Đóng vai ông Hai kể lại chuyện ngắn Làng chọn lọc hay nhất

Nhân vật ông Hai trong “Làng” được đánh giá cao và là tác phẩm thành công vang dội của nhà văn Kim Lân. Cách miêu tả của người viết không phải ai cũng hiểu nên hôm nay Luật Dương Gia sẽ hóa thân thành ông Hai để giải đáp tâm trạng của mình. Hãy tham khảo bài viết dưới đây.

1. Đóng vai ông Hai kể lại truyện ngắn Làng Siêu:

Người ta có thể tách con người ra khỏi quê hương, nhưng không thể tách quê hương ra khỏi con người. Câu nói đó thật sâu sắc. Với tôi, làng Chợ Dầu là máu thịt, là linh hồn, là nơi mà dù đi xa tôi vẫn luôn nhớ về.

Sau bỏ làng Chợ Dầu dời về xóm. Nhưng lòng tôi vẫn không thôi nhớ về những ngày được xẻ một khoảnh đất dày bên bờ suối để trồng thêm vài trăm củ sắn, những ngày cùng anh em đào đường đắp bờ, xẻ đào, vác đá,… .. ở làng Chợ. Dầu. Nghĩ về những ngày đó khiến tôi cảm thấy trẻ lại

Cũng như mọi hôm, tôi ghé qua phòng thông tin để nghe đọc, giả vờ xem tranh chờ người khác đọc xong rồi nghe lỏm. Thực ra tôi cũng học một khóa bình dân học vụ, nhưng tiếc là chữ in khó nhận nên tôi phải nghe người khác đọc và nắm bắt thông tin. Vừa bước ra khỏi phòng thông tin, rẽ vào quán nói với vợ vài điều, rồi ra đến cổng khu cũ, tôi thấy một nhóm người tản cư đang bàn tán rất sôi nổi.

Tôi chết lặng người khi nghe nói về làng Chợ Dầu – ngôi làng mà tôi tự hào là Việt gian. Cổ họng tôi nghẹn lại, mặt tê dại. Tôi im lặng một lúc, rất lâu sau mới căng thẳng hỏi: “Có thật không chú?” Nghe người ta xác minh xong, tôi đứng dậy trả tiền nước, sự nhục nhã đến tận cùng khiến tôi cười nhạt, sau đó đánh trống bỏ đi: “Ha, nóng quá, đi thôi…”

Kể từ ngày tin đồn đó lan ra khắp nơi, tôi không dám lẻn ra ngoài đường nữa. Nhìn lũ trẻ mà tôi xót xa, nước mắt chảy dài, chẳng lẽ con tôi là lũ trẻ làng Việt bị người ta rẻ rúng. Ngay cả vợ tôi cũng khác hẳn mọi khi, cô ấy uể oải, mặt mày ủ rũ. Nhà tôi những ngày sau không khí nặng nề, không ai dám nói. Tôi luôn có cảm giác như mọi người đang chú ý, mọi người đang bàn tán về “chuyện ấy”. Mỗi lần nghe tiếng Tây, tiếng Việt, tiếng cam-nông là tôi lại chui vào một xó nhà, nín thở.

Trong tôi cũng như trong cả gia đình, từng xóm làng hứa sẽ luôn phụng dưỡng Bác Hồ Chí Minh. Nhưng nếu bạn không giúp, bạn đã làm hại đất nước. Tôi yêu làng lắm, làng gắn bó đã lâu, nhưng giữa đôi bên, thâm cùng quê vẫn là nhất. “Làng thì thương lắm, nhưng làng theo Tây thì phải thù”.

Xem thêm bài viết hay:  Nên cho trẻ xem điện thoại, thiết bị điện tử bao lâu là phù hợp?

Khi ấy dân chợ Dầu bị đày đi khắp nơi. Bà chủ còn định đuổi chúng tôi ra ngoài. Mới có vài ngày mà mọi thứ dường như đã thay đổi, nỗi tủi nhục này ám ảnh mãi không thôi.

Rồi tôi như sống lại khi nghe tin làng Chợ Dầu theo truyền thống Việt Nam đã được chấn chỉnh. Sau chuyến về quê cũ với một người quen, tôi đã hiểu rõ sự tình. Chiều hôm đó, khuôn mặt tôi tươi tắn và rạng rỡ. Tôi mừng vì Tây đốt nhà tôi, thiêu rụi. Tôi thà đốt nhà chứ không bán nước. Nhà cháy mà anh như vớ được vàng, chứng minh cho sự trong sạch của làng đối với anh, anh khoe với thiên hạ, như muốn gột rửa mọi tủi hờn bấy lâu.

Tôi yêu làng lắm, yêu kháng chiến hơn tất cả. Người dân chợ Dầu dũng cảm, trung hậu, tình yêu này hòa quyện với tình yêu đất nước. Ta luôn ủng hộ cách mạng, ta với nước là một, dân là một. Ủng hộ Bác đến cùng, chúng ta sẽ luôn yêu nước, cống hiến hết sức mình để góp phần giành độc lập cho nước nhà.

2. Đóng vai ông Hai kể lại truyện ngắn Làng chọn:

Trong chiến tranh khắc nghiệt, làng quê luôn bị chia cắt, sơ tán, làng Chợ Dầu nơi tôi ở cũng vậy. Tôi là Hai Thu – người nông dân chân lấm tay bùn phải rời làng quê thân yêu đi tản cư cách mạng.

Ở nơi tản cư, tôi luôn nghĩ về làng, về những ngày được xẻ một vạt đất dày ngoài suối để trồng thêm vài trăm củ sắn, những ngày cùng anh em đào đường, đắp đê, xẻ đào, khiêng vác. đá,… ở làng Chợ Dầu. Càng nghĩ về nó, tôi càng muốn trở lại đó để sống. Tôi coi ngôi làng là niềm tự hào mà đi khoe với mọi người về nó.

Dù ở nơi mới nhưng lòng tôi luôn hướng về làng, ngày nào cũng lên phòng thông tin để nghe thông tin của thôn, thành tích của bà con khiến tôi càng thêm tự hào. Hôm đó, cũng như bao ngày khác, sau khi rời phòng thông tin, tôi dừng lại ở quán bar. Đúng lúc có đoàn người từ dưới lên, tôi vội nghe tin, họ nói làng Chợ Dầu của tôi theo Việt gian. Cổ họng tôi nghẹn lại, mặt tê dại. Tôi im lặng một lúc, rất lâu sau mới căng thẳng hỏi: “Có thật không chú?” Sau khi nghe người ta kiểm chứng, tôi đứng dậy trả tiền nước, sự bẽ bàng đến tột độ khiến tôi cười nhẹ rồi đánh trống lảng ra về: “Ha, nắng kinh khủng, đi thôi…”. Tôi giả vờ đứng sang một bên, rồi đi thẳng. Nhưng tiếng cười nói xôn xao của những người tản cư vẫn nối tiếp nhau. Làm trái tim tôi đau đớn.

Xem thêm bài viết hay:  Thực trạng là gì? Hiện trạng là gì? Phân biệt thực trạng và hiện trạng?

Tôi cảm thấy bất an và không dám ra khỏi nhà. Vừa nhìn thấy đám đông tụ tập, tôi đã hoảng sợ và lo lắng không biết họ sẽ nói gì về dân làng của mình. Bà chủ nhà còn giễu cợt định đuổi chúng tôi ra khỏi nhà vì cái mác Việt gian, phản bội tổ quốc.

Trong lòng tôi đấu tranh dữ dội, nhưng rồi nhận ra cái nào đúng hơn, tôi đi đến quyết định: Làng thì thương thật, nhưng làng theo Tây thì phải thù.

Quãng thời gian đó như địa ngục đối với một người yêu nước như tôi. Tôi loay hoay giữa tình yêu làng và tình yêu đất nước nhưng cuối cùng lòng yêu nước vẫn phải đặt lên hàng đầu. Tôi nhìn các em mà rơm rớm nước mắt, có lẽ các em tôi là người Việt trong xóm.

Tôi như sống lại khi nghe tin cải chính: làng Chợ Dầu không theo văn hóa dân gian Việt Nam. Tôi vui vẻ chia kẹo cho lũ trẻ, không quên kể với bác Thu là nhà tôi bị bọn Tây đốt. Đây chẳng phải là bằng chứng duy nhất làng Chợ Dầu của tôi không phải là Việt gian hay sao? Tôi coi tin đó như một tin buồn cũng như một niềm tự hào. Tôi cũng không quên đem chuyện này kể với bà chủ nhà và mọi người. Niềm vui đã trở lại với cuộc sống gia đình tôi sau bao tháng ngày thử thách.

Cho đến bây giờ, tôi không thể quên từng điều, từng lời người ta nói về làng tôi. Tôi muốn nhắn nhủ các bạn rằng: hãy yêu lắm làng quê mình – nơi chôn rau cắt rốn, nơi chúng ta lớn lên, giống như cách tôi yêu làng Chợ Dầu của mình, đặt niềm tin vào đó. Làng quê thân yêu bao giờ cũng thấy đời vui.

3. Đóng vai ông Hai kể lại truyện ngắn Làng hay nhất:

Hôm nay cũng như bao ngày, tôi nhâm nhi tách trà, đọc vài trang nhật báo, nghĩ về tuổi trẻ sôi nổi, những ký ức đẹp đẽ nhất ẩn sâu trong tâm trí cứ hiện về…

Chiều hôm đó, chỉ có một mình tôi ở nhà vì vợ con đi buôn không ai về nên tôi phải ra bờ suối cặm cụi xới một khoảnh đất, định trồng mấy trăm ký. củ sắn, sang năm sẽ có của ăn. . Làm việc cả buổi sáng, cơ thể tôi dường như kiệt sức, nằm xuống tấm nệm êm ái, tôi lại nghĩ ngợi lung tung. Làm lòng nhớ nhung ngày còn ở làng, cùng anh em đào đường v.v… nhớ làng Chợ Dầu da diết.

Chờ con lớn về, tôi để nó trông nhà rồi chạy đi nghe lén tin tức làng xóm. Mình không biết viết cũng phải nghe, cũng có người gọi khiêu khích nhưng đành chịu. Tôi ghét những người có thể đọc từ này và không chịu đọc to cho người khác nghe. Nhưng hôm nay, được anh dân quân đọc to, tôi nhận được rất nhiều tin vui.

Xem thêm bài viết hay:  Em hãy trình bày tóm tắt cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng (Năm 40)

Tôi hăm hở ra ngoài, nói với vợ vài điều rồi ghé vào quán hút tẩu, thấy vài người lạ mặt thắc mắc nên định hỏi xem thế nào. Họ từ Gia Lâm lên, biết địch mới nổ súng ở Bắc Ninh vào Chợ Dầu, như thường lệ, tôi chép miệng khoe: “Ở Chợ Dầu ta diệt được bao nhiêu thằng?”. như nhát dao đâm vào tim: “Mày không giết được ai đâu, cả làng chúng Việt theo Tây, giết gì nữa!”. Tôi chỉ nghe nhầm thôi sao? Không đời nào. Trong sự hoài nghi, tôi yêu cầu một lần nữa. Lại một lần nữa câu trả lời như một cái tát vào mặt, run run không biết phải làm sao. Đành giả vờ vùng dậy chạy thẳng về nhà, không khỏi nghĩ rằng làng xóm ai cũng hà khắc với dân làng chợ Dầu. Trong phút chốc, họ là những đứa trẻ của làng quê Việt Nam…

Chiều hôm ấy, khi chị Hai về thì mọi chuyện đã khác, bọn trẻ không dám làm ầm ĩ. Em thấy không ổn lắm, cả làng ai cũng yêu nước không bán nước, ai rảnh mà bịa chuyện. Rồi tôi lại nghĩ làng chợ Dầu mình tự hào bây giờ ai còn trông vào đây.

Mấy hôm sau, tôi tự nhốt mình trong nhà, xấu hổ không dám bước chân ra khỏi nhà, đi đâu cũng sợ người ta đàm tiếu. Tôi chỉ còn cách nói chuyện với con về cảm xúc của mình. Tôi chần chừ hồi lâu, cuối cùng tôi không về làng nữa “Làng thì yêu thật, nhưng làng theo Tây thì phải ghét”. Con quyết theo kháng chiến, theo cụ Hồ là trái tim của đất nước.

Cầm lòng nghĩ, càng nghĩ càng tủi hổ, tự hào hóa ra toàn là hư dối, nhưng tôi vẫn lo làng mình bây giờ biết đi về đâu. Sáng sớm hôm sau, ông chủ tịch xã đính chính mọi sự dối trá, mọi sự dối trá, những hành vi phá hoại lòng tin của địch. Làng Chợ Dầu Không chỉ người Việt mà ra sức đánh giặc cứu nước, ta như sống lại. Tôi vô cùng vui mừng đính chính, rồi tự hào nói về ngôi làng mà tôi yêu quý nhất. Tôi vẫn duy trì thói quen đó cho đến ngày hôm nay, giống như cách tôi kể cho bạn nghe câu chuyện của tôi ngày hôm nay.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Đóng vai ông Hai kể lại chuyện ngắn Làng chọn lọc hay nhất của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận