Đóng vai bé Đản kể lại Chuyện người con gái Nam Xương

Chuyện người con gái Nam Xương là câu chuyện nói về nỗi oan của Vũ Nương, vì chồng ghen mà dẫn đến cái chết. Tác phẩm là câu chuyện cảm động về tình cảm gia đình. Vì vậy, bài viết sau em sẽ đóng vai Đan – người con trai để kể về nỗi oan của mẹ mình: Dàn bài mẫu? Mẫu số 1? Mẫu số 2?

1. Dàn ý nhập vai em bé Dần kể lại chuyện người con gái Nam Xương ngắn gọn nhất:

đầu tiên.đầu tiên. Khai mạc:

Giới thiệu hoàn chỉnh cảnh và tình huống câu câu chuyện:

– Giới thiệu nhân vật tôi – ngôi thứ nhất trong vai bé Dần, con trai duy nhất của Trương Sinh và Vũ Nương, một cậu bé thiếu thốn tình thương, sự chăm sóc của mẹ.

– Nhiều lần hỏi bố, bố hứa khi nào lớn lên sẽ kể cho tôi nghe câu chuyện về người mẹ quá cố của ông, lúc đó, tôi mới hiểu chuyện gì đã xảy ra với người mẹ tội nghiệp của mình, tại sao mẹ không còn ở bên cạnh tôi nữa?

– Chợt hiểu ra mọi chuyện và ân hận khi chính sự ngây thơ của mình khi còn nhỏ đã là một phần nguyên nhân gián tiếp dẫn đến nỗi oan và cái chết của mẹ cách đây mấy năm.

1.2. Thân bài:

Kể lại sự việc và làm sáng tỏ nỗi oan của người mẹ:

– Tôi được nghe những người xung quanh và bố tôi kể về quá khứ của mẹ tôi những ngày đầu về làm vợ của bố tôi, mẹ tôi là một người phụ nữ có đầy đủ những đức tính tốt: Gọn gàng, nhu mì, yêu thương chồng con và hiếu thảo với mẹ chồng. -pháp luật.

– Kể về chuỗi ngày bố anh đi bộ đội, mẹ anh một mình vừa sinh anh vừa nuôi anh, vừa chăm bà ngoại ốm đau rồi lại bận rộn lo đám tang cho bà.

– Nói về ngày bố về, người buồn vì bà ngoại mất, người nghi ngờ vì tôi không chịu nhận ông nên vô tình nói về cái bóng khiến ông hiểu lầm mẹ tôi.

– Mẹ cố thanh minh nhưng bố không tin nên đã nhảy xuống sông tự tử để chứng minh mình vô tội.

– Rồi vô tình trong một đêm tối, tôi chỉ vào cái bóng trên tường, nói về người cha đã đến với mẹ con tôi hàng ngày. Nhờ đó mà ba tôi hiểu ra và giải oan cho mẹ tôi, nhưng tiếc rằng mẹ không còn nữa.

– Cha đau khổ, hối hận, lập kèn minh oan cho mẹ, rồi mẹ về một thời gian dặn dò cha chăm sóc em.

– Cha tôi đã dừng bước mà ở vậy nuôi tôi trong nỗi day dứt khôn nguôi về lỗi lầm của mình.

Xem thêm bài viết hay:  Đảng viên là gì? Nhiệm vụ, vai trò và quyền hạn của Đảng viên?

– Cảm xúc ở hiện tại: Tôi cũng ân hận vì đã vô tình đẩy mẹ vào cái chết oan uổng và tự đẩy mình vào cảnh mồ côi, thiếu vắng tình thương của mẹ.

1.3. Kết thúc:

– Khẳng định tình cảm tiếc thương.

– Bày tỏ mong muốn không ai phải chịu nỗi đau thiếu thốn tình cảm như mình.

2. Bài văn nhập vai bé Dần kể lại Chuyện người con gái Nam Xương hay nhất:

Tôi là Đan, một đứa trẻ cần tình thương của mẹ, chỉ vì một câu nói trẻ con mà tôi đã mất mẹ, khiến gia đình mỗi người mỗi ngả. Vậy là đã 10 năm kể từ ngày mẹ tôi mất, giờ tôi đã đủ lớn để hiểu chuyện gì đã xảy ra với gia đình mình, và tại sao tôi không còn mẹ bên cạnh nữa.

Tôi thường nghe những người hàng xóm và cha tôi kể rằng mẹ tôi là một người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng, giỏi giang và cha tôi cũng lấy mẹ vì mến đức hạnh. Nhưng chẳng bao lâu sau khi lấy nhau, triều đình cử binh đi đánh giặc Chiêm, cha tôi tuy là con nhà gia giáo nhưng vì không có học nên phải đi lính lần đầu. Lúc đó mẹ tôi mang thai tôi, khi cha tôi đi được chừng mười ngày thì tôi ra đời. Ngày qua tháng, nửa năm, vì tuổi già sức yếu cũng vì lo lắng mong con, mỏi mòn mong con từng ngày, bà tôi đã ra đi dù mẹ đã cố gắng hết sức chăm sóc. của cô. Trước khi mất, bà đã căn dặn, dặn dò mẹ tôi, mong một người sống đức hạnh, hiền lành như mẹ tôi sẽ được dòng dõi đông con cháu.

Một năm sau, khi cha tôi trở về, tôi mới bắt đầu học nói. Bố đưa tôi đi thăm mộ mẹ, nhưng lúc đó vì không nhận ra bố nên tôi cứ khóc ầm ĩ, nhất quyết không đi theo. Nhiều khi bố gặm nhấm hỏi tôi, bố vô tình nói: “Bố cũng là bố hả? Nó cũng biết nói chứ không như bố nó chỉ biết im lặng”. Câu hỏi hồn nhiên của một đứa trẻ mới tập nói khiến cha tôi nghi ngờ rằng mẹ em vì bản tính cao lớn, lại là một phụ nữ xinh đẹp lại dịu dàng nên ngày xưa có nhiều người theo đuổi. Cha tôi nghi ngờ, phải gặng hỏi tôi, tôi nói đêm nào cũng có một người đàn ông đến, mẹ tôi nói cha tôi đến dỗ tôi đừng khóc. Tôi không ngờ rằng chính câu nói đó đã khiến bố tôi ghen tuông, vốn tính đa nghi, ông về nhà mắng mỏ mẹ thậm tệ mặc cho mẹ gặng hỏi xem ai nói, cố giải thích như thế nào. . Hàng xóm, láng giềng lúc đó cũng hết lời bênh vực, bao biện nhưng không thay đổi được sự nghi ngờ, giận dữ của người cha. Bố vẫn đuổi mẹ đi. Bất đắc dĩ, mẹ tôi gột rửa, ra bến Hoàng Giang gieo mình, như muốn dòng sông gột rửa nỗi oan.

Xem thêm bài viết hay:  Kiểm sát viên là gì? Nhiệm vụ quyền hạn và trách nhiệm của Kiểm sát viên?

Nhiều đêm vắng mẹ, tôi khóc kêu cứu khiến bố phải dỗ dành. Một đêm căn phòng không có người, khi bố đang ru tôi ngủ, tôi thấy bóng bố in trên tường rất giống với hình ảnh bố mà mẹ vẫn chỉ nên tôi tưởng là bố về, cất tiếng gọi. , đến bao giờ anh mới nhận ra nỗi oan của mẹ nhưng không thể làm gì hơn khi mẹ đã ra đi. Sau này tôi được cha kể lại rằng mẹ tôi được Linh Phi cứu và đưa xuống làm cung nữ ở thủy cung. Mẹ tôi gặp lại Phan Lang – một người làng, nhờ ông trao kỷ vật và nói hộ bà, muốn cha lập đàn cầu phúc cho bà. Sau đó, cha tôi nghe lời Phan Lang, dựng đàn kèn ở bến sông cho mẹ tôi, mẹ tôi có trở về nhưng chỉ mờ mờ hiện ra từ giã rồi biệt tích.

Dù mẹ đã mãi mãi ra đi, nhưng em tin rằng trong thủy cung, mẹ vẫn dõi theo cuộc đời của chúng em. Tôi rất lấy làm tiếc và có lỗi với mẹ, vì nếu ngày đó tôi hiểu, không nói ra những lời ngây thơ của đứa trẻ ấy thì đã không xảy ra tình trạng này. Và chúng tôi cũng mong rằng sẽ không có gia đình nào gặp phải hoàn cảnh như chúng tôi.

3. Bài văn nhập vai bé Dần kể lại Chuyện người con gái Nam Xương ấn tượng nhất:

Tôi tên là Trương Dân, cha là Trương Sinh, mẹ là Vũ Thị Thiết, sinh ra và lớn lên ở Nam Xương. Khi tôi mới hơn một tuổi thì mẹ tôi qua đời, giờ tôi không nhớ rõ mặt mẹ, chỉ nhớ cảm giác vòng tay ấm áp và lời ru khi ngủ. Tôi lớn lên trong sự thiếu vắng tình thương yêu của mẹ, đã nhiều lần tôi hỏi bố về cái chết của mẹ nhưng bố hứa khi lớn lên sẽ kể cho tôi nghe về mẹ. Sau này nghe mọi chuyện kể lại, tôi vô cùng bất ngờ, càng ân hận hơn vì ngày ấy chỉ vì một lời nói dại dột mà dẫn đến bi kịch, để rồi bây giờ gia đình không còn trọn vẹn.

Nghe bố kể lại, mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, đảm đang và hiếu thảo. Cha cô cũng yêu những suy nghĩ tốt đẹp của cô và hỏi cưới cô. Hai người sống với nhau rất hòa thuận, nhưng không lâu sau, thời loạn xảy ra, triều đình cử binh đi đánh giặc Chiêm nên cha tôi phải tòng quân. Hai người chia tay trong lúc mẹ tôi đang mang thai tôi, và chỉ hơn mười ngày sau, tôi chào đời. Trong thời gian bố tôi đi vắng, mẹ tôi phải vất vả sớm hôm, một mình quán xuyến mọi việc trong nhà, quán xuyến mọi việc trong nhà và cả bà nội tôi. Nhưng không may, vì thương nhớ cha nên bà tôi lâm bệnh và mất sớm mặc cho mẹ tôi đã dốc hết tâm sức để chăm sóc cho bà.

Xem thêm bài viết hay:  Mẫu bản kiểm điểm của Đảng viên dự bị chuyển Đảng chính thức

Sau khi triều đình dẹp loạn, cha tôi trở về. Khi nghe tin mẹ tôi mất, bố tôi buồn và nhớ lắm, ông đưa tôi ra thăm mộ mẹ. Nhưng lúc đó tôi nhất quyết không nghe, không đi theo gọi bố. Lúc đó, thấy bố rất lạ, tôi sợ lắm, vừa khóc vừa hỏi: “Bác cũng là bố cháu à?”. Sau đó, bố nghi bố hỏi, bố trả lời: “Đêm nào bố cũng đến, mẹ Đan ngồi bế, mẹ Đan đi, mẹ Đan ngồi nhưng không bao giờ bế Đan”. Những lời nói dại dột làm tăng thêm sự nghi ngờ và ghen tị của người cha và người mẹ. Người cha trở về nhà, mắng mỏ mắng mỏ mẹ thậm tệ, vì quá uất ức, bà đã gieo mình xuống sông tự tử.

Sau đó, đêm nào không thấy mẹ, tôi cũng khóc đến khản cả giọng, đòi mẹ mãi mà bố không nói. Một đêm, khi nhìn thấy bóng bố trên tường, tôi hét lên: “Cha Đản lại đến rồi”. Lúc đó bố mới giật mình nhận ra mình đã trách lầm mẹ. Cha tôi rất buồn và ân hận. Sau này, cha ông được chú Phan Lang – một người cùng làng đưa đến truyền lại lời mẹ và nói về tâm tư của mẹ. Anh liền dựng đàn đúm ở ven sông, lúc đó mẹ cô xuất hiện trên chiếc kiệu lung linh, nổi bật giữa sông, lung linh mở ảo, nhưng mẹ cô chỉ nói năm ba câu rồi biến mất, trở về. đến nước. cây cung.

Mặc dù, tôi không phải là người trực tiếp đẩy mẹ vào con đường lầm lạc và phải tự tử, nhưng sự ra đi của mẹ khiến tôi vô cùng ân hận và day dứt, không gì có thể khiến tôi vượt qua nỗi đau thương. . Tôi hận bản thân mình, chỉ vì một lời nói dại dột mà tôi đã khiến mẹ phải rời xa tôi mãi mãi.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Đóng vai bé Đản kể lại Chuyện người con gái Nam Xương của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận