Kết bài Người lái đò sông Đà chọn lọc siêu hay học sinh giỏi

Kết bài 1 Người lái đò trên sông Đà? Kết bài 2 Người lái đò sông Đà? Hết bài 3 Ai là người lái đò trên sông Đà? Kết bài 4 Ai là người lái đò trên sông Đà? Hết bài 5 Ai lái đò trên sông Đà? Hết bài 6 Ai lái đò trên sông Đà? Kết thúc bài 7 Người lái đò sông Đà? Hết bài 8 Ai là người lái đò trên sông Đà? Hết bài 9 Người lái đò sông Đà ? Hết bài 10 Ai lái đò trên sông Đà? Hết bài 11 Ai là người lái đò trên sông Đà? Hết bài 12 Ai lái đò trên sông Đà? Hết bài 13 Ai đã lái đò trên sông Đà? Kết bài 14 Người lái đò sông Đà? Hết bài 15 Ai đã lái đò trên sông Đà?

Người lái đò sông Đà là một trong những tác phẩm trọng tâm của chương trình Ngữ Văn lớp 12. Để có được một bài thi xuất sắc, không chỉ phân tích hay mà cái kết của học sinh cũng cần “đốn tim” người đọc. Chính vì vậy, hôm nay chúng tôi sẽ giới thiệu đến các bạn những đoạn kết hay nhất của Người lái đò sông Đà.

1. Kết bài 1 Người lái đò sông Đà:

Người lái đò sông Đà là một tác phẩm văn học hay, thể hiện những nét đặc sắc nhất trong phong cách Mỹ thuật của Nguyễn Tuân, một cây bút tài hoa, uyên bác, luôn sát cánh, khám phá, miêu tả thế giới từ góc độ văn hóa thẩm mỹ, miêu tả con người dưới góc độ nghệ thuật tài hoa. Tác phẩm không chỉ ca ngợi vẻ đẹp hùng vĩ, thơ mộng của thiên nhiên Tây Bắc mà còn ca ngợi vẻ đẹp bình dị, anh hùng và tài hoa của người dân lao động nơi đây. Qua đó, nhà văn Nguyễn Tuân thể hiện tình yêu đất nước, niềm tự hào, thiết tha, gắn bó tha thiết với làng quê Việt Nam.

2. Kết bài 2 Người lái đò sông Đà:

Xin cảm ơn nhà văn Nguyễn Tuân đã cho chúng tôi được thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật đầy sáng tạo. Ngoài việc cung cấp cho ta những kiến ​​thức, hiểu biết về đời sống, văn hóa và lịch sử, địa lý, ngôn ngữ…, tác phẩm còn là một khối kiến ​​trúc thẩm mỹ độc đáo, giúp ta cảm nhận sâu sắc cái hay, cái đẹp của con người, con người cụ thể. công nhân người lái đò Sông Đà. Nguyễn Tuân đúng là một nghệ sĩ tài hoa, bậc thầy trong việc ca ngợi những con người cần lao nhưng đầy vinh quang.

3. Kết bài 3 Người lái đò sông Đà:

Hình tượng người lái đò sông Đà đã được nhà văn Nguyễn Tuân xây dựng thành công qua ngòi bút độc đáo, sáng tạo. Trong hơi thở văn chương ấy, nhà văn Nguyễn Tuân đã khẳng định tài năng và sức mạnh to lớn của con người trước thiên sứ hùng vĩ. Đây là cuộc chiến không cân sức giữa nhân dân lao động với thiên nhiên kỳ bí, với muôn vàn khó khăn, gian khổ. Nhưng bằng trí thông minh, sức sáng tạo, sự kiên cường, tỉ mỉ đã ăn sâu vào máu người công nhân, họ đã giành chiến thắng oanh liệt và vẻ vang nhất, trở thành người nghệ sĩ tài hoa nơi tiền tuyến.

Xem thêm bài viết hay:  Thơ lục bát là gì? Đặc điểm là gì? Cách gieo vần thơ lục bát?

4. Kết bài 4 Người lái đò sông Đà:

Khi xây dựng nhân vật người lái đò trên sông Đà, nhà văn Nguyễn Tuân đã khắc họa thành công tài năng của một nghệ sĩ “nhân vật phải là nghệ sĩ trong nghề của mình”. Nhà văn chú ý tạo ra những tình huống thử thách để nhân vật bộc lộ bản chất. Sông Đà càng hung dữ, người lái đò càng tài hoa, dũng cảm. Nhà văn am hiểu nhiều nghệ thuật quân sự, thao lược kết hợp với nghệ thuật miêu tả, so sánh, liên tưởng độc đáo qua ngôn ngữ phong phú để làm nổi bật con người sông Đà và người lái đò Sông Đà. Tóm lại, sự thành công trong việc xây dựng nhân vật người lái đò Lai Châu đã trở thành sức hấp dẫn riêng của tác phẩm trong nền văn học nước nhà.

5. Kết bài 5 Người lái đò sông Đà:

Tóm lại, với tình yêu tha thiết với thiên nhiên đất nước, với tài năng của một nghệ sĩ chữ nghĩa chân chính, và với Nguyễn Tuân, có lẽ lần đầu tiên con sông Đà của Tổ quốc đã đi vào văn học với một tầm nhìn xa trông rộng. dữ dội, hùng vĩ, hoang dã nhưng cũng chứa đựng trong đó chất thơ, trữ tình. Thì ra, đối với tác giả Người lái đò sông Đà, thiên nhiên cũng là một sản phẩm nghệ thuật vô giá, thiên nhiên luôn làm say lòng người.

6. Kết bài 6 Người lái đò sông Đà:

Nếu “Sông Hương” của Hoàng Phủ Ngọc Tường mang vẻ đẹp trầm mặc của cố đô và con người xứ Huế thì sông Đà lại là biểu tượng, đậm nét văn hóa của người dân Tây Bắc. Như vậy, có thể khẳng định Đà giang qua ngòi bút của Nguyễn Tuân hiện lên dữ dội khác thường, đến cao trào, thể hiện rõ phong cách rất riêng của Nguyễn Tuân – một phong cách rất “ngố tàu”.

7. Kết bài 7 Người lái đò sông Đà:

Dưới ngòi bút của người nghệ sĩ ngôn từ, vẻ đẹp hoang sơ và sức mạnh huyền bí của Sông Đà hiện lên dưới nhiều góc độ khác nhau. Đây là tiềm năng to lớn của Đà Giang cần được con người khai phá. Đây là “vàng” quý ​​của nước ta. Chính vì vậy, Nguyễn Tuân đã nhắc đến hình ảnh những chiếc tua-bin thủy điện. Điều đó cũng có nghĩa là người viết suy nghĩ về vai trò, vị trí của Sông Đà trong sự nghiệp công nghiệp hóa đất nước.

8. Kết bài bài 8 Người lái đò sông Đà:

Sông Đà hình như đọc nhiều nhưng vẫn hay lắm! Lúc đầu đọc cũng hơi ngại, nhưng đọc xong lại thấy hay. Đọc để cảm nhận thế giới của những dòng sông nhưng mỗi lúc lại thấy mình vọng lại bao điều mới mẻ của thế giới con người. Tôi tự hỏi, phải chăng đó là điều tạo nên sức hấp dẫn đa chiều của hình ảnh dòng sông? Có thể khẳng định chắc chắn rằng Người lái đò Sông Đà là một bài thơ hay được làm nên từ tình yêu quê hương tha thiết, tha thiết của một người muốn dùng văn chương để ca ngợi vẻ đẹp hùng vĩ, kiêu hãnh của vùng đất. hào hùng, trữ tình và thơ mộng của thiên nhiên.

Xem thêm bài viết hay:  Tam giác đều là gì? Tính chất, dấu hiệu nhận biết tam giác đều?

9. Kết bài 9 Người lái đò sông Đà:

Làm sao có bóng dáng con người trong tác phẩm của Nguyễn Tuân? Thiên nhiên càng bao la, hùng vĩ, dữ dội càng làm nổi bật vẻ đẹp trí tuệ tài hoa của con người lao động. Trong bài, tác giả đã xây dựng hình tượng “người lái đò” là biểu tượng của người lao động vất vả nhưng không kém phần mạnh mẽ, dũng cảm khi sẵn sàng đương đầu với thiên nhiên hào hiệp, ác liệt trong chiến tranh. trọng lượng. Con sông Đà bỗng trở thành kẻ thù số một, người lái đò thật nhỏ bé giữa thiên nhiên. Tuy nhiên, họ vẫn thể hiện trí thông minh và tài năng nghệ thuật của mình.

10. Kết bài 10 Người lái đò sông Đà:

Nguyễn Tuân đã mang đến cho nền văn học nước nhà một kiệt tác vô cùng độc đáo, một phong cách nghệ thuật riêng biệt, uyên bác và tài hoa. Khép lại những trang văn của bài Người lái đò sông Đà, tôi vẫn không ngăn được cảm giác lâng lâng trong tâm hồn, có lẽ đó là điều đẹp đẽ nhất mà văn học đã mang lại và khơi gợi trong lòng tôi. Tôi có khiếu thẩm mỹ tuyệt vời. Xin cảm ơn Nguyễn Tuân, người nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp để nâng niu những giá trị bền vững của cuộc đời lao động và của dân tộc.

11. Kết bài 11 Người lái đò sông Đà:

Bài tùy bút Người lái đò sông Đà cũng là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật uyên bác của nhà văn Nguyễn Tuân. Tác phẩm đặc sắc này không chỉ ca ngợi vẻ đẹp hùng vĩ, thơ mộng của thiên nhiên Tây Bắc mà dường như còn ca ngợi vẻ đẹp bình dị, anh hùng và tài hoa của người dân lao động nơi đây. Qua đó, nhà văn Nguyễn Tuân đã thể hiện tình yêu đất nước, niềm tự hào và tình cảm, sự gắn bó tha thiết của mình với làng quê Việt Nam.

12. Kết bài 12 Người lái đò sông Đà:

Trên cái nền của dòng sông vừa “hung bạo” vừa “lãng mạn” hiện lên hình ảnh người lái đò trên sông Đà. Thực ra, người lái đò chủ yếu xuất hiện trong cuộc vật lộn với dòng thác hung dữ, tức là ở phía hung dữ của sông Đà. Nếu tác giả đặt anh vào một khung cảnh khác – một khung cảnh thơ mộng, trữ tình – chắc chắn anh sẽ trở thành nhà thơ si tình trong truyện cổ tích. Nhưng ở đây, đối diện với dòng sông hung dữ, với lũ thủy quái, người lái đò nhất thiết phải trở thành người anh hùng kiên cường – một nhân vật sử thi trong sử thi Vượt thác ghềnh.

Xem thêm bài viết hay:  Sử dụng pháp luật là gì? Sự khác biệt với áp dụng pháp luật?

13. Kết bài 13 Người lái đò sông Đà:

Với Nguyễn Tuân, sông Đà mang một vẻ đẹp toàn bích, trở thành một bản thể sống động và có hồn. Dòng sông vừa hùng vĩ, dữ dội lại vừa thơ mộng, trữ tình. Phải là người yêu và tự hào về vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước mới có thể miêu tả Sông Đà như thế. Có thể nói, qua những câu thơ ca ngợi dòng sông Đà Giang ta thấy được sự gắn bó của Nguyễn Tuân với quê hương. Tác phẩm Người lái đò sông Đà tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân. Tác giả cho rằng cái đẹp phải là thứ gây ấn tượng mạnh với người đọc. Đẹp thì phải đẹp, ác thì phải ghê. Sông Đà đúng là Vàng Mười của thiên nhiên Tây Bắc mà các nhà văn luôn khao khát tìm kiếm và thể hiện trong tác phẩm của mình.

14. Kết bài 14 Người lái đò sông Đà:

Văn phong Nguyễn Tuân độc đáo, phong phú. Trong bài Người lái đò sông Đà, ta thấy phong cách trang nghiêm của ông được thể hiện rõ nhất qua sự nhạy bén của các giác quan nghệ sĩ đi đôi với vốn từ phong phú, nhiều màu sắc và một bút pháp hết sức tài hoa. Dòng sông Đà “hung bạo và trữ tình” chảy mãi trong nền văn học nước nhà như tình yêu, niềm tự hào về quê hương cây cỏ, sông núi của nhà văn Nguyễn Tuân.

15. Kết bài 15 Người lái đò sông Đà:

Bằng một thái độ trân trọng, tinh thần nghệ sĩ, óc tò mò và một ngòi bút độc đáo, uyên bác, tài hoa, Sông Đà trong tùy bút của Nguyễn Tuân đã hiện lên như một thực thể sống có hồn, có những nét độc đáo. lối tương phản vừa dữ dội, hùng tráng lại vừa có vẻ thơ mộng, trữ tình. Từ đó, tình yêu đất nước, niềm tự hào trước vẻ đẹp hoang sơ hùng vĩ của núi rừng Tây Bắc được tô đậm qua lối viết phóng khoáng, tỉ mỉ, chân thực và sáng tạo.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Kết bài Người lái đò sông Đà chọn lọc siêu hay học sinh giỏi của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận