Đóng vai Trương Sinh kể lại nỗi ân hận vì nghi oan Vũ Nương

Chuyện người con gái Nam Xương là câu chuyện về số phận oan uổng của Vũ Nương, vì bị chồng oan mà gieo mình xuống sông tự vẫn. Bài viết dưới đây sẽ hướng dẫn các bạn nhập vai nhân vật Trương Sinh kể lại sự ân hận của mình khi gián tiếp gây ra cái chết cho vợ.

đầu tiên. Tóm tắt truyện Người Con Gái Nam Xương:

Truyện kể về Vũ Thị Thiết, người con gái quê Nam Xương, tính tình thùy mị, hiền lành. Lấy chồng chưa được bao lâu Trương Sinh phải đi lính, nàng ở nhà phụng dưỡng mẹ già và nuôi con nhỏ. Để an ủi con trai, bà thường chỉ vào cái bóng của mình trên tường và nói đó là bố của nó. Sau khi Trương Sinh đi lính về, đã biết nói, đứa bé hồn nhiên kể cho Trương Sinh nghe về những người đêm đêm vẫn về. Trương Sinh ghen tuông, không nghe vợ giải thích mà còn mắng nhiếc, đuổi vợ đi. Quá uất ức, cũng không thể tha thứ cho mình, nàng gieo mình xuống bến Hoàng Giang tự tử. Khi Trương Sinh hiểu ra nỗi oan của vợ thì đã quá muộn, chàng lập đàn để minh oan cho nàng.

2. Dàn ý nhập vai Trương Sinh kể lại nỗi ân hận vì nghi oan của Vũ Nương một cách ngắn gọn nhất:

2.1. Khai mạc:

– Trương Sinh giới thiệu hoàn cảnh bản thân và hối hận.

2.2. Thân bài:

– Cuộc sống hôn nhân của nhân vật Trương Sinh trước khi đi lính.

– Chiến tranh xảy ra, tôi phải đi xa nhà, bỏ lại người vợ đang mang thai và người mẹ già yếu.

– Ngày trở về, Trương Sinh nghe con kể về người đàn ông hằng đêm đem đến cho mình sự ghen tuông mù quáng và trách móc, đuổi đánh Vũ Nương đến mức tự tử.

“Mãi sau này anh ấy mới biết tất cả chỉ là hiểu lầm, nhưng anh ấy không thể thay đổi mọi thứ được nữa.”

– Tôi lập đàn để làm sáng tỏ vụ án, gặp lại vợ một thời gian, dẫu rằng vẫn chưa đủ để bù đắp lỗi lầm năm xưa vì Vũ Nương quyết không quay về.

2.3. Kết thúc:

– Nỗi nhớ vợ trong tôi chưa bao giờ nguôi ngoai.

3. Dàn ý nhập vai Trương Sinh kể lại nỗi ân hận oan trái của Vũ Nương chi tiết nhất:

3.1. Khai mạc:

– Trương Sinh tự giới thiệu và dẫn dắt vào câu chuyện sai lầm khiến chàng ân hận suốt đời.

3.2. Thân bài:

* Quá trình lấy chồng và chung sống với Vũ Nương

– Vợ tôi là Vũ Nương, xinh đẹp, đảm đang, dịu dàng.

– Chúng tôi sống với nhau rất hòa thuận và hạnh phúc, rồi chiến tranh vô ích xảy ra, tôi phải từ biệt mẹ già và người vợ trẻ để ra trận.

– Tôi xúc động trong giây phút được vợ rót chén rượu tiễn đưa và nói không cần giàu sang phú quý, chỉ cần tôi bình yên trở về là được.

Xem thêm bài viết hay:  GM Diet là gì? Thực đơn GM Diet giảm cân như thế nào?

* Thời gian xa nhà

– Tôi đi lính được một tuần thì vợ tôi sinh con trai.

– Vợ tôi phải chăm mẹ, cô ấy rất ân cần, chu đáo, ai cũng phải công nhận sự dịu dàng đó. Khi mẹ tôi mất, vợ tôi cũng lo liệu mọi việc.

* Ngày tôi về vu oan cho vợ:

– Ba năm sau trở về, trước sự ra đi của mẹ, tôi vô cùng đau xót.

– Tôi đưa con ra mộ thắp hương cho mẹ già nhưng cháu khóc, không chịu nhận tôi, nói bố chỉ im lặng, đêm nào cũng đến bên con.

– Tính tôi đa nghi nên tôi giận lắm, không để vợ giải thích mà đuổi ngay.

* Vũ Nương tự tử, được trắng án và sự ân hận của Trương.

– Trước sự nóng giận của tôi, cô ấy đã giải thích, thanh minh xong thì hỏi sang chuyện khác nhưng tôi cố tình không nói, còn mắng thậm tệ rồi đuổi đi mặc cho hàng xóm can ngăn.

– Vì không thể thanh minh cho mình, vợ tôi đã gột rửa sạch sẽ, ra bến Hoàng Giang tự tử để chứng tỏ lòng thành.

– Một đêm nọ, vào một buổi tối, cậu bé chỉ vào cái bóng trên tường và nói đó là cha mình. Tôi bàng hoàng nhận ra sự bất công của vợ, nó khiến tôi đau đớn, dằn vặt và tự trách mình.

– Cạnh bến sông có người tên là Phan Lang, ở dưới nước nhớ ơn Linh phối ngẫu nên đã được cứu trong một lần chạy trốn giặc Minh.

– Ở thủy cung, chàng gặp lại vợ tôi, nàng nhờ Phan Lang chuyển lời và đưa kỷ vật. Lúc đầu tôi không tin nhưng khi nhìn thấy đồ cũ của vợ, tôi phát hoảng.

– Tôi làm theo lời, lập đàn để thanh minh cho vợ, Vũ Nương xuất hiện nhưng nàng chỉ nói vu vơ giữa chừng từ biệt tôi.

– Tôi đau đớn và ân hận vì sự ghen tuông mù quáng của mình đã tự tay phá vỡ hạnh phúc gia đình.

3.3. Kết thúc:

– Tôi rút ra được bài học quý giá, vợ chồng phải biết yêu thương, tôn trọng và tin tưởng nhau thì mới hạnh phúc bền lâu.

– Tôi tự hứa sẽ sống thật tốt và chăm sóc con, như sự bù đắp cuối cùng tôi dành cho cô ấy.

4. Bài văn hay nhất nhập vai Trương Sinh kể lại nỗi ân hận vì nghi oan của Vũ Nương:

Tôi tên là Trương Sinh, người làng Nam Xương, có vợ là Vũ Thị Thiết, tính nết hiền lành, nết na. Vợ chồng tôi và mẹ già sống rất vui vẻ, hạnh phúc, hòa thuận với nhau và đứa con đầu lòng cũng sắp chào đời. Không may, chiến tranh bùng nổ buộc tôi phải nhập ngũ. Tôi chia tay mẹ và vợ trong tiếc nuối. Trước khi chia tay, mẹ tôi dặn dò kỹ càng:

– Đã ra chỗ quân tử như vậy thì phải biết giữ mình, đừng để mình bị thương vì một chút danh lợi. Con phải nhớ kỹ để người mẹ bớt lo lắng.

Xem thêm bài viết hay:  Bản đồ số là gì? Ưu và nhược điểm so với bản đồ giấy?

Tôi vâng lời mẹ ra đi cho nàng yên lòng, rồi được Vũ Nương nâng chén rượu tiễn biệt. Cô buồn bã tâm sự:

– Chàng đi chuyến này, ta không dám mong chàng đeo ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về cố hương, chỉ mong ngày về mang theo hai chữ “bình yên”. thế là đủ rồi…

Chị vừa dứt lời, nước mắt tôi trào ra, tôi ân hận vô cùng, nhưng rồi cũng phải từ biệt mọi người trong gia đình mà lên đường chiến đấu. Sau khi tôi đi ít ngày, vợ tôi sinh con, đặt tên là Đản. Đó là một cậu bé mũm mĩm, trắng trẻo và rất dễ thương.

Một năm sau, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về nhà. Khung cảnh không mấy thay đổi, khung cảnh vẫn nguyên vẹn, chỉ có người mẹ già vì quá nhớ con mà lâm bệnh rồi qua đời. Vừa về đến nhà, nghe tin mẹ mất, tôi rất buồn. Tôi ra mộ thăm mẹ và dắt Đan theo. Khi tôi đến đó, tôi bật khóc như một đứa trẻ. Khi đó, bé Đan tròn mắt hỏi tôi: “Chú cũng là bố cháu à? Bố cháu trước giờ chỉ im lặng, không nói một lời”.

Phải mất mãi, cậu bé kể, khi tôi đi vắng, có một người đàn ông đến nhà tôi mỗi tối. Vì quá ghen tuông và đa nghi, Mị vội vã về nhà và mắng nhiếc Vũ Nương ngay. Mặc cho Mang ra sức thanh minh, giải thích cũng như bênh vực lời nói của người hàng xóm nhưng tôi bỏ ngoài tai. Rồi ta đuổi Vũ Nương ra khỏi nhà, khiến nàng xấu hổ đến mức gieo mình xuống bến Hoàng Hà để minh oan. May thay, nàng được Linh Phi cứu về làm cung nữ dưới long cung, rồi gặp được Phan Lang – người cùng làng với ta, nàng sai Phan Lang mang về một bông hoa vàng, gửi trọn niềm tin cho nàng. tôi. Trong một đêm tối, khi đang dỗ con ngủ, tôi biết được sự thật rằng người đàn ông đó chỉ là cái bóng của Vũ Nương. Tôi vô cùng đau đớn và cay đắng, nhưng hối hận thì đã quá muộn. Phan Lang gặp tôi, kể chuyện gặp nàng và tặng tôi bông hoa vàng ấy làm kỷ niệm.

Sáng hôm sau, tôi lập phiên chợ cho nàng bên bờ sông, chốc chốc nàng lại xuất hiện. Tôi chìm trong tuyệt vọng, tôi ân hận vì sự đa nghi, ghen tuông của mình mà đã đánh mất một người vợ ngoan hiền vô cùng, tự tay mình phá vỡ cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, êm ấm, hòa thuận.

5. Bài văn nhập vai Trương Sinh kể lại những ân hận khi nghi ngờ Vũ Nương 10 điểm:

Tôi tên là Trương Sinh, tôi là một kẻ bội bạc, khiến vợ tôi gieo mình xuống sông Hoàng Hà, hôm nay tôi xin kể câu chuyện của gia đình tôi để các bạn cùng tham khảo. một tấm gương biết giữ gìn hạnh phúc gia đình, đừng để xảy ra những điều đáng tiếc rồi tan nát gia đình.

Xem thêm bài viết hay:  Đặc điểm khí hậu của môi trường xích đạo ẩm là gì? Địa lí lớp 7

Năm 20 tuổi, tôi có duyên lấy được người con gái tên là Vũ Thị Thiết. Em năm ấy vừa tròn chín tuổi, tính nết đoan trang, hiền lành, khuôn mặt ưa nhìn, tính nết đoan trang… Chúng tôi sống với nhau hạnh phúc được một thời gian ngắn thì em phải nhập ngũ. Ngày chia tay tôi, mẹ chỉ biết khóc và động viên tôi giữ gìn sức khỏe, bình an trở về để gia đình được đoàn tụ.

Chiến tranh kéo dài nhiều năm rồi kết thúc. Tôi đã có thể trở về quê hương của mình, nhưng ngay khi tôi về đến nhà thì nghe tin dữ rằng mẹ tôi đã qua đời cách đây vài năm vì bà nhớ tôi vì bệnh tật. Tôi buồn lắm, bế con ra thăm mộ nhưng con nhất định không chịu theo tôi. Anh ấy khẳng định tôi không phải bố anh ấy, bố anh ấy luôn đến mỗi tối và chỉ im lặng. Nghe con nói vậy, máu ghen sôi sục trong người nên tôi tin ngay lời con, về nhà mắng nhiếc, xúc phạm vợ. Cuối cùng, tôi đuổi vợ ra khỏi nhà.

Mãi đến khi tôi nghe có người trong làng chạy đến báo tin vợ tôi đã gieo mình xuống sông Hoàng Hà tự vẫn. Rồi họ kể, những ngày tôi đi vắng, vợ tôi một mình chăm sóc mẹ con cô ấy. Khi nghe những lời đó, tôi vô cùng hối hận. Tôi không thể ngờ rằng Vũ Nương lại hành động dại dột như vậy, hay tôi đã ép nàng đến đường cùng. Tôi rất xin lỗi.

Buổi tối, khi các con đòi ti mẹ, hình ảnh của vợ tôi cứ hiện về ám ảnh tâm trí tôi. Tôi ngồi trước ngọn đèn phản chiếu hình ảnh của tôi trên tường, con trai tôi chỉ vào cha nó, lúc đó tôi mới hiểu rằng người ba đêm con tôi đến chính là cái bóng của mẹ nó. Tôi ôm mặt khóc nhưng đã quá muộn, vợ tôi đã chết và không thể sống lại.

Trong làng có một người làm nghề chài lưới tên là Phan Lang, anh bị rơi xuống sông không chết, sau có duyên gặp lại người vợ của mình ở thủy cung. Mong mợ lập diễn đàn để mợ giải tỏa. Ta theo đó lập đàn để thanh minh cho nàng, trong sương khói hiện thực, ta thấy Vũ Nương ngồi kiệu hoa, mắc võng bay về trời, không trở về với ta và con.

Tôi kể câu chuyện của mình, không cầu mong các bạn thông cảm, chỉ mong các bạn rút ra được bài học quý giá từ câu chuyện đáng tiếc của mình, biết trân trọng tình cảm gia đình. Lấy nhau thì nên tin tưởng nhau, đừng ghen tuông nghi ngờ kẻo hối hận như tôi cả đời.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Đóng vai Trương Sinh kể lại nỗi ân hận vì nghi oan Vũ Nương của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận