Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến(hay nhất)

Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Hình Ảnh về: Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Video về: Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Wiki về Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến

(hay nhất) –

Tham khảo Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến, qua đó nắm được những ý chính và cách triển khai các luận điểm nhằm hoàn thiện bài viết một cách hoàn chỉnh nhất. Mời các bạn cùng tham khảo!

Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến

I. Mở bài

– Dẫn dắt vấn đề: Trong nền thơ văn kháng chiến, ta ko thể ko nhắc tới những tác giả tiêu biểu: Tố Hữu, Nguyễn Thi, Nguyễn Quang Sáng,… trong số đó nổi trội là thi sĩ Quang Dũng với bài thơ Tây Tiến.

– Nêu vấn đề: Bài thơ Tây Tiến là nỗi nhớ da diết của Quang Dũng đối với mảnh đất Tây Tiến thân yêu và những người đồng chí, đồng chí cùng “vào sinh ra tử”; đặc trưng khổ 3 của bài thơ đã khắc họa hình tượng những người lính vô cùng rực rỡ: “Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

II. Thân bài

– Cảm nhận hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng qua hai dòng đầu: “Tây Tiến đoàn binh… dữ oai hùm”

+ Đoàn binh Tây Tiến: Đoàn quân được thành lập năm 1947 với nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào chặn đánh các đợt tiến công biên giới Việt – Lào, lúc đó Quang Dũng là đội trưởng của đoàn quân đó

+ Đoàn quân của Quang Dũng hiện lên kì lạ, lạ thường: Tuổi đời trẻ măng nhưng đầu người nào nấy đều “ko mọc tóc” 

=> Ngoại hình tiều tụy, đầu trọc da xanh đã phản ánh hiện thực trần truồng của chiến tranh; đó chính là kết quả của những cơn đói khát, những trận sốt rét nơi rừng thiêng nước độc, những trắc trở, gian truân nhưng mà người lính phải chịu đựng

=> Liên hệ với hình ảnh người lính trong thơ Chính Hữu: “Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh/ Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”

+ Tuy trong gian truân, người lính vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, oai hùng “dữ oai hùm” 

– Cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của những người lính (trong những câu thơ tiếp theo)

+ Tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân: “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới… kiều thơm” => Những chàng trai tuổi 18, đôi mươi xuất thân là những học trò, sinh viên đất Hà thành nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc nhưng mà tạm gác bút nghiên, cầm súng lên đường ra chiến trường.

+ “Mắt trừng”: Đôi mắt đang dõi theo quân địch, tràn đầy sự căm hờn và sự quyết tâm chống thù

+ “Mộng biên giới”: Giấc mộng hòa bình, giấc mộng thắng lợi trở về quê  hương, gia đình…

+ “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”: Nỗi nhớ gia đình, nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ ý trung nhân

=> Hình ảnh những người lính Tây Tiến trẻ trung, hòa hợp giữa vẻ đẹp của khát vọng và vẻ đẹp trong tâm hồn. 

– Cảm nhận về vẻ đẹp bi tráng của người lính qua việc Quang Dũng mô tả sự hi sinh quả cảm: “Tản mạn biên thuỳ… khúc độc hành”

+ Âm điệu câu thơ như chùng xuống trước sự mất mát, hi sinh của các chiến sĩ, trước những ngôi mộ vô danh nằm tản mạn giữa biên thuỳ

+ “Mồ viễn xứ”, “biên thuỳ”: Từ Hán Việt tạo ko khí trang trọng, bi tráng như một bản hùng ca tiễn biệt người lính

+ Nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì người lính vẫn nguyện hiến dâng tuổi xuân, thậm chí cả tính mệnh của mình cho nền độc lập tự do của dân tộc “chẳng tiếc đời xanh”, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng “anh về đất”

+ Cái chết của các anh được lí tưởng hóa, mĩ lệ hóa “Áo bào thay chiếu” => Sự hi sinh đầy cao đẹp, thiêng liêng

+ Trước những hi sinh của các anh, con sông Mã lịch sử “gầm lên khúc độc hành” như “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt đồng chí để họ đi vào cõi bất tử. 

– Nêu lại đại ý toàn khổ 3 bài thơ Tây Tiến.

III. Kết bài

Khẳng định lại vấn đề và nêu cảm tưởng của bản thân.

Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến 

    Nhắc tới thơ văn trong kháng chiến, chúng ta ko thể ko nhắc tới những nhà văn thi sĩ như Tố Hữu, Nguyễn Quang Sáng, Nguyễn Thi, … và có nhẽ chúng ta ko thể nào ko nhắc tới thi sĩ Quang Dũng. Ông là một người thi sĩ đa tài, vừa viết thơ, vừa vẽ tranh, lại có thể sáng tác kịch. Trong sự nghiệp thơ văn của mình, tác phẩm ông để lại ko ít nhưng nổi tiếng nhất có nhẽ chính là tác phẩm Tây Tiến. Bài thơ là nỗi nhớ tha thiết của Quang Dũng với miền Tây Bắc thân yêu, với đồng chí của mình. Bài thơ đã làm nổi trội lên một hồn thơ lãng mạn, sâu lắng, thấm đượm tình nghĩa, ý thức dân tộc của Quang Dũng, đặc trưng đoạn thơ khắc họa hình tượng người lính vô cùng rực rỡ:

“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc

Quân xanh màu lá giữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Tản mạn biên thuỳ mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.

    Tây Tiến được Quang Dũng sáng tác năm 1948 tại Phù Lưu Chanh trong nỗi nhớ đơn vị, đồng chí của mình. Chính trong nỗi nhớ dạt dào đấy, ông đã khắc họa hình ảnh những người lính Tây Tiến với những nét vẽ thật đẹp vừa hào hùng lại vừa lãng mạn.

    Đọc những dòng thơ trước tiên, hiện lên trước mắt người đọc là hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng:

“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc

Quân xanh màu lá giữ oai hùm”

    Đoàn binh Tây Tiến là đoàn quân được thành lập năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào, đánh chặn các đợt tiến công biên giới Việt – Lào và Quang Dũng chính là đội trưởng của đoàn quân đấy. Hai câu thơ đầu mở ra, giữa cái mỹ lệ, nên thơ của núi rừng, vẻ đẹp của người lính cụ Hồ hiện lên thật bi tráng. Ko phải những đoàn quân với những người lính khỏe mạnh, trên đầu mang một màu tóc xanh của tuổi xanh, đoàn quân của Quang Dũng hiện lên thật kì lạ lạ thường. Cả một đoàn quân tuổi đời còn trẻ măng nhưng người nào cũng “ko mọc tóc”. Vì đâu nhưng mà cả một đoàn binh lớn nhường đấy lại có điều dị thường tới vậy? Phải chăng đây là kết quả của những cơn đói, cơn khát, của những trận sốt rét kinh khủng đã biến những người lính trẻ tuổi thành cả một “đoàn binh ko mọc tóc” tương tự? Ngoại hình tiều tụy, ốm yếu, đầu trọc, da xanh đã gợi lên trong lòng chúng ta biết bao sự bi thương. Hình ảnh đấy tuy có gân guốc thế nhưng đó lại là cái hiện thực – một hiện thực thật trần truồng. Các chiến sĩ Tây Tiến ngày đó phải hoạt động trong rừng núi phía Tây Bắc của Tổ quốc, nơi rừng thiêng nước độc, nơi đấy có những trận sốt rét tới kinh người, và cả những ngày hành quân đói rét vất vả nữa. Chúng ta cũng từng bắt gặp hình ảnh người lính với những trận sốt rét nhưng mà vẫn phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ của mình trong thơ của Chính Hữu:

“Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”

    Người lính Tây Tiến vẫn mang thêm chút đặc trưng hơn ở một phần nào đó. Phải chăng là những mái tóc còn xanh chẳng còn nữa, những người lính trở thành cả “đoàn binh ko mọc tóc”? Đoàn quân đang trải qua những gian truân, khó khăn, cản bước những bước thực hiện quân của họ?

    Nhưng nếu như ở câu trước hình tượng những người lính hiện lên thật trần truồng, bi thương thì ngay ở câu thơ sau, người ta lại thấy Quang Dũng trình bày hình ảnh những người lĩnh thật uy phong:

“Quân xanh màu lá giữ oai hùm”

    “Quân xanh” ở đây phải chăng là những tán lá ngụy trang, là màu áo xanh người lính hay chính là làn da xanh tái vì bệnh tật và đói rét của những chiến sĩ giải phóng quân? Một hình ảnh hiện thực trần truồng được Quang Dũng đưa trực tiếp vào trong thơ. Không hề có một sự phóng đại hay làm mới nào hết. Đó là hiện thực, là thực tại của những người lính đoàn quân Tây Tiến. Thế nhưng, tuy có xanh xao, mỏi mệt, vất vả là thế, nhưng họ vẫn giữ vững ý thức “giữ oai hùm”. Dù là nơi rừng thiêng nước độc, nhưng những người người hùng giải phóng quân vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, toát lên vẻ oai hùng như chúa sơn lâm.

    Hai câu đầu, hình tượng người lính của đoàn quân Tây Tiến hiện lên thật sống động biết bao. Đoàn quân đấy đang đi giữa rừng xanh, đi giữa những núi rừng âm u hiểm trở và gặp biết bao gian lao, vất vả, bệnh tật đói rét. Thế nhưng, các anh dù có thế nào vẫn giữ được một tư thế hiên ngang, “oai hùm” giữa chốn rừng thiêng. Có thể nói, Quang Dũng đã đưa vào đây chất liệu hiện thực – một hiện thực trần truồng và gửi vào đó một tẹo lãng mạn của thi ca.

    Bước sang những câu thơ tiếp theo, người ta thấy hiện lên là vẻ đẹp tâm hồn của những chiến sĩ đấy. Một vẻ đẹp tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân:

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

    Tây Tiến là đoàn binh với thành phần chủ yếu là những người con đất Hà Thành, là những học trò, sinh viên đang còn tuổi chứa chan xuân xanh tươi đẹp, thế nên ẩn sau ngoại hình xanh xao đấy là cả một bầu trời tâm hồn lãng mạn. Những người lính đấy tới với biên thuỳ bằng sức trẻ, bằng hoài bão, bằng khát vọng hòa bình. Họ nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc nhưng mà lên đường tìm lại độc lập cho dân tộc bởi giặc ngoại xâm đã giày xéo quê hương tới tiêu điều. Vậy nên, “mắt trừng” kia phải chăng chính là đôi mắt đang mở to, dõi theo quân địch, quyết tâm thề sống chết với kẻ ngoại quốc xâm lược? Đôi mắt trừng đấy cũng là sự căm hờn quân thù, sục sôi ý chí đấu tranh. Ko chỉ vậy toát lên ý chí đấu tranh, đôi mắt đấy còn “gửi mộng qua biên giới” tới với những nơi xa xôi, tới với Hà Nội thân yêu – nơi có người thân, gia đình của những chàng trai Tây Tiến. “Mộng biên giới” – có chăng chính là giấc mộng hòa bình, giấc mộng được thắng lợi trở về với quê hương, với gia đình, với ý trung nhân của mình. Và đôi mắt đấy cũng ko chỉ ánh lên khát vọng nhưng mà còn ánh lên cả cái tình, cái xúc cảm mến thương trong đó nữa.

“Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

    Đôi mắt đấy thao thức trong canh thâu, nhớ về một Hà Nội cổ truyền, với phố phường, với gia đình với cả “một dáng kiều thơm” trong sự ghi nhớ. Là những người trí thức buông bỏ bút mực nghiên, vác lên vai cây súng bảo vệ quê hương, thế nên những người lính Tây Tiến luôn giữ trong mình cái vẻ hào hoa, lãng mạn của người trí thức đấy. Họ ko như những anh lính mộc mạc trong thơ Chính Hữu:

“Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”

    Chính “dáng kiều thơm” đấy là động lực để thôi thúc các anh hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình. Đồng thời nó cũng là niềm khát khao của những người lính biên thuỳ.

    Sau mỗi chặng đường hành quân vất vả, phải chăng nỗi nhớ quê, nhớ ý trung nhân lại là động lực mạnh mẽ, tiếp thêm sức lực cho các anh để các anh bằng tuổi xanh, bằng khát vọng của mình đem hòa bình lại cho những “dáng kiều thơm” kia? Quang Dũng cũng thật tinh tế, bởi chỉ bằng hai câu thơ ngắn nhưng mà vẻ đẹp tâm hồn người lính Tây Tiến hiện lên thật hào hoa, thật lãng mạn biết chừng nào. Và bốn câu thơ đầu của khổ thơ thứ ba, Quang Dũng đã làm hiện lên trước mắt người đọc thật rõ ràng hình tượng người lính trong đoàn binh của mình. Những người lính đấy vừa uy phong, vừa đẹp vẻ đẹp của khát vọng lại vừa tinh tế, lãng mạn trong vẻ đẹp tâm hồn.

    Trong chiến tranh, biết bao người lính đã ra đi với tuổi xanh, với khát vọng hòa bình, nhưng lại chẳng trở về. Người ta thường nói, chiến tranh vô thường, làm sao tránh được hi sinh, mất mát:

“Tản mạn biên thuỳ mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”

    Mất mát, hy sinh có nhẽ là những điều hiển nhiên trong mỗi trận chiến. Thế nhưng đọc câu thơ của Quang Dũng, người đọc chúng ta ko khỏi xót xa trước những sự mất mát, hy sinh đấy. Âm điệu của bốn câu trước thật hào hùng biết bao thì tới đây, ko khí đấy chợt chùng xuống sâu lắng. Trên mỗi chặng đường đi, những người lính lại tuần tự nằm xuống. Những ngôi mộ của họ vô danh, nằm tản mạn giữa biên thuỳ, chốn rừng thiêng nước độc. Ở đây, Quang Dũng chọn một từ ngữ Hán Việt “mồ viễn xứ” để diễn tả những cái chết của những người con xa nhà. Họ phải nằm lại nơi đất khách quê người. Từ Hán Việt “mồ viễn xứ”, “biên thuỳ” tạo nên ko khí thật trang trọng, bi tráng như bài hùng ca tiễn biệt những người lính. Họ ngã xuống nơi đây, trở thành những người lính vô danh góp một phần vào nền độc lập của non sông:

“Họ đã sống và chết

Giản dị và bình tâm

Ko người nào nhớ mặt đặt tên

Nhưng họ đã làm ra non sông”

    Thế nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì những người lính Tây Tiến vẫn quyết tâm ra đi vì khát vọng hòa bình. Vì khát khao cháy bỏng đấy, họ nguyện hiến dâng cho Tổ quốc cả tuổi thanh xuân, cả tính mệnh của mình:

“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”

    Một vẻ đẹp bi tráng tới thật lãng mạn! “Đời xanh” tức là tuổi thanh xuân của các anh, là tuổi xanh với bao khát vọng. Thế nhưng, vâng lời kêu gọi của Tổ quốc ra chiến trường diệt quân thù, các anh quyết chí, đồng lòng ra đi, “chẳng tiếc” bất kỳ điều gì cả. “Chẳng tiếc” – từ đấy vang lên như một câu trả lời dứt khoát cho tiếng gọi của Tổ quốc vừa ngạo nghễ vừa mặc nhiên. Họ đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, trong tim họ, chỉ có khát vọng hòa bình là đang cháy bỏng. Đau thương nhưng lại không hề bi quan trước số phận của cuộc đời.

Xem thêm bài viết hay:  Chiến tranh nhân dân là gì? Thế trận chiến tranh nhân dân?

    Vẫn trong âm hưởng hào hùng, trầm lắng đó, Quang Dũng lại kể tiếp về khát vọng được góp sức của Tổ quốc của những người lính đoàn quân Tây Tiền:

“Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

    Họ là những người trẻ, hơn người nào hết, họ hiểu được trị giá của thanh xuân, của những ước mơ, khát vọng đời thường “dáng kiều thơm”, thế nhưng được chết cho lý tưởng của non sông thì cũng thật là thiêng liêng, thật là cao đẹp. Người lính hy sinh, trên người đâu còn lại gì. Thế nhưng, ở đây, Quang Dũng đã mỹ lệ hóa thành “áo bào”. Tấm áo bào trước đây chỉ dành cho vua chúa quý tộc thì nay được khoác lên người những người lính chiến. Tấm áo đấy như lời vinh danh dành cho người lính vô danh đã ngã xuống, trở về với đất mẹ thân yêu. “Áo bào thay chiếu” là lời nói bi tráng hóa, mỹ lệ hóa sự hy sinh của người lính Tây Tiến. Và cụm từ “anh về đất” nghe sao có vẻ nhẹ nhõm, nhưng thực chất, đó chỉ là cách nói giảm nói tránh nỗi đau xót, thương cảm vô hạn của Quang Dũng dành cho những người lính hy sinh nhưng mà thôi. Với Quang Dũng, họ ko chết, họ chỉ trở về với đất mẹ nhưng mà thôi. Bởi chúng ta sinh ra từ đất thì sẽ lại trở về với đất mẹ.

    Những người lính hy sinh ngã xuống, trở thành những nấm mồ vô danh viễn xứ, nhưng sự hy sinh đấy ko vô ích bởi nó góp phần tạo nên hòa bình cho non sông, làm nên vinh quang cho lịch sử nước nhà. Với những người lính Tây Tiến, con sông Mã là con sông lịch sử. Bởi nó là chứng nhân của thời kì, là trợ thủ của những người lính. Và giờ đây, lúc họ ngã xuống, nó “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt người đồng chí của mình. Tiếng gầm đấy như khúc nhạc tấu độc hành dành cho người lính để họ đi vào cõi bất tử.

    Hai câu cuối của khổ ba, Quang Dũng liên tục sử dụng các từ ngữ Hán Việt. Nó vừa tạo nên ko khí trang trọng, hào hùng, tôn nghiêm lúc nói về sự hy sinh của những người lính, vừa tạo nên được vẻ đẹp bi tráng,lãng mạn, lẫm liệt của những người người hùng xưa. Có thể nói, hai câu thơ cuối đã mỹ lệ hóa cái chết của những chàng trẻ trai, thế nhưng sự mỹ lệ đấy hoàn toàn vừa đủ để tôn lên sự hy sinh cao cả của các chàng trai tuổi mười tám đấy.

    Đoạn thơ trên, Quang Dũng đã trình bày vô cùng thành công nỗi nhớ tự nhiên Tây Bắc hòa quyện cùng nỗi nhớ đơn vị của mình. Ông cũng sử dụng liên tục rất nhiều hình ảnh rực rỡ vừa nhạc vừa họa, những sự so sánh thổi phồng tinh tế đồng thời xen lẫn với cảm hứng lãng mạn để nói về đoàn quân của mình. Có thể nói, khổ thơ này là một trong những khổ thơ rực rỡ nhất, kết tinh cho cả bài thơ Tây Tiến.

    Tóm lại, khổ thơ thứ ba trong Tây Tiến của Quang Dũng đã dựng lên tượng đài bất tử về người lính Tây Tiến. Người lính đấy ko chỉ là những chàng trẻ trai tuổi hào hoa nhưng mà còn là những người người hùng tự hào của non sông. Họ mang trong mình tình yêu quê hương, tình yêu lứa đôi, khát vọng hòa bình và lời thề quyết tâm hiến dâng cho Tổ quốc. Đó là một lý tưởng thật cao đẹp, trung kiên, mỹ lệ. Và Quang Dũng đã khắc họa thật thành công hình tượng người lính đó!

Tương tự, Trường THCS Tiến Hoá đã vừa hỗ trợ những dàn ý cơ bản cũng như một số bài văn mẫu hay Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến để các em tham khảo và có thể tự viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc các em học tốt môn Ngữ Văn !

Đăng bởi: Trường THCS Tiến Hoá

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Dàn #Cảm #Nhận #Về #Khổ #Bài #Thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Dàn #Cảm #Nhận #Về #Khổ #Bài #Thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

Tham khảo Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến, qua đó nắm được những ý chính và cách triển khai các luận điểm nhằm hoàn thiện bài viết một cách hoàn chỉnh nhất. Mời các bạn cùng tham khảo!

Xem nhanh nội dung1 Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến2 Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến 
Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến
I. Mở bài
– Dẫn dắt vấn đề: Trong nền thơ văn kháng chiến, ta ko thể ko nhắc tới những tác giả tiêu biểu: Tố Hữu, Nguyễn Thi, Nguyễn Quang Sáng,… trong số đó nổi trội là thi sĩ Quang Dũng với bài thơ Tây Tiến.
– Nêu vấn đề: Bài thơ Tây Tiến là nỗi nhớ da diết của Quang Dũng đối với mảnh đất Tây Tiến thân yêu và những người đồng chí, đồng chí cùng “vào sinh ra tử”; đặc trưng khổ 3 của bài thơ đã khắc họa hình tượng những người lính vô cùng rực rỡ: “Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
II. Thân bài

– Cảm nhận hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng qua hai dòng đầu: “Tây Tiến đoàn binh… dữ oai hùm”
+ Đoàn binh Tây Tiến: Đoàn quân được thành lập năm 1947 với nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào chặn đánh các đợt tiến công biên giới Việt – Lào, lúc đó Quang Dũng là đội trưởng của đoàn quân đó
+ Đoàn quân của Quang Dũng hiện lên kì lạ, lạ thường: Tuổi đời trẻ măng nhưng đầu người nào nấy đều “ko mọc tóc” 
=> Ngoại hình tiều tụy, đầu trọc da xanh đã phản ánh hiện thực trần truồng của chiến tranh; đó chính là kết quả của những cơn đói khát, những trận sốt rét nơi rừng thiêng nước độc, những trắc trở, gian truân nhưng mà người lính phải chịu đựng
=> Liên hệ với hình ảnh người lính trong thơ Chính Hữu: “Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh/ Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”
+ Tuy trong gian truân, người lính vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, oai hùng “dữ oai hùm” 
– Cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của những người lính (trong những câu thơ tiếp theo)
+ Tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân: “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới… kiều thơm” => Những chàng trai tuổi 18, đôi mươi xuất thân là những học trò, sinh viên đất Hà thành nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc nhưng mà tạm gác bút nghiên, cầm súng lên đường ra chiến trường.
+ “Mắt trừng”: Đôi mắt đang dõi theo quân địch, tràn đầy sự căm hờn và sự quyết tâm chống thù
+ “Mộng biên giới”: Giấc mộng hòa bình, giấc mộng thắng lợi trở về quê  hương, gia đình…
+ “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”: Nỗi nhớ gia đình, nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ ý trung nhân
=> Hình ảnh những người lính Tây Tiến trẻ trung, hòa hợp giữa vẻ đẹp của khát vọng và vẻ đẹp trong tâm hồn. 
– Cảm nhận về vẻ đẹp bi tráng của người lính qua việc Quang Dũng mô tả sự hi sinh quả cảm: “Tản mạn biên thuỳ… khúc độc hành”
+ Âm điệu câu thơ như chùng xuống trước sự mất mát, hi sinh của các chiến sĩ, trước những ngôi mộ vô danh nằm tản mạn giữa biên thuỳ
+ “Mồ viễn xứ”, “biên thuỳ”: Từ Hán Việt tạo ko khí trang trọng, bi tráng như một bản hùng ca tiễn biệt người lính
+ Nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì người lính vẫn nguyện hiến dâng tuổi xuân, thậm chí cả tính mệnh của mình cho nền độc lập tự do của dân tộc “chẳng tiếc đời xanh”, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng “anh về đất”
+ Cái chết của các anh được lí tưởng hóa, mĩ lệ hóa “Áo bào thay chiếu” => Sự hi sinh đầy cao đẹp, thiêng liêng
+ Trước những hi sinh của các anh, con sông Mã lịch sử “gầm lên khúc độc hành” như “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt đồng chí để họ đi vào cõi bất tử. 
– Nêu lại đại ý toàn khổ 3 bài thơ Tây Tiến.
III. Kết bài
Khẳng định lại vấn đề và nêu cảm tưởng của bản thân.

Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến 
    Nhắc tới thơ văn trong kháng chiến, chúng ta ko thể ko nhắc tới những nhà văn thi sĩ như Tố Hữu, Nguyễn Quang Sáng, Nguyễn Thi, … và có nhẽ chúng ta ko thể nào ko nhắc tới thi sĩ Quang Dũng. Ông là một người thi sĩ đa tài, vừa viết thơ, vừa vẽ tranh, lại có thể sáng tác kịch. Trong sự nghiệp thơ văn của mình, tác phẩm ông để lại ko ít nhưng nổi tiếng nhất có nhẽ chính là tác phẩm Tây Tiến. Bài thơ là nỗi nhớ tha thiết của Quang Dũng với miền Tây Bắc thân yêu, với đồng chí của mình. Bài thơ đã làm nổi trội lên một hồn thơ lãng mạn, sâu lắng, thấm đượm tình nghĩa, ý thức dân tộc của Quang Dũng, đặc trưng đoạn thơ khắc họa hình tượng người lính vô cùng rực rỡ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Tản mạn biên thuỳ mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
    Tây Tiến được Quang Dũng sáng tác năm 1948 tại Phù Lưu Chanh trong nỗi nhớ đơn vị, đồng chí của mình. Chính trong nỗi nhớ dạt dào đấy, ông đã khắc họa hình ảnh những người lính Tây Tiến với những nét vẽ thật đẹp vừa hào hùng lại vừa lãng mạn.
    Đọc những dòng thơ trước tiên, hiện lên trước mắt người đọc là hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
    Đoàn binh Tây Tiến là đoàn quân được thành lập năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào, đánh chặn các đợt tiến công biên giới Việt – Lào và Quang Dũng chính là đội trưởng của đoàn quân đấy. Hai câu thơ đầu mở ra, giữa cái mỹ lệ, nên thơ của núi rừng, vẻ đẹp của người lính cụ Hồ hiện lên thật bi tráng. Ko phải những đoàn quân với những người lính khỏe mạnh, trên đầu mang một màu tóc xanh của tuổi xanh, đoàn quân của Quang Dũng hiện lên thật kì lạ lạ thường. Cả một đoàn quân tuổi đời còn trẻ măng nhưng người nào cũng “ko mọc tóc”. Vì đâu nhưng mà cả một đoàn binh lớn nhường đấy lại có điều dị thường tới vậy? Phải chăng đây là kết quả của những cơn đói, cơn khát, của những trận sốt rét kinh khủng đã biến những người lính trẻ tuổi thành cả một “đoàn binh ko mọc tóc” tương tự? Ngoại hình tiều tụy, ốm yếu, đầu trọc, da xanh đã gợi lên trong lòng chúng ta biết bao sự bi thương. Hình ảnh đấy tuy có gân guốc thế nhưng đó lại là cái hiện thực – một hiện thực thật trần truồng. Các chiến sĩ Tây Tiến ngày đó phải hoạt động trong rừng núi phía Tây Bắc của Tổ quốc, nơi rừng thiêng nước độc, nơi đấy có những trận sốt rét tới kinh người, và cả những ngày hành quân đói rét vất vả nữa. Chúng ta cũng từng bắt gặp hình ảnh người lính với những trận sốt rét nhưng mà vẫn phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ của mình trong thơ của Chính Hữu:
“Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”
    Người lính Tây Tiến vẫn mang thêm chút đặc trưng hơn ở một phần nào đó. Phải chăng là những mái tóc còn xanh chẳng còn nữa, những người lính trở thành cả “đoàn binh ko mọc tóc”? Đoàn quân đang trải qua những gian truân, khó khăn, cản bước những bước thực hiện quân của họ?
    Nhưng nếu như ở câu trước hình tượng những người lính hiện lên thật trần truồng, bi thương thì ngay ở câu thơ sau, người ta lại thấy Quang Dũng trình bày hình ảnh những người lĩnh thật uy phong:
“Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
    “Quân xanh” ở đây phải chăng là những tán lá ngụy trang, là màu áo xanh người lính hay chính là làn da xanh tái vì bệnh tật và đói rét của những chiến sĩ giải phóng quân? Một hình ảnh hiện thực trần truồng được Quang Dũng đưa trực tiếp vào trong thơ. Không hề có một sự phóng đại hay làm mới nào hết. Đó là hiện thực, là thực tại của những người lính đoàn quân Tây Tiến. Thế nhưng, tuy có xanh xao, mỏi mệt, vất vả là thế, nhưng họ vẫn giữ vững ý thức “giữ oai hùm”. Dù là nơi rừng thiêng nước độc, nhưng những người người hùng giải phóng quân vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, toát lên vẻ oai hùng như chúa sơn lâm.
    Hai câu đầu, hình tượng người lính của đoàn quân Tây Tiến hiện lên thật sống động biết bao. Đoàn quân đấy đang đi giữa rừng xanh, đi giữa những núi rừng âm u hiểm trở và gặp biết bao gian lao, vất vả, bệnh tật đói rét. Thế nhưng, các anh dù có thế nào vẫn giữ được một tư thế hiên ngang, “oai hùm” giữa chốn rừng thiêng. Có thể nói, Quang Dũng đã đưa vào đây chất liệu hiện thực – một hiện thực trần truồng và gửi vào đó một tẹo lãng mạn của thi ca.
    Bước sang những câu thơ tiếp theo, người ta thấy hiện lên là vẻ đẹp tâm hồn của những chiến sĩ đấy. Một vẻ đẹp tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân:
“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
    Tây Tiến là đoàn binh với thành phần chủ yếu là những người con đất Hà Thành, là những học trò, sinh viên đang còn tuổi chứa chan xuân xanh tươi đẹp, thế nên ẩn sau ngoại hình xanh xao đấy là cả một bầu trời tâm hồn lãng mạn. Những người lính đấy tới với biên thuỳ bằng sức trẻ, bằng hoài bão, bằng khát vọng hòa bình. Họ nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc nhưng mà lên đường tìm lại độc lập cho dân tộc bởi giặc ngoại xâm đã giày xéo quê hương tới tiêu điều. Vậy nên, “mắt trừng” kia phải chăng chính là đôi mắt đang mở to, dõi theo quân địch, quyết tâm thề sống chết với kẻ ngoại quốc xâm lược? Đôi mắt trừng đấy cũng là sự căm hờn quân thù, sục sôi ý chí đấu tranh. Ko chỉ vậy toát lên ý chí đấu tranh, đôi mắt đấy còn “gửi mộng qua biên giới” tới với những nơi xa xôi, tới với Hà Nội thân yêu – nơi có người thân, gia đình của những chàng trai Tây Tiến. “Mộng biên giới” – có chăng chính là giấc mộng hòa bình, giấc mộng được thắng lợi trở về với quê hương, với gia đình, với ý trung nhân của mình. Và đôi mắt đấy cũng ko chỉ ánh lên khát vọng nhưng mà còn ánh lên cả cái tình, cái xúc cảm mến thương trong đó nữa.
“Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
    Đôi mắt đấy thao thức trong canh thâu, nhớ về một Hà Nội cổ truyền, với phố phường, với gia đình với cả “một dáng kiều thơm” trong sự ghi nhớ. Là những người trí thức buông bỏ bút mực nghiên, vác lên vai cây súng bảo vệ quê hương, thế nên những người lính Tây Tiến luôn giữ trong mình cái vẻ hào hoa, lãng mạn của người trí thức đấy. Họ ko như những anh lính mộc mạc trong thơ Chính Hữu:
“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”
    Chính “dáng kiều thơm” đấy là động lực để thôi thúc các anh hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình. Đồng thời nó cũng là niềm khát khao của những người lính biên thuỳ.
    Sau mỗi chặng đường hành quân vất vả, phải chăng nỗi nhớ quê, nhớ ý trung nhân lại là động lực mạnh mẽ, tiếp thêm sức lực cho các anh để các anh bằng tuổi xanh, bằng khát vọng của mình đem hòa bình lại cho những “dáng kiều thơm” kia? Quang Dũng cũng thật tinh tế, bởi chỉ bằng hai câu thơ ngắn nhưng mà vẻ đẹp tâm hồn người lính Tây Tiến hiện lên thật hào hoa, thật lãng mạn biết chừng nào. Và bốn câu thơ đầu của khổ thơ thứ ba, Quang Dũng đã làm hiện lên trước mắt người đọc thật rõ ràng hình tượng người lính trong đoàn binh của mình. Những người lính đấy vừa uy phong, vừa đẹp vẻ đẹp của khát vọng lại vừa tinh tế, lãng mạn trong vẻ đẹp tâm hồn.
    Trong chiến tranh, biết bao người lính đã ra đi với tuổi xanh, với khát vọng hòa bình, nhưng lại chẳng trở về. Người ta thường nói, chiến tranh vô thường, làm sao tránh được hi sinh, mất mát:
“Tản mạn biên thuỳ mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
    Mất mát, hy sinh có nhẽ là những điều hiển nhiên trong mỗi trận chiến. Thế nhưng đọc câu thơ của Quang Dũng, người đọc chúng ta ko khỏi xót xa trước những sự mất mát, hy sinh đấy. Âm điệu của bốn câu trước thật hào hùng biết bao thì tới đây, ko khí đấy chợt chùng xuống sâu lắng. Trên mỗi chặng đường đi, những người lính lại tuần tự nằm xuống. Những ngôi mộ của họ vô danh, nằm tản mạn giữa biên thuỳ, chốn rừng thiêng nước độc. Ở đây, Quang Dũng chọn một từ ngữ Hán Việt “mồ viễn xứ” để diễn tả những cái chết của những người con xa nhà. Họ phải nằm lại nơi đất khách quê người. Từ Hán Việt “mồ viễn xứ”, “biên thuỳ” tạo nên ko khí thật trang trọng, bi tráng như bài hùng ca tiễn biệt những người lính. Họ ngã xuống nơi đây, trở thành những người lính vô danh góp một phần vào nền độc lập của non sông:
“Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Ko người nào nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra non sông”
    Thế nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì những người lính Tây Tiến vẫn quyết tâm ra đi vì khát vọng hòa bình. Vì khát khao cháy bỏng đấy, họ nguyện hiến dâng cho Tổ quốc cả tuổi thanh xuân, cả tính mệnh của mình:
“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
    Một vẻ đẹp bi tráng tới thật lãng mạn! “Đời xanh” tức là tuổi thanh xuân của các anh, là tuổi xanh với bao khát vọng. Thế nhưng, vâng lời kêu gọi của Tổ quốc ra chiến trường diệt quân thù, các anh quyết chí, đồng lòng ra đi, “chẳng tiếc” bất kỳ điều gì cả. “Chẳng tiếc” – từ đấy vang lên như một câu trả lời dứt khoát cho tiếng gọi của Tổ quốc vừa ngạo nghễ vừa mặc nhiên. Họ đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, trong tim họ, chỉ có khát vọng hòa bình là đang cháy bỏng. Đau thương nhưng lại không hề bi quan trước số phận của cuộc đời.
    Vẫn trong âm hưởng hào hùng, trầm lắng đó, Quang Dũng lại kể tiếp về khát vọng được góp sức của Tổ quốc của những người lính đoàn quân Tây Tiền:
“Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
    Họ là những người trẻ, hơn người nào hết, họ hiểu được trị giá của thanh xuân, của những ước mơ, khát vọng đời thường “dáng kiều thơm”, thế nhưng được chết cho lý tưởng của non sông thì cũng thật là thiêng liêng, thật là cao đẹp. Người lính hy sinh, trên người đâu còn lại gì. Thế nhưng, ở đây, Quang Dũng đã mỹ lệ hóa thành “áo bào”. Tấm áo bào trước đây chỉ dành cho vua chúa quý tộc thì nay được khoác lên người những người lính chiến. Tấm áo đấy như lời vinh danh dành cho người lính vô danh đã ngã xuống, trở về với đất mẹ thân yêu. “Áo bào thay chiếu” là lời nói bi tráng hóa, mỹ lệ hóa sự hy sinh của người lính Tây Tiến. Và cụm từ “anh về đất” nghe sao có vẻ nhẹ nhõm, nhưng thực chất, đó chỉ là cách nói giảm nói tránh nỗi đau xót, thương cảm vô hạn của Quang Dũng dành cho những người lính hy sinh nhưng mà thôi. Với Quang Dũng, họ ko chết, họ chỉ trở về với đất mẹ nhưng mà thôi. Bởi chúng ta sinh ra từ đất thì sẽ lại trở về với đất mẹ.
    Những người lính hy sinh ngã xuống, trở thành những nấm mồ vô danh viễn xứ, nhưng sự hy sinh đấy ko vô ích bởi nó góp phần tạo nên hòa bình cho non sông, làm nên vinh quang cho lịch sử nước nhà. Với những người lính Tây Tiến, con sông Mã là con sông lịch sử. Bởi nó là chứng nhân của thời kì, là trợ thủ của những người lính. Và giờ đây, lúc họ ngã xuống, nó “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt người đồng chí của mình. Tiếng gầm đấy như khúc nhạc tấu độc hành dành cho người lính để họ đi vào cõi bất tử.
    Hai câu cuối của khổ ba, Quang Dũng liên tục sử dụng các từ ngữ Hán Việt. Nó vừa tạo nên ko khí trang trọng, hào hùng, tôn nghiêm lúc nói về sự hy sinh của những người lính, vừa tạo nên được vẻ đẹp bi tráng,lãng mạn, lẫm liệt của những người người hùng xưa. Có thể nói, hai câu thơ cuối đã mỹ lệ hóa cái chết của những chàng trẻ trai, thế nhưng sự mỹ lệ đấy hoàn toàn vừa đủ để tôn lên sự hy sinh cao cả của các chàng trai tuổi mười tám đấy.
    Đoạn thơ trên, Quang Dũng đã trình bày vô cùng thành công nỗi nhớ tự nhiên Tây Bắc hòa quyện cùng nỗi nhớ đơn vị của mình. Ông cũng sử dụng liên tục rất nhiều hình ảnh rực rỡ vừa nhạc vừa họa, những sự so sánh thổi phồng tinh tế đồng thời xen lẫn với cảm hứng lãng mạn để nói về đoàn quân của mình. Có thể nói, khổ thơ này là một trong những khổ thơ rực rỡ nhất, kết tinh cho cả bài thơ Tây Tiến.
    Tóm lại, khổ thơ thứ ba trong Tây Tiến của Quang Dũng đã dựng lên tượng đài bất tử về người lính Tây Tiến. Người lính đấy ko chỉ là những chàng trẻ trai tuổi hào hoa nhưng mà còn là những người người hùng tự hào của non sông. Họ mang trong mình tình yêu quê hương, tình yêu lứa đôi, khát vọng hòa bình và lời thề quyết tâm hiến dâng cho Tổ quốc. Đó là một lý tưởng thật cao đẹp, trung kiên, mỹ lệ. Và Quang Dũng đã khắc họa thật thành công hình tượng người lính đó!
Tương tự, Trường THCS Tiến Hoá đã vừa hỗ trợ những dàn ý cơ bản cũng như một số bài văn mẫu hay Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến để các em tham khảo và có thể tự viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc các em học tốt môn Ngữ Văn !
Đăng bởi: Trường THCS Tiến Hoá
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Xem thêm bài viết hay:  Thẻ ATM bị lỗi chip – Lý do & cách khắc phục lỗi hiệu quả

#Dàn #Cảm #Nhận #Về #Khổ #Bài #Thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Dàn #Cảm #Nhận #Về #Khổ #Bài #Thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Dàn #Cảm #Nhận #Về #Khổ #Bài #Thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Dàn #Cảm #Nhận #Về #Khổ #Bài #Thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

Tham khảo Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến, qua đó nắm được những ý chính và cách triển khai các luận điểm nhằm hoàn thiện bài viết một cách hoàn chỉnh nhất. Mời các bạn cùng tham khảo!

Xem nhanh nội dung1 Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến2 Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến 
Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến
I. Mở bài
– Dẫn dắt vấn đề: Trong nền thơ văn kháng chiến, ta ko thể ko nhắc tới những tác giả tiêu biểu: Tố Hữu, Nguyễn Thi, Nguyễn Quang Sáng,… trong số đó nổi trội là thi sĩ Quang Dũng với bài thơ Tây Tiến.
– Nêu vấn đề: Bài thơ Tây Tiến là nỗi nhớ da diết của Quang Dũng đối với mảnh đất Tây Tiến thân yêu và những người đồng chí, đồng chí cùng “vào sinh ra tử”; đặc trưng khổ 3 của bài thơ đã khắc họa hình tượng những người lính vô cùng rực rỡ: “Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
II. Thân bài

– Cảm nhận hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng qua hai dòng đầu: “Tây Tiến đoàn binh… dữ oai hùm”
+ Đoàn binh Tây Tiến: Đoàn quân được thành lập năm 1947 với nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào chặn đánh các đợt tiến công biên giới Việt – Lào, lúc đó Quang Dũng là đội trưởng của đoàn quân đó
+ Đoàn quân của Quang Dũng hiện lên kì lạ, lạ thường: Tuổi đời trẻ măng nhưng đầu người nào nấy đều “ko mọc tóc” 
=> Ngoại hình tiều tụy, đầu trọc da xanh đã phản ánh hiện thực trần truồng của chiến tranh; đó chính là kết quả của những cơn đói khát, những trận sốt rét nơi rừng thiêng nước độc, những trắc trở, gian truân nhưng mà người lính phải chịu đựng
=> Liên hệ với hình ảnh người lính trong thơ Chính Hữu: “Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh/ Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”
+ Tuy trong gian truân, người lính vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, oai hùng “dữ oai hùm” 
– Cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của những người lính (trong những câu thơ tiếp theo)
+ Tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân: “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới… kiều thơm” => Những chàng trai tuổi 18, đôi mươi xuất thân là những học trò, sinh viên đất Hà thành nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc nhưng mà tạm gác bút nghiên, cầm súng lên đường ra chiến trường.
+ “Mắt trừng”: Đôi mắt đang dõi theo quân địch, tràn đầy sự căm hờn và sự quyết tâm chống thù
+ “Mộng biên giới”: Giấc mộng hòa bình, giấc mộng thắng lợi trở về quê  hương, gia đình…
+ “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”: Nỗi nhớ gia đình, nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ ý trung nhân
=> Hình ảnh những người lính Tây Tiến trẻ trung, hòa hợp giữa vẻ đẹp của khát vọng và vẻ đẹp trong tâm hồn. 
– Cảm nhận về vẻ đẹp bi tráng của người lính qua việc Quang Dũng mô tả sự hi sinh quả cảm: “Tản mạn biên thuỳ… khúc độc hành”
+ Âm điệu câu thơ như chùng xuống trước sự mất mát, hi sinh của các chiến sĩ, trước những ngôi mộ vô danh nằm tản mạn giữa biên thuỳ
+ “Mồ viễn xứ”, “biên thuỳ”: Từ Hán Việt tạo ko khí trang trọng, bi tráng như một bản hùng ca tiễn biệt người lính
+ Nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì người lính vẫn nguyện hiến dâng tuổi xuân, thậm chí cả tính mệnh của mình cho nền độc lập tự do của dân tộc “chẳng tiếc đời xanh”, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng “anh về đất”
+ Cái chết của các anh được lí tưởng hóa, mĩ lệ hóa “Áo bào thay chiếu” => Sự hi sinh đầy cao đẹp, thiêng liêng
+ Trước những hi sinh của các anh, con sông Mã lịch sử “gầm lên khúc độc hành” như “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt đồng chí để họ đi vào cõi bất tử. 
– Nêu lại đại ý toàn khổ 3 bài thơ Tây Tiến.
III. Kết bài
Khẳng định lại vấn đề và nêu cảm tưởng của bản thân.

Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến 
    Nhắc tới thơ văn trong kháng chiến, chúng ta ko thể ko nhắc tới những nhà văn thi sĩ như Tố Hữu, Nguyễn Quang Sáng, Nguyễn Thi, … và có nhẽ chúng ta ko thể nào ko nhắc tới thi sĩ Quang Dũng. Ông là một người thi sĩ đa tài, vừa viết thơ, vừa vẽ tranh, lại có thể sáng tác kịch. Trong sự nghiệp thơ văn của mình, tác phẩm ông để lại ko ít nhưng nổi tiếng nhất có nhẽ chính là tác phẩm Tây Tiến. Bài thơ là nỗi nhớ tha thiết của Quang Dũng với miền Tây Bắc thân yêu, với đồng chí của mình. Bài thơ đã làm nổi trội lên một hồn thơ lãng mạn, sâu lắng, thấm đượm tình nghĩa, ý thức dân tộc của Quang Dũng, đặc trưng đoạn thơ khắc họa hình tượng người lính vô cùng rực rỡ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Tản mạn biên thuỳ mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
    Tây Tiến được Quang Dũng sáng tác năm 1948 tại Phù Lưu Chanh trong nỗi nhớ đơn vị, đồng chí của mình. Chính trong nỗi nhớ dạt dào đấy, ông đã khắc họa hình ảnh những người lính Tây Tiến với những nét vẽ thật đẹp vừa hào hùng lại vừa lãng mạn.
    Đọc những dòng thơ trước tiên, hiện lên trước mắt người đọc là hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
    Đoàn binh Tây Tiến là đoàn quân được thành lập năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào, đánh chặn các đợt tiến công biên giới Việt – Lào và Quang Dũng chính là đội trưởng của đoàn quân đấy. Hai câu thơ đầu mở ra, giữa cái mỹ lệ, nên thơ của núi rừng, vẻ đẹp của người lính cụ Hồ hiện lên thật bi tráng. Ko phải những đoàn quân với những người lính khỏe mạnh, trên đầu mang một màu tóc xanh của tuổi xanh, đoàn quân của Quang Dũng hiện lên thật kì lạ lạ thường. Cả một đoàn quân tuổi đời còn trẻ măng nhưng người nào cũng “ko mọc tóc”. Vì đâu nhưng mà cả một đoàn binh lớn nhường đấy lại có điều dị thường tới vậy? Phải chăng đây là kết quả của những cơn đói, cơn khát, của những trận sốt rét kinh khủng đã biến những người lính trẻ tuổi thành cả một “đoàn binh ko mọc tóc” tương tự? Ngoại hình tiều tụy, ốm yếu, đầu trọc, da xanh đã gợi lên trong lòng chúng ta biết bao sự bi thương. Hình ảnh đấy tuy có gân guốc thế nhưng đó lại là cái hiện thực – một hiện thực thật trần truồng. Các chiến sĩ Tây Tiến ngày đó phải hoạt động trong rừng núi phía Tây Bắc của Tổ quốc, nơi rừng thiêng nước độc, nơi đấy có những trận sốt rét tới kinh người, và cả những ngày hành quân đói rét vất vả nữa. Chúng ta cũng từng bắt gặp hình ảnh người lính với những trận sốt rét nhưng mà vẫn phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ của mình trong thơ của Chính Hữu:
“Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”
    Người lính Tây Tiến vẫn mang thêm chút đặc trưng hơn ở một phần nào đó. Phải chăng là những mái tóc còn xanh chẳng còn nữa, những người lính trở thành cả “đoàn binh ko mọc tóc”? Đoàn quân đang trải qua những gian truân, khó khăn, cản bước những bước thực hiện quân của họ?
    Nhưng nếu như ở câu trước hình tượng những người lính hiện lên thật trần truồng, bi thương thì ngay ở câu thơ sau, người ta lại thấy Quang Dũng trình bày hình ảnh những người lĩnh thật uy phong:
“Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
    “Quân xanh” ở đây phải chăng là những tán lá ngụy trang, là màu áo xanh người lính hay chính là làn da xanh tái vì bệnh tật và đói rét của những chiến sĩ giải phóng quân? Một hình ảnh hiện thực trần truồng được Quang Dũng đưa trực tiếp vào trong thơ. Không hề có một sự phóng đại hay làm mới nào hết. Đó là hiện thực, là thực tại của những người lính đoàn quân Tây Tiến. Thế nhưng, tuy có xanh xao, mỏi mệt, vất vả là thế, nhưng họ vẫn giữ vững ý thức “giữ oai hùm”. Dù là nơi rừng thiêng nước độc, nhưng những người người hùng giải phóng quân vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, toát lên vẻ oai hùng như chúa sơn lâm.
    Hai câu đầu, hình tượng người lính của đoàn quân Tây Tiến hiện lên thật sống động biết bao. Đoàn quân đấy đang đi giữa rừng xanh, đi giữa những núi rừng âm u hiểm trở và gặp biết bao gian lao, vất vả, bệnh tật đói rét. Thế nhưng, các anh dù có thế nào vẫn giữ được một tư thế hiên ngang, “oai hùm” giữa chốn rừng thiêng. Có thể nói, Quang Dũng đã đưa vào đây chất liệu hiện thực – một hiện thực trần truồng và gửi vào đó một tẹo lãng mạn của thi ca.
    Bước sang những câu thơ tiếp theo, người ta thấy hiện lên là vẻ đẹp tâm hồn của những chiến sĩ đấy. Một vẻ đẹp tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân:
“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
    Tây Tiến là đoàn binh với thành phần chủ yếu là những người con đất Hà Thành, là những học trò, sinh viên đang còn tuổi chứa chan xuân xanh tươi đẹp, thế nên ẩn sau ngoại hình xanh xao đấy là cả một bầu trời tâm hồn lãng mạn. Những người lính đấy tới với biên thuỳ bằng sức trẻ, bằng hoài bão, bằng khát vọng hòa bình. Họ nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc nhưng mà lên đường tìm lại độc lập cho dân tộc bởi giặc ngoại xâm đã giày xéo quê hương tới tiêu điều. Vậy nên, “mắt trừng” kia phải chăng chính là đôi mắt đang mở to, dõi theo quân địch, quyết tâm thề sống chết với kẻ ngoại quốc xâm lược? Đôi mắt trừng đấy cũng là sự căm hờn quân thù, sục sôi ý chí đấu tranh. Ko chỉ vậy toát lên ý chí đấu tranh, đôi mắt đấy còn “gửi mộng qua biên giới” tới với những nơi xa xôi, tới với Hà Nội thân yêu – nơi có người thân, gia đình của những chàng trai Tây Tiến. “Mộng biên giới” – có chăng chính là giấc mộng hòa bình, giấc mộng được thắng lợi trở về với quê hương, với gia đình, với ý trung nhân của mình. Và đôi mắt đấy cũng ko chỉ ánh lên khát vọng nhưng mà còn ánh lên cả cái tình, cái xúc cảm mến thương trong đó nữa.
“Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
    Đôi mắt đấy thao thức trong canh thâu, nhớ về một Hà Nội cổ truyền, với phố phường, với gia đình với cả “một dáng kiều thơm” trong sự ghi nhớ. Là những người trí thức buông bỏ bút mực nghiên, vác lên vai cây súng bảo vệ quê hương, thế nên những người lính Tây Tiến luôn giữ trong mình cái vẻ hào hoa, lãng mạn của người trí thức đấy. Họ ko như những anh lính mộc mạc trong thơ Chính Hữu:
“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”
    Chính “dáng kiều thơm” đấy là động lực để thôi thúc các anh hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình. Đồng thời nó cũng là niềm khát khao của những người lính biên thuỳ.
    Sau mỗi chặng đường hành quân vất vả, phải chăng nỗi nhớ quê, nhớ ý trung nhân lại là động lực mạnh mẽ, tiếp thêm sức lực cho các anh để các anh bằng tuổi xanh, bằng khát vọng của mình đem hòa bình lại cho những “dáng kiều thơm” kia? Quang Dũng cũng thật tinh tế, bởi chỉ bằng hai câu thơ ngắn nhưng mà vẻ đẹp tâm hồn người lính Tây Tiến hiện lên thật hào hoa, thật lãng mạn biết chừng nào. Và bốn câu thơ đầu của khổ thơ thứ ba, Quang Dũng đã làm hiện lên trước mắt người đọc thật rõ ràng hình tượng người lính trong đoàn binh của mình. Những người lính đấy vừa uy phong, vừa đẹp vẻ đẹp của khát vọng lại vừa tinh tế, lãng mạn trong vẻ đẹp tâm hồn.
    Trong chiến tranh, biết bao người lính đã ra đi với tuổi xanh, với khát vọng hòa bình, nhưng lại chẳng trở về. Người ta thường nói, chiến tranh vô thường, làm sao tránh được hi sinh, mất mát:
“Tản mạn biên thuỳ mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
    Mất mát, hy sinh có nhẽ là những điều hiển nhiên trong mỗi trận chiến. Thế nhưng đọc câu thơ của Quang Dũng, người đọc chúng ta ko khỏi xót xa trước những sự mất mát, hy sinh đấy. Âm điệu của bốn câu trước thật hào hùng biết bao thì tới đây, ko khí đấy chợt chùng xuống sâu lắng. Trên mỗi chặng đường đi, những người lính lại tuần tự nằm xuống. Những ngôi mộ của họ vô danh, nằm tản mạn giữa biên thuỳ, chốn rừng thiêng nước độc. Ở đây, Quang Dũng chọn một từ ngữ Hán Việt “mồ viễn xứ” để diễn tả những cái chết của những người con xa nhà. Họ phải nằm lại nơi đất khách quê người. Từ Hán Việt “mồ viễn xứ”, “biên thuỳ” tạo nên ko khí thật trang trọng, bi tráng như bài hùng ca tiễn biệt những người lính. Họ ngã xuống nơi đây, trở thành những người lính vô danh góp một phần vào nền độc lập của non sông:
“Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Ko người nào nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra non sông”
    Thế nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì những người lính Tây Tiến vẫn quyết tâm ra đi vì khát vọng hòa bình. Vì khát khao cháy bỏng đấy, họ nguyện hiến dâng cho Tổ quốc cả tuổi thanh xuân, cả tính mệnh của mình:
“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
    Một vẻ đẹp bi tráng tới thật lãng mạn! “Đời xanh” tức là tuổi thanh xuân của các anh, là tuổi xanh với bao khát vọng. Thế nhưng, vâng lời kêu gọi của Tổ quốc ra chiến trường diệt quân thù, các anh quyết chí, đồng lòng ra đi, “chẳng tiếc” bất kỳ điều gì cả. “Chẳng tiếc” – từ đấy vang lên như một câu trả lời dứt khoát cho tiếng gọi của Tổ quốc vừa ngạo nghễ vừa mặc nhiên. Họ đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, trong tim họ, chỉ có khát vọng hòa bình là đang cháy bỏng. Đau thương nhưng lại không hề bi quan trước số phận của cuộc đời.
    Vẫn trong âm hưởng hào hùng, trầm lắng đó, Quang Dũng lại kể tiếp về khát vọng được góp sức của Tổ quốc của những người lính đoàn quân Tây Tiền:
“Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
    Họ là những người trẻ, hơn người nào hết, họ hiểu được trị giá của thanh xuân, của những ước mơ, khát vọng đời thường “dáng kiều thơm”, thế nhưng được chết cho lý tưởng của non sông thì cũng thật là thiêng liêng, thật là cao đẹp. Người lính hy sinh, trên người đâu còn lại gì. Thế nhưng, ở đây, Quang Dũng đã mỹ lệ hóa thành “áo bào”. Tấm áo bào trước đây chỉ dành cho vua chúa quý tộc thì nay được khoác lên người những người lính chiến. Tấm áo đấy như lời vinh danh dành cho người lính vô danh đã ngã xuống, trở về với đất mẹ thân yêu. “Áo bào thay chiếu” là lời nói bi tráng hóa, mỹ lệ hóa sự hy sinh của người lính Tây Tiến. Và cụm từ “anh về đất” nghe sao có vẻ nhẹ nhõm, nhưng thực chất, đó chỉ là cách nói giảm nói tránh nỗi đau xót, thương cảm vô hạn của Quang Dũng dành cho những người lính hy sinh nhưng mà thôi. Với Quang Dũng, họ ko chết, họ chỉ trở về với đất mẹ nhưng mà thôi. Bởi chúng ta sinh ra từ đất thì sẽ lại trở về với đất mẹ.
    Những người lính hy sinh ngã xuống, trở thành những nấm mồ vô danh viễn xứ, nhưng sự hy sinh đấy ko vô ích bởi nó góp phần tạo nên hòa bình cho non sông, làm nên vinh quang cho lịch sử nước nhà. Với những người lính Tây Tiến, con sông Mã là con sông lịch sử. Bởi nó là chứng nhân của thời kì, là trợ thủ của những người lính. Và giờ đây, lúc họ ngã xuống, nó “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt người đồng chí của mình. Tiếng gầm đấy như khúc nhạc tấu độc hành dành cho người lính để họ đi vào cõi bất tử.
    Hai câu cuối của khổ ba, Quang Dũng liên tục sử dụng các từ ngữ Hán Việt. Nó vừa tạo nên ko khí trang trọng, hào hùng, tôn nghiêm lúc nói về sự hy sinh của những người lính, vừa tạo nên được vẻ đẹp bi tráng,lãng mạn, lẫm liệt của những người người hùng xưa. Có thể nói, hai câu thơ cuối đã mỹ lệ hóa cái chết của những chàng trẻ trai, thế nhưng sự mỹ lệ đấy hoàn toàn vừa đủ để tôn lên sự hy sinh cao cả của các chàng trai tuổi mười tám đấy.
    Đoạn thơ trên, Quang Dũng đã trình bày vô cùng thành công nỗi nhớ tự nhiên Tây Bắc hòa quyện cùng nỗi nhớ đơn vị của mình. Ông cũng sử dụng liên tục rất nhiều hình ảnh rực rỡ vừa nhạc vừa họa, những sự so sánh thổi phồng tinh tế đồng thời xen lẫn với cảm hứng lãng mạn để nói về đoàn quân của mình. Có thể nói, khổ thơ này là một trong những khổ thơ rực rỡ nhất, kết tinh cho cả bài thơ Tây Tiến.
    Tóm lại, khổ thơ thứ ba trong Tây Tiến của Quang Dũng đã dựng lên tượng đài bất tử về người lính Tây Tiến. Người lính đấy ko chỉ là những chàng trẻ trai tuổi hào hoa nhưng mà còn là những người người hùng tự hào của non sông. Họ mang trong mình tình yêu quê hương, tình yêu lứa đôi, khát vọng hòa bình và lời thề quyết tâm hiến dâng cho Tổ quốc. Đó là một lý tưởng thật cao đẹp, trung kiên, mỹ lệ. Và Quang Dũng đã khắc họa thật thành công hình tượng người lính đó!
Tương tự, Trường THCS Tiến Hoá đã vừa hỗ trợ những dàn ý cơ bản cũng như một số bài văn mẫu hay Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến để các em tham khảo và có thể tự viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc các em học tốt môn Ngữ Văn !
Đăng bởi: Trường THCS Tiến Hoá
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Xem thêm bài viết hay:  Đoạn văn miêu tả chị gái, em gái, bạn gái bằng tiếng Anh

Bạn thấy bài viết Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến(hay nhất) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến(hay nhất) bên dưới để Trường THCS Tiến Hoá Nghĩacó thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thcstienhoa.edu.vn của Trường THCS Tiến Hoá
Nhớ để nguồn: Dàn Ý Cảm Nhận Về Khổ 3 Bài Thơ Tây Tiến(hay nhất)

Viết một bình luận