Kể lại một trải nghiệm giúp tâm hồn em trở nên phong phú hơn

Mỗi chúng ta đều có nhiều trải nghiệm thú vị trong đời, và mỗi trải nghiệm đều để lại cho chúng ta một ấn tượng đặc biệt. Vậy những trải nghiệm nào làm phong phú tâm hồn bạn? Xin gửi tới độc giả một số bài viết tham khảo về kinh nghiệm làm giàu tâm hồn trong bài viết dưới đây.

1. Phác thảo một kinh nghiệm làm phong phú tâm hồn:

Khai mạc:

Tổng quan về trải nghiệm làm giàu tâm trí.

Thân bài:

Mô tả quá trình của kinh nghiệm đó

– Hoàn cảnh xảy ra

– Diễn biến

– Kết thúc trải nghiệm

– Bài học ý nghĩa sau trải nghiệm

Cảm xúc của em về trải nghiệm đó: vui, hạnh phúc, buồn, thất vọng, v.v.

Kết thúc:

Nêu ý nghĩa của trải nghiệm đối với bạn.

2. Bài văn hay nhất kể lại một trải nghiệm làm tâm hồn em thêm phong phú:

Tết năm ngoái, gia đình tôi về quê sớm hơn thường lệ nên ông bà quyết định gói bánh chưng mang đi biếu mọi người.

Thấy ông bà quyết định như vậy, tôi rất phấn khởi. Từ nhỏ, mặc dù ông bà nội thường gói bánh chưng nhưng gia đình tôi thường về muộn nên không được xem cách gói bánh chưng. Theo trí nhớ của tôi, việc gói bánh chưng chỉ có thể bắt gặp trong những câu chuyện, hình ảnh những gia đình cùng nhau gói bánh, quây quần bên bếp lửa bập bùng ngắm nhìn những chiếc bánh chưng xanh rồi cùng nhau nướng bánh và hàn huyên về một năm đã qua. qua. Năm nay cuối cùng tôi cũng được trải nghiệm làm bánh chưng cùng gia đình.

Sáng sớm hôm sau về đến quê, tôi và mẹ đi chợ sớm mua những nguyên liệu cần thiết để gói bánh. Bà và mẹ cẩn thận chọn loại gạo nếp ngon nhất, từng hạt tròn và trắng. Rồi cô cùng mẹ ra hàng thịt, chọn những miếng thịt vừa nạc vừa mỡ, bảo thịt phải ngon thì lớp bì mới mềm ẩm, không bị khô. Cuối cùng, cô và mẹ đi mua ít lá dong. Những cô bán hàng cẩn thận gói từng chiếc lá dong xanh mướt trông rất thích mắt. Trên đường về, tôi được giao nhiệm vụ ôm một bó lá dong, vừa mừng vừa ôm cẩn thận vì sợ lực mạnh quá sẽ làm rách những chiếc lá này. Khi tôi về đến nhà, bà ngoại, mẹ và dì cùng nhau chuẩn bị nguyên liệu mới để tôi đóng gói. Cô Út đem đậu xanh và nếp ngâm cho nở ra; bà ngắt từng bó lá dong, rửa rất cẩn thận; Mẹ nhanh tay thái thịt thành từng miếng và tẩm ướp gia vị để làm nhân. Trong thời gian này, anh và cha anh tách ra cùng nhau, đôi khi nói chuyện, rồi đôi khi cười đùa.

Vào buổi chiều, các nguyên liệu đã được chuẩn bị và đặt ngay ngắn trên bàn trong từng giỏ. Bà bảo tôi trải một cái thảm giữa sân để cả nhà cùng ngồi gói bánh. Mình ngồi nhìn người ta gói bánh mà trời ơi, không có khuôn làm sao gói được những chiếc bánh vuông vức như thế này. Pa nhanh nhẹn gấp lá lại, xếp một miếng gạo, rồi miếng đậu, rồi miếng thịt xinh xắn ở giữa bánh, rồi một lớp đậu và thêm một lớp cơm bên ngoài. Sau đó bố gói nó lại và buộc bằng một sợi dây. Từng chiếc bánh vuông vắn được gói gọn gàng. Mình thấy mọi người làm dễ quá nên cũng muốn thử gói bánh. Khi tôi bắt đầu làm nó, tôi thấy nó thực sự khó khăn. Loay hoay mãi nhưng khi cuộn chiếc bánh lại không vuông mà có hình thù rất lạ. Tôi phải nhờ đến sự giúp đỡ của bố để chiếc bánh được vuông vức hơn. Tuy nhiên, đây là một trải nghiệm rất thú vị đối với tôi.

Xem thêm bài viết hay:  Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương ở trong lòng thành phố Huế

Gói xong, mẹ và dì Út đi dọn sân, vừa gói bánh; Ông và bố đặt chặt bánh vào nồi. Bố bảo để bánh đứng như thế khi luộc bánh sẽ không nổi và chín đều, vuông vắn. Sau đó, bố xuống bếp kiếm củi luộc bánh. Khi ngọn lửa bập bùng tỏa ánh sáng đỏ ấm áp, cả gia đình ngồi quây quần bên nhau. Ai cũng kể chuyện ngày xưa, từ ngày bố còn trẻ, khi bố mẹ lấy nhau… Nghe những câu chuyện gần gũi, thân quen ấy mà tôi thấy buồn nôn lắm. Một lúc sau, bà mang khoai và ngô nếp từ nhà về nấu. Đã có những giây phút thực sự hạnh phúc bên cả gia đình, giống như những hình ảnh tôi thấy trên những trang sách. Sáng sớm hôm sau, trong khi cả nhà còn đang ngủ, bố và ông nội dậy đi lấy bánh mì. Ông và bố đặt từng chiếc bánh lên khay để nguội rồi nặn ra những điều ước. Anh cho biết, làm như vậy bánh sẽ cắt nhỏ và bảo quản được lâu hơn. Chiếc bánh tôi gói là chiếc bánh đầu tiên mà cả nhà đều thích. Tuy hình dáng bánh hơi xấu, khi bóc ra có lẫn một ít đậu và gạo nhưng hương vị của bánh vẫn thơm ngon và rất dẻo. Được ông bà, bố mẹ và dì U khen làm em rất vui.

Cùng gia đình gói bánh chưng vào dịp Tết này là một trải nghiệm tuyệt vời đối với tôi. Tôi cảm nhận rõ ràng không khí rộn ràng của ngày Tết, cảm nhận được hơi ấm gia đình và niềm vui khi cùng nhau làm mọi việc. Em mong rằng những năm tới gia đình vẫn tiếp tục gói bánh chưng để em có thêm nhiều trải nghiệm mới.

3. Bài văn kể lại một trải nghiệm làm cho tâm hồn em phong phú hay và ý nghĩa nhất:

Mùa hè năm ngoái, vì thành tích học tập tốt của tôi, bố mẹ tôi đã cho phép tôi ở với ông bà trong sáu tháng. Tuy khoảng thời gian không dài nhưng nó đã để lại trong tôi những trải nghiệm tuyệt vời trong cuộc đời, có lẽ là những kỉ niệm sâu sắc mà tôi không thể nào quên.

Hôm đó, buổi trưa bố đưa tôi ra bến xe, buổi chiều tôi có mặt ở nhà ông bà ngoại. Nhà của họ không lớn lắm, nhưng có sân trước, vườn sau rất rộng, bên cạnh có ao cá. Khung cảnh yên bình này khiến tôi quên đi mọi mệt mỏi sau một chặng đường dài và cũng quên đi cái bụng đói cồn cào. Ông bà đón tôi ở cổng và ôm tôi thật nồng nhiệt. Rồi mẹ đưa tôi vào nhà, đưa tôi vào phòng ông bà đã chuẩn bị sẵn, bảo tôi nghỉ ngơi và chuẩn bị đi ăn tối. Bữa ăn này cô ấy đặc biệt nấu những món tôi yêu thích và tôi cảm thấy rất ngon miệng.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy, chính thức hòa mình vào cuộc sống thú vị ở nông thôn. Buổi sáng, sau khi ăn sáng, ông nội dẫn tôi đi dọc con đường làng để ngắm nhìn thiên nhiên tươi đẹp nơi đây. Bầu trời trong xanh, đàn cò trắng bất chợt bay về đâu đó, vẽ một đường cong trên bầu trời. Sau đó anh ấy đưa tôi đến chợ địa phương để mua đồ. Hàng hóa ở chợ cũng rất đa dạng nhưng chủ yếu vẫn là rau, củ, quả, tôm, cá do người dân tự trồng, nuôi rồi mang ra chợ bán. Chợ quê có bánh rán rất ngon, ngon hơn bất kỳ thứ gì tôi đã ăn ở thành phố. Các món ăn vặt dân dã khác cũng rất ngon, to và nhiều nữa.

Xem thêm bài viết hay:  Hình thang cân là gì? Tính chất, dấu hiệu nhận biết hình thang cân?

Buổi chiều, ông tôi dẫn tôi đi câu cá ở ao cạnh nhà. Trong ao của ông bà tôi có rất nhiều cá, con nào cũng to và chắc nịch. Hôm đó, tôi và ông bắt được hai con cá to, ông bảo tôi mang về để ông nấu canh và chiên cá. Nhưng ngay ngày hôm sau, anh dẫn tôi ra cánh đồng làng để cùng các bạn thả diều, chơi trốn tìm trong sân làng. Buổi tối, tôi được nằm trên chiếc chõng tre trước sân nhìn lên bầu trời đầy sao, nghe ông bà kể chuyện ngày xưa, thời chiến tranh… Nghe những câu chuyện đó tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. biết khi nào.

Nhưng thời gian trôi nhanh quá, gần nửa tháng rồi tôi lại phải lên thành phố để chuẩn bị cho năm học mới. Khi ở với ông bà, tôi cảm thấy như mình đang học hỏi nhiều hơn và khám phá nhiều hơn trong tự nhiên. Mong rằng kỳ nghỉ hè năm sau, cô bé sẽ tiếp tục được về quê thăm ông bà ngoại lâu hơn.

4. Bài văn kể lại một trải nghiệm làm cho tâm hồn em phong phú và ấn tượng nhất:

Tôi thường nghe bạn bè kể về những trải nghiệm rất đặc biệt như leo núi, khám phá đại dương,… Trải nghiệm của tôi tuy đơn giản nhưng có ý nghĩa sâu sắc giúp tâm hồn thêm phong phú. Một trong số đó là trải nghiệm. Trải nghiệm đi chợ Tết cùng mẹ.

Những ngày cuối năm gần Tết, cả gia đình đi mua sắm. Hôm đó, lần đầu tiên tôi cùng mẹ đi chợ Tết. Năm nay, gia đình tôi về quê ăn Tết với ông bà ngoại nên tôi có dịp ghé thăm khu chợ truyền thống của quê hương tôi. Tôi đã rất phấn khích từ tối qua vì tôi không biết chợ quê trông như thế nào. Khi tôi đến đó, mẹ tôi đậu xe và đưa tôi đến chợ. Chợ tuy không lớn, khang trang nhưng rất nhộn nhịp, sôi động, kẻ bán, người mua, ai cũng vui vẻ. Có nhiều bạn trạc tuổi tôi đi chợ cùng bố mẹ nhưng họ tỏ ra rất chững chạc, chững chạc còn tôi thì rụt rè theo chân mẹ.

Lần đầu tiên tôi đi chợ, tôi nhận ra rằng việc đi chợ không dễ dàng như tôi nghĩ. Khi đi chợ, bạn phải cân nhắc rất nhiều thứ, ví dụ: tìm địa điểm mua hàng, mua thứ mình muốn mua ở đâu, mua đúng giá và chọn thực phẩm tốt nhất, v.v. Tôi đã học được những điều này mọi thứ bằng cách quan sát cách mẹ tôi chọn rau, thịt, cá và cách mẹ thương lượng giá cả với những người bán hàng rong. Tôi rất ấn tượng với khả năng tính toán rất nhanh và chính xác mà không cần đến máy tính của người bán hàng. Sinh viên như em, có rút máy tính ra cũng không nhanh bằng các bạn. Tôi hiểu vì sao có câu “trăm hay không bằng tay quen”. Phiên chợ kết thúc khi mẹ đã có trong tay mọi thứ. Tôi bế nó và giúp mẹ xách đồ ra xe. Trên đường về, hai mẹ con vui vẻ trò chuyện.

Xem thêm bài viết hay:  Vụ kinh tế đối ngoại là gì? Nhiệm vụ và chức năng của vụ kinh tế đối ngoại?

Tôi rất vui khi được đi chợ Tết cùng mẹ. Tôi được xem chợ Tết đông đúc như thế nào và được tự tay chọn cho mình những bộ quần áo mặc Tết. Tôi cảm ơn mẹ đã cho tôi cơ hội để tự mình trải nghiệm cuộc sống.

5. Bài luận phổ biến nhất kể lại một trải nghiệm làm phong phú tâm hồn bạn:

Lần đầu tiên đi xe buýt ở một thành phố lớn là trải nghiệm đặc biệt nhất đối với tôi. Tôi vẫn nhớ chuyến đi xe buýt đáng nhớ đó.

Đây là lần đầu tiên trường tôi tổ chức một chuyến đi Hà Nội để tạm biệt các em học sinh lớp 5 bước vào trường THCS. Đặt chân đến thủ đô, tôi không khỏi ngỡ ngàng trước sự nhộn nhịp, đông đúc nhà cửa, chọc trời. Chúa. Tôi tò mò về mọi thứ xung quanh mình và muốn tìm hiểu mọi thứ. Sau khi xuống xe, chúng tôi được hướng dẫn cách đi xe buýt đến Công viên Thủ Lệ.

Chờ xe buýt ở trạm xe buýt khiến tôi rất phấn khích. Từng người một, cuối cùng thì chuyến xe buýt đến Thủ Lệ cũng đến. Đi được một đoạn, tôi thấy một cụ già cần đứng, tôi liền nhường đường cho cụ. Ông nội gật đầu khen: “Con còn nhỏ mà đã biết nhường nhịn người già. Tốt lắm!”. Tôi rất vui vì tôi đã làm tốt. Tôi nghĩ đứng trên xe buýt cũng giúp tôi nhìn thấy thành phố nhiều hơn. Xe buýt dừng ở nhiều điểm, có rất nhiều người lên và xuống. Và giờ thì tôi đã hiểu, tại sao đi xe buýt là một hoạt động sinh thái, bởi thay vì lái ô tô hay xe máy, đi xe buýt chia sẻ đã giảm đáng kể lượng khí thải của phương tiện ra môi trường.

Đi xe buýt cũng an toàn, tránh mưa, tránh nắng, có thể gặp gỡ nhiều người, ngồi ngắm cảnh dọc đường mà không phải lo lắng điều gì. Giá vé xe buýt cũng rất rẻ chỉ từ 7000đ đến 9000đ. Nếu tôi có thể sống trong thành phố, tôi sẽ đi xe buýt khắp mọi nơi. Mặc dù có thể mất nhiều thời gian hơn so với việc di chuyển bằng phương tiện cá nhân nhưng tôi tin rằng có nhiều cách để cân bằng thời gian với việc di chuyển bằng xe buýt. Sau khoảng 30 phút, chúng tôi đến điểm dừng. Tài xế giảm tốc độ và xe tự động mở cửa, tôi và các bạn xuống xe để đi đến công viên Thủ Lệ.

Trải nghiệm đi xe buýt đã làm phong phú thêm thế giới tinh thần của tôi. Tôi đã kể với gia đình về chuyến đi và mọi người đều hy vọng một ngày nào đó sẽ được đi xe buýt ở Hà Nội.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Kể lại một trải nghiệm giúp tâm hồn em trở nên phong phú hơn của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận