vẻ xa vời, rộng lớn, đôi khi chính chúng ta cũng không xác định được đâu là Quê hương? Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, sự hồn nhiên của tuổi mới lớn giúp ta nhận ra rằng quê hương chính là nơi ta đã sinh ra, lớn lên và lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình. Hơn nữa, quê hương của mỗi người chỉ có một nên chúng ta phải biết yêu quê hương – nơi chôn rau cắt rốn của mình.

Xem thêm bài viết hay:  Nhân dân là gì? Phân tích tư tưởng Nhà nước của dân – do dân – vì dân?

Chỉ khi phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân, ta mới hiểu hết cội nguồn và những kỉ niệm mà quê hương mang lại cho ta. Tác giả đã trả lời rằng “quê hương là chùm khế ngọt”, nuôi nấng, che chở ta trước mọi khó khăn của cuộc đời. Những chùm khế ngọt ở đây được ví như món ăn dân dã mà chỉ quê hương mới có, món ăn mà trẻ con có thể ăn không tiếc một xu. Nhưng nó hóa thân thành những người thân, gia đình nuôi ta khôn lớn từng ngày. Nhờ có họ – những người đã chăm sóc, nuôi nấng và dạy dỗ chúng ta, chúng ta mới có thể trưởng thành và thành đạt.

Quê hương là một chuỗi ký ức tuổi thơ tràn về trong từng khoảnh khắc của mỗi người, là nơi “em thả diều trên cánh đồng” cùng lũ trẻ trong làng. Tuổi thơ ở nông thôn thật yên bình và an toàn, mọi thứ thật đơn giản và vui vẻ. Quê hương còn là những cánh đồng rộng mênh mông nhuộm màu vàng của lúa chín thơm dịu. Hình ảnh nón lá, dòng sông, cánh diều, cây cầu tre thân thuộc, bình dị ở làng quê Việt Nam.

Câu cuối bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta luôn nhớ về quê hương. Quê hương chỉ có một, nó được ví như bà và mẹ. Đỗ Trung Quân cũng nhấn mạnh, nếu ai không nhớ quê hương thì lớn lên sẽ không nên người. Bởi mỗi khi ta gặp khó khăn, vấp ngã trong cuộc đời chỉ có quê hương chở che, che chở. Nhớ về cội nguồn cũng là truyền thống quý báu của mỗi người Việt Nam. Hơn hết đó là nơi nuôi dưỡng chúng em trở thành những mầm tương lai của đất nước.

Đoạn thơ kết thúc bằng hình ảnh so sánh có ý nghĩa sâu sắc. Quê hương được so sánh với mẹ bởi đó là nơi ta sinh ra, lớn lên và lớn lên, cũng giống như người mẹ đã nuôi nấng ta khôn lớn. Quê hương đóng một vai trò rất lớn trong sự trưởng thành của mỗi người. Đoạn thơ nhắc nhở mỗi chúng ta phải luôn sống và làm việc có ích, yêu quê hương đất nước, bởi quê hương là mẹ, mẹ là quê hương, bởi “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở – Khi ta đi , đất đã hóa hồn” (Chế Lan Viên).

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Mẫu bài văn phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận