Đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ bốn chữ hoặc năm chữ

Thơ bốn chữ và thơ năm chữ là thể thơ phổ biến và đặc sắc nhất. Trong bài viết dưới đây là những đoạn văn mẫu ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tứ tuyệt, ngũ ngôn hay nhất.

1. Lập dàn ý đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về một bài thơ bốn, năm chữ:

Đoạn mở đầu:

– Giới thiệu ngắn gọn vấn đề đề nghị – Nghị luận về thể thơ bốn chữ, năm chữ (Tên bài thơ, tác giả, năm sáng tác).

Thân bài: Bình luận về bài thơ:

– Nội dung bài thơ.

– Nét nghệ thuật.

– Ý nghĩa của bài thơ.

Phần kết luận: Cảm thấy chính mình.

2. Đoạn văn nêu cảm nghĩ về một bài thơ bốn, năm chữ hay nhất:

Đoạn 1:

Trong nền văn học Việt Nam hiện đại đã có rất nhiều bài thơ viết về Bác Hồ kính yêu, nhưng hơn cả bài thơ “Đêm nay Bác Hồ không ngủ” của tác giả Minh Huệ đã làm nhiều người đọc xúc động. Hình ảnh Bác Hồ trong bài thơ thật thánh thiện và cao đẹp. Bác suốt đời lo cho nước, lo cho dân, lo cho bộ đội. Bác không ngại gian khổ, khó khăn trực tiếp chỉ đạo chiến dịch. Bác đã thức trắng đêm, trăn trở, trăn trở về phong trào giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Bác thao thức vì thương những người lính còn phải đi trong khói lửa chiến tranh, vì đồng bào phải ngủ rừng mưa rét. Hình ảnh Bác – người cha của quân đội Việt Nam – thật gần gũi, thân thương. Bác coi mỗi chiến sĩ như con ruột của mình: Bác nhóm lửa sưởi ấm, bác đắp chăn nhẹ cho từng người. Bác thắp ngọn lửa yêu thương trong tim lan tỏa hơi ấm cho đồng bào. Bác quan tâm, chia sẻ với từng chiến sĩ một cách nhẹ nhàng, tình cảm như tình yêu thương của người cha dành cho con mình. Tình cảm giữa Bác và bộ đội khiến nhiều người xúc động. Sự quan tâm chăm sóc của Bác khiến những người lính tự hào, sung sướng, như được tiếp thêm niềm tin, sức mạnh để tiến lên phía trước. Chắc hẳn người lính nào cũng cảm thấy Bác Hồ vĩ đại, tình yêu của Bác thật bao la và sâu nặng. Anh ấy quan tâm đến người khác hơn bản thân mình. Tình yêu thương và tấm lòng bao la vì dân của Bác đã tạo nên hình ảnh một vị lãnh tụ kính yêu của nhân dân.

Đoạn văn bản 2:

Mẹ là đề tài muôn thuở trong thơ ca. Tiếp thu chủ đề đó, Đỗ Trung Lai đã thể hiện thành công nỗi xót xa, đau đớn của cậu bé khi nhìn thấy hình ảnh người mẹ ngày càng gầy yếu, lưng còng, rũ xuống và mái đầu bạc không nơi nương tựa. Hình ảnh này được thể hiện rất rõ nét trong những câu thơ:

Xem thêm bài viết hay:  Kỷ luật là gì? Sống kỷ luật là gì? Làm sao rèn được tính kỷ luật?

“Một miếng cau khô

Khô gầy như người mẹ

Tôi nâng trong tay

Tôi không thể giữ lại.”

Cau khô là những miếng cau chuyển từ màu xanh sang nâu và không còn ăn được, không còn ngon. Tác giả so sánh người mẹ với hình ảnh héo úa, khô héo. Nhìn miếng cau khô, tác giả nghĩ đến người mẹ già, kiệt quệ mà nước mắt “không cầm được nước mắt”. Và hình ảnh so sánh độc đáo này đã gây ấn tượng mạnh trong lòng mỗi người đọc, hình ảnh người mẹ của tác giả làm em nhớ đến người mẹ thân yêu của mình cũng đã lớn tuổi nên em càng trân trọng bài viết hơn. bài thơ này. Đoạn thơ ngắn gọn với biện pháp so sánh riêng đã thể hiện cách diễn đạt nhẹ nhàng, tình cảm và lòng kính yêu mẹ sâu nặng của nhà thơ.

3. Đoạn văn ngắn nhất ghi lại cảm nhận về một bài thơ bốn chữ hoặc năm chữ:

Đoạn 1:

“Sang thu” là một bài thơ của nhà thơ Hữu Thỉnh ghi lại vẻ đẹp của sự chuyển mùa của thiên nhiên. Mùa thu đến với hương ổi trong không khí. Ở hai khổ thơ đầu, tác giả miêu tả những thay đổi do mùa thu mang lại, qua đó bộc lộ cảm xúc của mình về vẻ đẹp của thiên nhiên trước cơn giông tố. Kết thúc bài thơ, tác giả ngẫm nghĩ về bài học mà thiên nhiên dạy cho ta về ý nghĩa của cuộc sống con người. Những biến cố xảy đến với con người trong đời cũng giống như sự thay đổi của cảnh sắc thiên nhiên. “Cây già” trong bài thơ tượng trưng cho những con người đã sống và đã qua tuổi thanh xuân. Khi mọi người già đi, họ trở nên ổn định hơn và học cách đối phó với những tình huống khó khăn. Đoạn thơ này để lại ấn tượng cho người đọc bởi vẻ đẹp của thiên nhiên khi chuyển mùa.

Đoạn văn bản 2:

Bài thơ “Chim sơn ca” của Huy Cận là bài thơ đã mang lại cho em nhiều cảm xúc. Nhân vật chính của bài thơ – “chim chiền chiện” – được nhà thơ miêu tả rất chân thực và sinh động. Cánh chim vươn trời, tiếng hót óng ánh như sương mai, ngòi bút tài tình của tác giả kết hợp nghệ thuật ngụ ngôn và ẩn dụ làm thay đổi cảm quan. Nhờ tài nghệ của người nghệ sĩ, tiếng hót của loài chim không chỉ được cảm nhận bằng thính giác mà còn bằng thị giác – đầy rực rỡ, như ánh nắng soi tỏ những giọt sương còn sót lại trên cành cây. Những câu thơ tạo cảm giác chim chiền chiện đang nói với người. Những chú chim làm tốt công việc của mình mang lại niềm vui cho thế giới, những chú chim bay trên bầu trời xanh dường như không bao giờ biết mệt mỏi. Qua những dòng thơ trong sáng, đẹp đẽ, nhà thơ đã gửi đến người đọc một thông điệp ý nghĩa rằng, con người phải có sự hòa hợp, tình cảm với thiên nhiên thì mới cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên, đồng thời nhắc nhở phải biết trân trọng, yêu quý thiên nhiên như chính mình.

Xem thêm bài viết hay:  Tục ngữ là gì? Phân biệt Thành ngữ với Tục ngữ? Lấy ví dụ?

4. Đoạn văn nêu cảm nghĩ về thể thơ bốn, năm chữ đạt điểm cao nhất:

Đoạn 1:

Đến với bài thơ “Cố nhân” của nhà thơ Vũ Đình Liên, người đọc vô cùng ấn tượng trước những cảm xúc, suy nghĩ mà tác giả mang lại. Hình tượng ông đồ xưa rất nổi tiếng trong xã hội phong kiến ​​xưa, họ là những người có học thức, tài giỏi được mọi người kính trọng. Xưa, mỗi dịp Tết đến xuân về, ông thường đổ giấy đỏ ra đường xin chữ, làm thơ, câu đối. Ngòi bút tài hoa của nhà văn đã miêu tả tài thư pháp của ông thật tài tình và tinh tế: “Tay hoa phác nét vẽ/ Như phượng múa rồng bay”. Người xưa rất thích nét chữ của ông đồ xưa, thường mua về treo trong nhà cho những ai muốn chúc tết. Nhưng theo thời gian, cùng với sự phát triển của xã hội, ông lão vẫn ngồi đó, nhưng không còn ai quan tâm đến ông nữa, không còn ai để ý và muốn mua câu đối chúc tết mỗi khi Tết đến. Những vật dụng quen thuộc như “giấy đỏ buồn không màu”, “mực nghiên buồn” được tác giả nhân cách hóa để gợi lên nỗi buồn riêng của người nghệ sĩ khi không còn thân thuộc với mọi người. Câu hỏi cuối bài thơ “Cố nhân muôn năm/Hồn nay ở đâu” không phải là câu hỏi mà là sự ngậm ngùi cho thân phận người xưa trước sự mai một của những giá trị truyền thống, một truyền thống. truyền thống lâu đời. Có thể nói, nếu không nhờ khả năng kết hợp tu từ tài tình, bài thơ “Cố nhân” của nhà thơ Vũ Đình Liên đã không thể đánh thức nỗi nhớ quá khứ, tiếc thương truyền thống trong lòng người. đọc. Truyền thống đang dần bị lãng quên trong mỗi con người Việt Nam.

Đoạn văn bản 2:

Trong bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh hiện lên rõ nét và đầy đủ những hình ảnh về làng biển thân yêu của nhà thơ, từ “những cánh buồm căng như mảnh hồn làng” đến những người dân chài “cả thân mình đầy nước”. hương vị của đất khách quê người”. Nhà thơ đưa ta vào một thế giới thân thiết mà ta chỉ thấy lờ mờ, một thế giới tình cảm mà ta lặng lẽ bày tỏ. Có lẽ nhà thơ đã viết “Quê hương” bằng cả tấm lòng yêu quê hương, đất nước, yêu những con người bất hạnh, với những kỉ niệm thân thương nhất của bản thân.Với ca từ giản dị mà gợi cảm, hình ảnh thơ bay bổng, lãng mạn đã làm nổi lên hình ảnh quê hương nơi đây sinh động, tươi đẹp.

Xem thêm bài viết hay:  Quy luật giá trị là quy luật kinh tế cơ bản của sản xuất và trao đổi hàng hóa

5. Đoạn văn nêu cảm nghĩ về thể thơ bốn chữ, năm chữ một cách chọn lọc nhất:

Trong bài thơ “Mùa xuân đồng đào” của Nguyễn Khoa Điềm, hình ảnh anh bộ đội cụ Hồ đã mang đến cho em nhiều cảm xúc. Mở đầu bài thơ, hình ảnh người lính lên núi xanh trong những năm kháng chiến khói lửa của dân tộc đã gây ấn tượng sâu sắc trong em. Tuy nhiên, anh đã hy sinh nơi chiến trường, nhưng không thể chờ đợi ngày đất nước hòa bình: “Một ngày hòa bình/ Anh không về”. Bài thơ vỏn vẹn hai câu nhưng gợi bao nỗi xót xa trước sự thật phũ phàng của chiến tranh: người lính ra đi không bao giờ trở lại. Ngày anh đi, anh là một thanh niên “chưa yêu bao giờ”, chưa bao giờ biết cà phê là gì. Anh vẫn thích thả diều trên cánh đồng bao la của quê hương. Nhưng chiến tranh tàn khốc đã cướp đi sinh mạng của ông: “Một lần bom nổ/ Khói mịt mù rừng chiều/ Tôi thành đống lửa/ Bạn bè mang đến”. Câu thơ: “Anh thành ngọn lửa/ Bạn bè cõng” khiến ta cảm nhận được sự hy sinh đau đớn, nhưng cái chết của các anh trở thành ngọn lửa bất diệt, soi sáng ý chí, tinh thần của đồng chí. hồi sinh họ. Đi theo để chiến đấu. Dù anh đã ra đi nhưng những ký ức về “Ba lô con cóc/ Áo lam/ Làn da sốt rét/ Nụ cười hiền” vẫn khắc sâu trong ký ức đồng đội của anh. Ngày đất nước toàn thắng, bao người trở về với gia đình, quê hương. Chỉ có anh tiễn đưa tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của mình vào sâu Trường Sơn trong dáng ngồi lặng lẽ “dưới mai vàng”, dưới “ngàn hoa sắc màu”, mắt sáng như “suối xanh”, vai đầy núi. Bao nhiêu tuổi trẻ đã qua, đã đến lúc để nhớ. So sánh từ ngữ tinh tế, vần chân, ngắt nhịp 2/2, biện pháp nghệ thuật “Mắt như dòng suối trong xanh” nhà thơ đã đặt hình bóng người lính trong trái tim mỗi người Việt Nam. Những người lính sống mãi trong tình yêu thương, lòng biết ơn và sự kính trọng của nhân dân, bởi họ đã làm nên mùa xuân cho đất nước, cho nhân dân.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ bốn chữ hoặc năm chữ của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận