Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Hình Ảnh về: Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Video về: Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Wiki về Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất) –

Tuyển chọn những bài văn hay chủ đề Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng. Các bài văn mẫu được tổng hợp từ các bài viết hay, xuất sắc của các bạn học trò trên cả nước. Mời các em cùng tham khảo nhé!

Dàn ý cụ thể Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến

1. Mở bài

– Dẫn dắt vấn đề: Trong nền thơ văn kháng chiến, ta ko thể ko nhắc tới những tác giả tiêu biểu: Tố Hữu, Nguyễn Thi, Nguyễn Quang Sáng,… trong số đó nổi trội là thi sĩ Quang Dũng với bài thơ Tây Tiến.

– Nêu vấn đề: Bài thơ Tây Tiến là nỗi nhớ da diết của Quang Dũng đối với mảnh đất Tây Tiến thân yêu và những người đồng chí, đồng chí cùng “vào sinh ra tử”; đặc trưng khổ 3 của bài thơ đã khắc họa hình tượng những người lính vô cùng rực rỡ: “Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

2. Thân bài

– Cảm nhận hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng qua hai dòng đầu: “Tây Tiến đoàn binh… dữ oai hùm”

+ Đoàn binh Tây Tiến: Đoàn quân được thành lập năm 1947 với nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào chặn đánh các đợt tiến công biên giới Việt – Lào, lúc đó Quang Dũng là đội trưởng của đoàn quân đó

+ Đoàn quân của Quang Dũng hiện lên kì lạ, lạ thường: Tuổi đời trẻ măng nhưng đầu người nào nấy đều “ko mọc tóc”

=> Ngoại hình tiều tụy, đầu trọc da xanh đã phản ánh hiện thực trần truồng của chiến tranh; đó chính là kết quả của những cơn đói khát, những trận sốt rét nơi rừng thiêng nước độc, những trắc trở, gian nan nhưng người lính phải chịu đựng

=> Liên hệ với hình ảnh người lính trong thơ Chính Hữu: “Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh/ Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”

+ Tuy trong gian nan, người lính vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, oai hùng “dữ oai hùm”

– Cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của những người lính (trong những câu thơ tiếp theo)

+ Tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân: “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới… kiều thơm” => Những chàng trai tuổi 18, đôi mươi xuất thân là những học trò, sinh viên đất Hà thành nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc nhưng tạm gác bút nghiên, cầm súng lên đường ra mặt trận.

+ “Mắt trừng”: Đôi mắt đang dõi theo quân địch, tràn đầy sự căm hờn và sự quyết tâm chống thù

+ “Mộng biên giới”: Giấc mộng hòa bình, giấc mộng thắng lợi trở về quê  hương, gia đình…

+ “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”: Nỗi nhớ gia đình, nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ ý trung nhân

=> Hình ảnh những người lính Tây Tiến trẻ trung, hòa hợp giữa vẻ đẹp của khát vọng và vẻ đẹp trong tâm hồn.

– Cảm nhận về vẻ đẹp bi tráng của người lính qua việc Quang Dũng mô tả sự hi sinh quả cảm: “Tản mạn biên giới… khúc độc hành”

+ Âm điệu câu thơ như chùng xuống trước sự mất mát, hi sinh của các chiến sĩ, trước những ngôi mộ vô danh nằm tản mạn giữa biên giới

+ “Mồ viễn xứ”, “biên giới”: Từ Hán Việt tạo ko khí trang trọng, bi tráng như một bản hùng ca tiễn biệt người lính

+ Nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì người lính vẫn nguyện hiến dâng tuổi xuân, thậm chí cả tính mệnh của mình cho nền độc lập tự do của dân tộc “chẳng tiếc đời xanh”, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng “anh về đất”

+ Cái chết của các anh được lí tưởng hóa, mĩ lệ hóa “Áo bào thay chiếu” => Sự hi sinh đầy cao đẹp, thiêng liêng

+ Trước những hi sinh của các anh, con sông Mã lịch sử “gầm lên khúc độc hành” như “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt đồng chí để họ đi vào cõi bất tử.

– Nêu lại đại ý toàn khổ 3 bài thơ Tây Tiến.

3. Kết bài

Khẳng định lại vấn đề và nêu cảm tưởng của bản thân.

Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 1

          Nhắc tới thơ văn trong kháng chiến, chúng ta ko thể ko nhắc tới những nhà văn thi sĩ như Tố Hữu, Nguyễn Quang Sáng, Nguyễn Thi, … và có nhẽ chúng ta ko thể nào ko nhắc tới thi sĩ Quang Dũng. Ông là một người thi sĩ đa tài, vừa viết thơ, vừa vẽ tranh, lại có thể sáng tác kịch. Trong sự nghiệp thơ văn của mình, tác phẩm ông để lại ko ít nhưng nổi tiếng nhất có nhẽ chính là tác phẩm Tây Tiến. Bài thơ là nỗi nhớ tha thiết của Quang Dũng với miền Tây Bắc thân yêu, với đồng chí của mình. Bài thơ đã làm nổi trội lên một hồn thơ lãng mạn, sâu lắng, thấm đượm tình nghĩa, ý thức dân tộc của Quang Dũng, đặc trưng đoạn thơ khắc họa hình tượng người lính vô cùng rực rỡ:

“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc

Quân xanh màu lá giữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Tản mạn biên giới mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.

        Tây Tiến được Quang Dũng sáng tác năm 1948 tại Phù Lưu Chanh trong nỗi nhớ đơn vị, đồng chí của mình. Chính trong nỗi nhớ dạt dào đó, ông đã khắc họa hình ảnh những người lính Tây Tiến với những nét vẽ thật đẹp vừa hào hùng lại vừa lãng mạn.

         Đọc những dòng thơ trước tiên, hiện lên trước mắt người đọc là hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng:

“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc

Quân xanh màu lá giữ oai hùm”

          Đoàn binh Tây Tiến là đoàn quân được thành lập năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào, đánh chặn các đợt tiến công biên giới Việt – Lào và Quang Dũng chính là đội trưởng của đoàn quân đó. Hai câu thơ đầu mở ra, giữa cái mỹ lệ, nên thơ của núi rừng, vẻ đẹp của người lính cụ Hồ hiện lên thật bi tráng. Ko phải những đoàn quân với những người lính khỏe mạnh, trên đầu mang một màu tóc xanh của tuổi xanh, đoàn quân của Quang Dũng hiện lên thật kì lạ lạ thường. Cả một đoàn quân tuổi đời còn trẻ măng nhưng người nào cũng “ko mọc tóc”. Vì đâu nhưng cả một đoàn binh lớn nhường đó lại có điều dị thường tới vậy? Phải chăng đây là kết quả của những cơn đói, cơn khát, của những trận sốt rét kinh khủng đã biến những người lính trẻ tuổi thành cả một “đoàn binh ko mọc tóc” tương tự? Ngoại hình tiều tụy, ốm yếu, đầu trọc, da xanh đã gợi lên trong lòng chúng ta biết bao sự bi thương. Hình ảnh đó tuy có gân guốc thế nhưng đó lại là cái hiện thực – một hiện thực thật trần truồng. Các chiến sĩ Tây Tiến ngày đó phải hoạt động trong rừng núi phía Tây Bắc của Tổ quốc, nơi rừng thiêng nước độc, nơi đó có những trận sốt rét tới kinh người, và cả những ngày hành quân đói rét vất vả nữa. Chúng ta cũng từng bắt gặp hình ảnh người lính với những trận sốt rét nhưng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của mình trong thơ của Chính Hữu:

“Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”

          Người lính Tây Tiến vẫn mang thêm chút đặc trưng hơn ở một phần nào đó. Phải chăng là những mái tóc còn xanh chẳng còn nữa, những người lính trở thành cả “đoàn binh ko mọc tóc”? Đoàn quân đang trải qua những gian nan, khó khăn, cản bước những bước thực hiện quân của họ?

          Nhưng nếu như ở câu trước hình tượng những người lính hiện lên thật trần truồng, bi thương thì ngay ở câu thơ sau, người ta lại thấy Quang Dũng trình bày hình ảnh những người lĩnh thật uy phong:

“Quân xanh màu lá giữ oai hùm”

          “Quân xanh” ở đây phải chăng là những tán lá ngụy trang, là màu áo xanh người lính hay chính là làn da xanh tái vì bệnh tật và đói rét của những chiến sĩ giải phóng quân? Một hình ảnh hiện thực trần truồng được Quang Dũng đưa trực tiếp vào trong thơ. Chẳng phải có một sự phóng đại hay làm mới nào hết. Đó là hiện thực, là thực tại của những người lính đoàn quân Tây Tiến. Thế nhưng, tuy có xanh xao, mỏi mệt, vất vả là thế, nhưng họ vẫn giữ vững ý thức “giữ oai hùm”. Dù là nơi rừng thiêng nước độc, nhưng những người người hùng giải phóng quân vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, toát lên vẻ oai hùng như chúa sơn lâm.

          Hai câu đầu, hình tượng người lính của đoàn quân Tây Tiến hiện lên thật sống động biết bao. Đoàn quân đó đang đi giữa rừng xanh, đi giữa những núi rừng âm u hiểm trở và gặp biết bao gian lao, vất vả, bệnh tật đói rét. Thế nhưng, các anh dù có thế nào vẫn giữ được một tư thế hiên ngang, “oai hùm” giữa chốn rừng thiêng. Có thể nói, Quang Dũng đã đưa vào đây chất liệu hiện thực – một hiện thực trần truồng và gửi vào đó một tí lãng mạn của thi ca.

           Bước sang những câu thơ tiếp theo, người ta thấy hiện lên là vẻ đẹp tâm hồn của những chiến sĩ đó. Một vẻ đẹp tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân:

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

          Tây Tiến là đoàn binh với thành phần chủ yếu là những người con đất Hà Thành, là những học trò, sinh viên đang còn tuổi chứa chan xuân xanh tươi đẹp, thế nên ẩn sau ngoại hình xanh xao đó là cả một bầu trời tâm hồn lãng mạn. Những người lính đó tới với biên giới bằng sức trẻ, bằng hoài bão, bằng khát vọng hòa bình. Họ nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc nhưng lên đường tìm lại độc lập cho dân tộc bởi giặc ngoại xâm đã giày xéo quê hương tới tiêu điều. Vậy nên, “mắt trừng” kia phải chăng chính là đôi mắt đang mở to, dõi theo quân địch, quyết tâm thề sống chết với kẻ ngoại quốc xâm lược? Đôi mắt trừng đó cũng là sự căm hờn quân thù, sục sôi ý chí đấu tranh. Ko chỉ vậy toát lên ý chí đấu tranh, đôi mắt đó còn “gửi mộng qua biên giới” tới với những nơi xa xôi, tới với Hà Nội thân yêu – nơi có người thân, gia đình của những chàng trai Tây Tiến. “Mộng biên giới” – có chăng chính là giấc mộng hòa bình, giấc mộng được thắng lợi trở về với quê hương, với gia đình, với ý trung nhân của mình. Và đôi mắt đó cũng ko chỉ ánh lên khát vọng nhưng còn ánh lên cả cái tình, cái xúc cảm mến thương trong đó nữa.

“Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

           Đôi mắt đó thao thức trong canh thâu, nhớ về một Hà Nội cổ truyền, với phố phường, với gia đình với cả “một dáng kiều thơm” trong sự ghi nhớ. Là những người trí thức buông bỏ bút mực nghiên, vác lên vai cây súng bảo vệ quê hương, thế nên những người lính Tây Tiến luôn giữ trong mình cái vẻ hào hoa, lãng mạn của người trí thức đó. Họ ko như những anh lính mộc mạc trong thơ Chính Hữu:

“Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”

         Chính “dáng kiều thơm” đó là động lực để thôi thúc các anh hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình. Đồng thời nó cũng là niềm khát khao của những người lính biên giới.

         Sau mỗi chặng đường hành quân vất vả, phải chăng nỗi nhớ quê, nhớ ý trung nhân lại là động lực mạnh mẽ, tiếp thêm sức lực cho các anh để các anh bằng tuổi xanh, bằng khát vọng của mình đem hòa bình lại cho những “dáng kiều thơm” kia? Quang Dũng cũng thật tinh tế, bởi chỉ bằng hai câu thơ ngắn nhưng vẻ đẹp tâm hồn người lính Tây Tiến hiện lên thật hào hoa, thật lãng mạn biết chừng nào. Và bốn câu thơ đầu của khổ thơ thứ ba, Quang Dũng đã làm hiện lên trước mắt người đọc thật rõ ràng hình tượng người lính trong đoàn binh của mình. Những người lính đó vừa uy phong, vừa đẹp vẻ đẹp của khát vọng lại vừa tinh tế, lãng mạn trong vẻ đẹp tâm hồn.

           Trong chiến tranh, biết bao người lính đã ra đi với tuổi xanh, với khát vọng hòa bình, nhưng lại chẳng trở về. Người ta thường nói, chiến tranh vô thường, làm sao tránh được hi sinh, mất mát:

“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”

          Mất mát, hy sinh có nhẽ là những điều hiển nhiên trong mỗi trận chiến. Thế nhưng đọc câu thơ của Quang Dũng, người đọc chúng ta ko khỏi xót xa trước những sự mất mát, hy sinh đó. Âm điệu của bốn câu trước thật hào hùng biết bao thì tới đây, ko khí đó chợt chùng xuống sâu lắng. Trên mỗi chặng đường đi, những người lính lại tuần tự nằm xuống. Những ngôi mộ của họ vô danh, nằm tản mạn giữa biên giới, chốn rừng thiêng nước độc. Ở đây, Quang Dũng chọn một từ ngữ Hán Việt “mồ viễn xứ” để diễn tả những cái chết của những người con xa nhà. Họ phải nằm lại nơi đất khách quê người. Từ Hán Việt “mồ viễn xứ”, “biên giới” tạo nên ko khí thật trang trọng, bi tráng như bài hùng ca tiễn biệt những người lính. Họ ngã xuống nơi đây, trở thành những người lính vô danh góp một phần vào nền độc lập của quốc gia:

“Họ đã sống và chết

Giản dị và bình tâm

Ko người nào nhớ mặt đặt tên

Nhưng họ đã làm ra quốc gia”

         Thế nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì những người lính Tây Tiến vẫn quyết tâm ra đi vì khát vọng hòa bình. Vì khát khao cháy bỏng đó, họ nguyện hiến dâng cho Tổ quốc cả tuổi thanh xuân, cả tính mệnh của mình:

“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”

         Một vẻ đẹp bi tráng tới thật lãng mạn! “Đời xanh” tức là tuổi thanh xuân của các anh, là tuổi xanh với bao khát vọng. Thế nhưng, vâng lời kêu gọi của Tổ quốc ra chiến trường diệt quân thù, các anh quyết chí, đồng lòng ra đi, “chẳng tiếc” bất kỳ điều gì cả. “Chẳng tiếc” – từ đó vang lên như một câu trả lời dứt khoát cho tiếng gọi của Tổ quốc vừa ngạo nghễ vừa thản nhiên. Họ đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, trong tim họ, chỉ có khát vọng hòa bình là đang cháy bỏng. Đau thương nhưng lại chẳng phải bi quan trước số phận của cuộc đời.

         Vẫn trong âm hưởng hào hùng, trầm lắng đó, Quang Dũng lại kể tiếp về khát vọng được hiến dâng của Tổ quốc của những người lính đoàn quân Tây Tiền:

“Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

          Họ là những người trẻ, hơn người nào hết, họ hiểu được trị giá của thanh xuân, của những ước mơ, khát vọng đời thường “dáng kiều thơm”, thế nhưng được chết cho lý tưởng của quốc gia thì cũng thật là thiêng liêng, thật là cao đẹp. Người lính hy sinh, trên người đâu còn lại gì. Thế nhưng, ở đây, Quang Dũng đã mỹ lệ hóa thành “áo bào”. Tấm áo bào trước đây chỉ dành cho vua chúa quý tộc thì nay được khoác lên người những người lính chiến. Tấm áo đó như lời vinh danh dành cho người lính vô danh đã ngã xuống, trở về với đất mẹ thân yêu. “Áo bào thay chiếu” là lời nói bi tráng hóa, mỹ lệ hóa sự hy sinh của người lính Tây Tiến. Và cụm từ “anh về đất” nghe sao có vẻ nhẹ nhõm, nhưng thực chất, đó chỉ là cách nói giảm nói tránh nỗi đau xót, thương cảm vô hạn của Quang Dũng dành cho những người lính hy sinh nhưng thôi. Với Quang Dũng, họ ko chết, họ chỉ trở về với đất mẹ nhưng thôi. Bởi chúng ta sinh ra từ đất thì sẽ lại trở về với đất mẹ.

         Những người lính hy sinh ngã xuống, trở thành những nấm mồ vô danh viễn xứ, nhưng sự hy sinh đó ko vô ích bởi nó góp phần tạo nên hòa bình cho quốc gia, làm nên vinh quang cho lịch sử nước nhà. Với những người lính Tây Tiến, con sông Mã là con sông lịch sử. Bởi nó là chứng nhân của thời kì, là trợ thủ của những người lính. Và giờ đây, lúc họ ngã xuống, nó “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt người đồng chí của mình. Tiếng gầm đó như khúc nhạc tấu độc hành dành cho người lính để họ đi vào cõi bất tử.

         Hai câu cuối của khổ ba, Quang Dũng liên tục sử dụng các từ ngữ Hán Việt. Nó vừa tạo nên ko khí trang trọng, hào hùng, tôn nghiêm lúc nói về sự hy sinh của những người lính, vừa tạo nên được vẻ đẹp bi tráng,lãng mạn, lẫm liệt của những người người hùng xưa. Có thể nói, hai câu thơ cuối đã mỹ lệ hóa cái chết của những chàng trẻ trai, thế nhưng sự mỹ lệ đó hoàn toàn vừa đủ để tôn lên sự hy sinh cao cả của các chàng trai tuổi mười tám đó.

         Đoạn thơ trên, Quang Dũng đã trình bày vô cùng thành công nỗi nhớ tự nhiên Tây Bắc hòa quyện cùng nỗi nhớ đơn vị của mình. Ông cũng sử dụng liên tục rất nhiều hình ảnh rực rỡ vừa nhạc vừa họa, những sự so sánh thổi phồng tinh tế đồng thời xen lẫn với cảm hứng lãng mạn để nói về đoàn quân của mình. Có thể nói, khổ thơ này là một trong những khổ thơ rực rỡ nhất, kết tinh cho cả bài thơ Tây Tiến.

          Tóm lại, khổ thơ thứ ba trong Tây Tiến của Quang Dũng đã dựng lên tượng đài bất tử về người lính Tây Tiến. Người lính đó ko chỉ là những chàng trẻ trai tuổi hào hoa nhưng còn là những người người hùng tự hào của quốc gia. Họ mang trong mình tình yêu quê hương, tình yêu lứa đôi, khát vọng hòa bình và lời thề quyết tâm hiến dâng cho Tổ quốc. Đó là một lý tưởng thật cao đẹp, trung kiên, mỹ lệ. Và Quang Dũng đã khắc họa thật thành công hình tượng người lính đó!

Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 2

        Có thể nói, nếu chọn năm tác giả tiêu biểu của thời đoạn văn học thời kì đầu kháng chiến chống Pháp, có thể ko có Quang Dũng nhưng nếu chọn năm bài thơ tiêu biểu, nhất mực Tây Tiến phải được nhắc tên, đứng ở hàng danh dự. Đọc Tây Tiến, chúng ta sống lại một thời lửa cháy cùng đoàn quân lừng tiếng đã đi vào lịch sử, chúng ta có thể quên một số câu thơ trong bài, nhưng ko thê quên được hình ảnh đoàn quân đó:

Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Tản mạn biên giới mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành!

         Nếu như ở những đoạn thơ đầu, hình ảnh đoàn quân mới hiện lên qua nét vẽ gián tiếp – nói tới gian nan, hi sinh và địa bàn hoạt động – thì ở đây, đoàn quân đó đã hiện lên với những nét vẽ cụ thể, gân guốc, rành mạch. Đã thành khuôn sáo lúc nói đến tới sự can trường của các chiến binh. Ở đây, ta tưởng như gặp một mô-típ như thế:

Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùng

         Nhưng trước hết, đây là những câu thơ tả thực – thực một cách trần truồng: chiến sĩ Tây Tiến hồi đó hoạt động ở những vùng núi rừng hiểm trở, rừng thiêng nước độc, chết trận thì ít nhưng chết vì bệnh tật thì nhiều, có những con suối rửa chân rụng lông, gội đầu rụng tóc. “Quân xanh” ở đây có thể hiểu là xanh màu áo, xanh lá ngụy trang và xanh làn da vì thiếu máu. Những hình ảnh rất thực đó, vào bài thơ, với giọng điệu và cách diễn tả lãng mạn của Quang Dũng đã như mang nghĩa tượng trưng, rất có khí phách. Mười bốn chữ thơ nhưng chạm khắc vào lịch sử hình ảnh một đoàn quân phi thường, lạ mắt, vô tiền khoáng hậu trong cuộc đời cũng như trong thơ ca. Đoàn quân của một thuở “xếp bút nghiêng lên đường chinh chiến” của các chàng trai Hà Nội kiêu hùng, hào hoa.

         Vì vậy, khó khăn, gian nan là thế, nhưng các chiến binh Tây Tiến vẫn ko nguôi đi những tình cảm lãng mạn:

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.

         “Mộng” và “mơ” cùa người lính được gửi về hai phương trời: biên giới, nơi còn đầy bóng giặc – mộng làm thịt giặc lập công, và Hà Nội, quê hương dấu yêu – mơ những bóng vía thân yêu. “Dáng kiều thơm”, đó là vầng sáng lung linh trong kí ức, “tố cáo” nét đa tình của người lính. Nhưng với các chiến sĩ Tây Tiến, nỗi nhớ đó là sự thăng bằng, thư thái trong tâm hồn sau mỗi chặng hành quân vất vả, chứ ko phải để thối chí nản lòng. Vậy nhưng một thời, câu thơ “đẹp một cách lãng mạn” này đã làm cho tác giả của nó và chính bài thơ phải “trải bao gió dập, sóng dồn”.

          Kim cổ chinh chiến kỉ nhân hồi – xưa nay đi mặt trận, mấy người nào trở về, các chiến sĩ Tây Tiến cũng ko khỏi tránh phải những mất mát, hi sinh.

Tản mạn biên giới mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

         Sau những câu thơ rắn rỏi, xinh tươi, tới đây, âm điệu câu thơ chợt trầm và trùng xuống để độc giả thấy rõ hơn thực chất của sự việc. Hình như đây là một cảnh phim được cố ý quay chậm. Còn gì thiêng liêng và cao cả hơn sự hi sinh, chấp nhận gian nan của người lính. Trên đường hành quân người chiến sĩ Tây Tiến gặp biết bao ngôi “mồ viễn xứ” của những người con “chết xa nhà”. Nhưng các chiến sĩ ta nhìn thấy với đôi mắt thản nhiên, bởi họ đã chấp nhận điều đó. Một trong những động cơ thôi thúc họ lên đường là hình ảnh người người hùng da ngựa bọc thây nhưng họ tiếp thu được trong văn học sách vở. Một niềm ham mê trong sáng pha chút lãng mạn.

         Hai câu thơ cuối tiếp tục âm hưởng bi tráng, tô đậm thêm sự mất mát hi sinh nhưng đó lại là một cái chết cao đẹp – cái chết bất tử của người lính Tây Tiến.

Áo bào thay chiếu anh về đất.

Sông Mã gầm lên khúc độc hành

        Hai câu mới đọc qua tưởng như chỉ làm nhiệm vụ mô tả, thông báo phổ biến nhưng sức gợi thật lớn. Đâu đây vẫn như còn thấy những giọt nước mắt đọng sau hàng chữ. Hai câu thơ rắn rỏi nhưng cảm khái, thương cảm thật sâu xa. Làm sao có thể hững hờ trước cảnh “anh về đất”? “Anh về đất” là hóa thân cho dáng hình xứ sở, thực hiện xong nghĩa vụ vinh quang của mình. Tiếng gầm của sông Mã về xuôi như loạt đại bác rền vang, vĩnh biệt những người con yêu của nòi.

         Trước đây, lúc nhắc tới những dòng thơ này, người ta chỉ thấy những bộc lộ nào là “mộng rớt”, “buồn rơi” … nhưng thời kì đã khiến chúng ta nhìn đúng hơn vào thực chất, có thời đại đó mới có văn học đó.

         Tây Tiến là bài thơ, là tấm lòng của những người chiến binh Tây Tiến. Bài thơ có nhạc, họa; kế bên cái bi là cái hùng, kế bên mất mát, đau thương là niềm tự hào người hùng. Nửa thế kỉ đã qua, bài thơ ngày một thêm sáng giá và đoạn thơ khắc họa đoàn quân Tây Tiến đã trở thành một hoài niệm khó quên của một thời kì lịch sử hào hùng trong buổi đầu cuộc kháng chiến chống Pháp.

Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 3

Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến | 900 bài Văn mẫu 12 hay nhất (ảnh 3)

         Cả bài thơ là nỗi nhớ dạt dào về Tây Tiến, với những kỉ niệm một thời. những trắc trở trong cuộc sống và đấu tranh. cũng như những giờ phút yên bình bên người dân Tây Bắc. Bài thơ còn mô tả rất thực về hình ảnh của người lính. Về ý thức và những phẩm chất tốt đẹp của họ.

Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Tản mạn biên giới mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành

         Môt đoạn thơ khắc họa rõ về những chàng trai Tây Tiến và hình ảnh tả thực gợi lên trong lòng người đọc nhiều niềm thương cảm và cả ngưỡng mộ.

Xem thêm bài viết hay:  6 Hiện tại được ươm mầm từ quá khứ

         Đoạn được mở đầu bằng lời mô tả thẳng ko chút tránh né sự thực.

Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

           Cuộc sống chốn rừng núi Tây Bắc thiếu thốn vô cùng. Quân đấu tranh ko đủ ăn, mặc ko đủ ấm. Để đấu tranh họ phải cạo trọc đầu tạo thành đoàn “vệ trọc” “vệ đỏ” để quân địch ko thể nắm được họ. Nhưng nguyên nhân khác là những cơn sốt rét rừng vô cùng nguy hiểm, cứ dọa nạt, rình rập, sẵn sàng lấy đi tính mệnh của họ bất kỳ lúc nào.

           Trong bài “đồng chí” chính hữu cũng đã có nói đến tới những trắc trở và căn bệnh này

Áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá

Mồm cười buốt giá, chân ko dày

….

Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi.

           Căn bệnh này thì bất kỳ người lính nào cũng gặp nhưng tới với bài Tây Tiến ta những người chưa chứng kiến mới có thể hiểu được một cách chân thực nhất. Đó là sự thực ko phải là nói quá hay là nói để tạo ấn tượng. thật thú vị vì thi sĩ lấy chính cái hiện thực khổ khốc liệt để trở thành niềm tự hào tự tốn cho mình. Đó là cái tên khác của Tây Tiến: “đoàn quân ko mọc tóc.” Cũng như Phạm Tiến Duật gọi đoàn xe ko kính của mình. Đó là một cách gọi dí dỏm trình bày sự sáng sủa và chất lính. Câu tiếp theo chia làm hai vế quân xanh màu lá/ dữ oai hùm. Màu xanh là màu xanh của lá ngụy trang hay chính là màu xanh da thịt của người lính cho quá vất vả và chịu đựng căn bệnh làm da nhợt nhạt ko sức sống.

Như Tố Hữu cũng nói:

Khuôn mặt đã lên màu bệnh tật

Đâu còn tươi nữa những ngày qua.

          Cả đoàn quân sao nhưng yếu ớt nhưng tuy nhiên là cả một khí thế uy phong. Cái bi đặt bên cái tráng làm nổi trội cái uy phong của đoàn quân. Ba tiếng “dữ oai hùm” tạo nên âm hưởng mạnh mẽ hùng tráng cho câu thơ. Người đọc cảm nhận khí thế của đoàn quân ra trận, dù yếu nhưng đã đánh cho Pháp phải sợ hãi.

          Dù cuộc sống có khó khăn nhưng những người lính Tây Tiến vẫn mang trong mình lắm mộng mơ, và khát vọng hòai bão.

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.

         Hai câu mang hai chữ “mộng” và “mơ”. Từ trừng được dùng khá rực rỡ, nó cho thấy bao tâm nguỵên, khát vọng hoài bão tự đáy lòng đều gửi cả ở ánh mắt. “Mắt trừng” ko phải chỉ hành động mạnh nhìn trừng trừng dữ dằn, dọa nạt nhưng là cái nhìn đau đáu, khôn nguôi trình bày những mong ước tới khắc khoải, mong ước về một ngày thắng lợi quân địch. Chữ “mộng” khiến câu thơ chùng xuống ẩn chứa xúc cảm bâng khuâng. Câu thơ của Quang Dũng khiến ta nhớ tới một câu thơ của Nguyễn Đình Thi:

Những đêm dài hành quân nung nấu

Bỗng ngay ngáy nhớ mắt người yêu.

          Nhớ “người yêu” hay nhớ “dáng kiều thơm” làm hình ảnh người lính trở thành thân thiện hơn rất nhiều. Vì nỗi nhớ rất đỗi phổ biến của những chàng thanh niên, nhưng trong lúc khó khăn cũng thật cao quý. Nỗi nhớ và những mộng mơ giúp tiếp thêm sức mạnh và nghị lực để vượt lên hoàn cảnh. Để vượt qua thiếu thốn vật chất, những con đau dằn xé. Để ko gục bởi hoàn cảnh trứơc lúc gục trước quân địch. Quang Dũng đã viết nên bốn câu thơ đầu với cái nhìn đa chiều, phong phú. Để ta thấy đằng sau phong thái kiêu hùng cũng có một tâm hồn trẻ và tài hoa.

         Hai câu thơ tiếp theo là sự tiếp nối của sự đấu tranh giành độc lập tự do. Đó là sự hy sinh:

Tản mạn biên giới mồ viễn xứ

Chiến trừơng đi chẳng tiếc đời xanh.

         Nếu ta chỉ đọc câu thơ đầu thì ko thể ko xúc động trước cái hiện thực quá đỗi bi thương. Cả một đoàn quân đang đi trên trục đường dài thì thỉnh thoảng có một người ở lại sau lưng. Bên đường lại mọc lên một nấm mồ. Giữa rừng núi, ko một nén hương, ko nước mắt người thân. Những cái chết cô độc giữa rừng lạnh lẽo, bi thương, nhưng câu thơ sau như một lực kéo vô hình nâng câu đầu lên để kéo cái bi thương thành cái bi tráng. Câu thơ thứ hai chính là câu hát đầu thử thách ngạo nghễ của các chàng trai. Biết đi là hy sinh đó nhưng một lúc đã đi thì ko quay đầu trở lại. Dù có hy sinh cũng là sự hy sinh xứng đáng. Nói ko tiếc thì cũng ko thể vì họ là thanh niên còn nhiều cái chưa làm đưọc, nhưng đây là hiến dâng phần còn lại của cuộc đời cho tổ quốc nên ko tiếc nữa. Như anh lính trong dáng đứng Việt Nam

Và anh chết trong lúc đang đứng bắn

Máu anh phun theo lửa đạn cầu vồng.

         Những sự hy sinh lớn lao. dù ta ko thể biết người nào đã hy sinh nhưng Nguyễn Khoa Điềm của từng khẳng định “ko người nào nhớ mặt đặt tên. Nhưng họ đã làm nên quốc gia.”

         Một lúc xác định được lý tửơng những người lính xem cái chết mình nhẹ tựa lông hồng.

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

        Cuộc sống thiếu thốn tới nỗi ko có mảnh chiếu che thân nhưng với Quang Dũng mảnh áo kia chính là “áo bào” như những chiến tướng của ngày xưa. Một cái chết hào hùng và sang trọng vì là chết cho quốc gia. Đất đã sinh ra anh và lại đón nhận anh trở về lúc đã làm xong nghĩa vụ thiêng liêng của anh. Anh ra đi ko mang theo tiếng khóc của đồng chí nhưng tiếng gầm của sông Mã đã tiễn anh ra đi. Cả quê hương quốc gia như đang tiếc thương đưa anh về đất. Vẫn là cái chết nhưng lại hào hùng, ko bi quan nhưng bi tráng. Đây là điểm nhấn xuyến suốt bài thơ. Là cái rực rỡ của Quang Dũng. Nhưng lúc bài thơ ra đời nhiều ngưòi ko hiểu được. Họ coi việc nói thực là cái chết là kể lể, yếu mềm theo kiểu tiểu tư sản. nhưng họ chưa hiểu được sâu là đằng sau cái chết là cái hào hùng. Cái chết chỉ là cái nên cho sự vinh quang.

        Ở đây sông Mã một lần nữa đựơc nhắc lại lúc nói tới Tây Tiến. Điều đó khẳng định sự hy sinh và ra đi của các anh đã đi vào bất tử lúc thể xác hòa vào cỏ cây và vào đất mẹ thiêng liêng.

       Đoạn thơ đã tạo nên được khí thế của đoàn quân. Những người lính với ý chí kiên cường, nghị lực và những ước mơ. Họ đã ra đi, đấu tranh và hy sinh. Họ đã bảo vệ tổ quốc ko tiếc đời mình. Quang Dũng là trình bày đựơc điều đó bằng văn pháp tả thực và cả lãng mạn. Thi sĩ bộc lộ đưọc ý thức của một chiến sĩ Cụ Hồ thời chống Pháp.

“Đoàn vệ quốc quân một lòng ra đi

Nào có xá chi đâu ngày trở về.”

…/…

Trên đây là một số bài văn mẫu Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng nhưng Trường THCS Tiến Hoá đã biên soạn. Kỳ vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!

Đăng bởi: Trường THCS Tiến Hoá

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Cảm #nhận #về #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Cảm #nhận #về #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

Tuyển chọn những bài văn hay chủ đề Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng. Các bài văn mẫu được tổng hợp từ các bài viết hay, xuất sắc của các bạn học trò trên cả nước. Mời các em cùng tham khảo nhé!
Xem nhanh nội dung1 Dàn ý cụ thể Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến2 Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 13 Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 24 Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 3
Dàn ý cụ thể Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến

1. Mở bài
– Dẫn dắt vấn đề: Trong nền thơ văn kháng chiến, ta ko thể ko nhắc tới những tác giả tiêu biểu: Tố Hữu, Nguyễn Thi, Nguyễn Quang Sáng,… trong số đó nổi trội là thi sĩ Quang Dũng với bài thơ Tây Tiến.
– Nêu vấn đề: Bài thơ Tây Tiến là nỗi nhớ da diết của Quang Dũng đối với mảnh đất Tây Tiến thân yêu và những người đồng chí, đồng chí cùng “vào sinh ra tử”; đặc trưng khổ 3 của bài thơ đã khắc họa hình tượng những người lính vô cùng rực rỡ: “Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
2. Thân bài

– Cảm nhận hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng qua hai dòng đầu: “Tây Tiến đoàn binh… dữ oai hùm”
+ Đoàn binh Tây Tiến: Đoàn quân được thành lập năm 1947 với nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào chặn đánh các đợt tiến công biên giới Việt – Lào, lúc đó Quang Dũng là đội trưởng của đoàn quân đó
+ Đoàn quân của Quang Dũng hiện lên kì lạ, lạ thường: Tuổi đời trẻ măng nhưng đầu người nào nấy đều “ko mọc tóc”
=> Ngoại hình tiều tụy, đầu trọc da xanh đã phản ánh hiện thực trần truồng của chiến tranh; đó chính là kết quả của những cơn đói khát, những trận sốt rét nơi rừng thiêng nước độc, những trắc trở, gian nan nhưng người lính phải chịu đựng
=> Liên hệ với hình ảnh người lính trong thơ Chính Hữu: “Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh/ Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”
+ Tuy trong gian nan, người lính vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, oai hùng “dữ oai hùm”
– Cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của những người lính (trong những câu thơ tiếp theo)
+ Tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân: “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới… kiều thơm” => Những chàng trai tuổi 18, đôi mươi xuất thân là những học trò, sinh viên đất Hà thành nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc nhưng tạm gác bút nghiên, cầm súng lên đường ra mặt trận.
+ “Mắt trừng”: Đôi mắt đang dõi theo quân địch, tràn đầy sự căm hờn và sự quyết tâm chống thù
+ “Mộng biên giới”: Giấc mộng hòa bình, giấc mộng thắng lợi trở về quê  hương, gia đình…
+ “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”: Nỗi nhớ gia đình, nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ ý trung nhân
=> Hình ảnh những người lính Tây Tiến trẻ trung, hòa hợp giữa vẻ đẹp của khát vọng và vẻ đẹp trong tâm hồn.
– Cảm nhận về vẻ đẹp bi tráng của người lính qua việc Quang Dũng mô tả sự hi sinh quả cảm: “Tản mạn biên giới… khúc độc hành”
+ Âm điệu câu thơ như chùng xuống trước sự mất mát, hi sinh của các chiến sĩ, trước những ngôi mộ vô danh nằm tản mạn giữa biên giới
+ “Mồ viễn xứ”, “biên giới”: Từ Hán Việt tạo ko khí trang trọng, bi tráng như một bản hùng ca tiễn biệt người lính
+ Nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì người lính vẫn nguyện hiến dâng tuổi xuân, thậm chí cả tính mệnh của mình cho nền độc lập tự do của dân tộc “chẳng tiếc đời xanh”, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng “anh về đất”
+ Cái chết của các anh được lí tưởng hóa, mĩ lệ hóa “Áo bào thay chiếu” => Sự hi sinh đầy cao đẹp, thiêng liêng
+ Trước những hi sinh của các anh, con sông Mã lịch sử “gầm lên khúc độc hành” như “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt đồng chí để họ đi vào cõi bất tử.
– Nêu lại đại ý toàn khổ 3 bài thơ Tây Tiến.
3. Kết bài
Khẳng định lại vấn đề và nêu cảm tưởng của bản thân.
Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 1

          Nhắc tới thơ văn trong kháng chiến, chúng ta ko thể ko nhắc tới những nhà văn thi sĩ như Tố Hữu, Nguyễn Quang Sáng, Nguyễn Thi, … và có nhẽ chúng ta ko thể nào ko nhắc tới thi sĩ Quang Dũng. Ông là một người thi sĩ đa tài, vừa viết thơ, vừa vẽ tranh, lại có thể sáng tác kịch. Trong sự nghiệp thơ văn của mình, tác phẩm ông để lại ko ít nhưng nổi tiếng nhất có nhẽ chính là tác phẩm Tây Tiến. Bài thơ là nỗi nhớ tha thiết của Quang Dũng với miền Tây Bắc thân yêu, với đồng chí của mình. Bài thơ đã làm nổi trội lên một hồn thơ lãng mạn, sâu lắng, thấm đượm tình nghĩa, ý thức dân tộc của Quang Dũng, đặc trưng đoạn thơ khắc họa hình tượng người lính vô cùng rực rỡ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
        Tây Tiến được Quang Dũng sáng tác năm 1948 tại Phù Lưu Chanh trong nỗi nhớ đơn vị, đồng chí của mình. Chính trong nỗi nhớ dạt dào đó, ông đã khắc họa hình ảnh những người lính Tây Tiến với những nét vẽ thật đẹp vừa hào hùng lại vừa lãng mạn.
         Đọc những dòng thơ trước tiên, hiện lên trước mắt người đọc là hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
          Đoàn binh Tây Tiến là đoàn quân được thành lập năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào, đánh chặn các đợt tiến công biên giới Việt – Lào và Quang Dũng chính là đội trưởng của đoàn quân đó. Hai câu thơ đầu mở ra, giữa cái mỹ lệ, nên thơ của núi rừng, vẻ đẹp của người lính cụ Hồ hiện lên thật bi tráng. Ko phải những đoàn quân với những người lính khỏe mạnh, trên đầu mang một màu tóc xanh của tuổi xanh, đoàn quân của Quang Dũng hiện lên thật kì lạ lạ thường. Cả một đoàn quân tuổi đời còn trẻ măng nhưng người nào cũng “ko mọc tóc”. Vì đâu nhưng cả một đoàn binh lớn nhường đó lại có điều dị thường tới vậy? Phải chăng đây là kết quả của những cơn đói, cơn khát, của những trận sốt rét kinh khủng đã biến những người lính trẻ tuổi thành cả một “đoàn binh ko mọc tóc” tương tự? Ngoại hình tiều tụy, ốm yếu, đầu trọc, da xanh đã gợi lên trong lòng chúng ta biết bao sự bi thương. Hình ảnh đó tuy có gân guốc thế nhưng đó lại là cái hiện thực – một hiện thực thật trần truồng. Các chiến sĩ Tây Tiến ngày đó phải hoạt động trong rừng núi phía Tây Bắc của Tổ quốc, nơi rừng thiêng nước độc, nơi đó có những trận sốt rét tới kinh người, và cả những ngày hành quân đói rét vất vả nữa. Chúng ta cũng từng bắt gặp hình ảnh người lính với những trận sốt rét nhưng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của mình trong thơ của Chính Hữu:
“Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”
          Người lính Tây Tiến vẫn mang thêm chút đặc trưng hơn ở một phần nào đó. Phải chăng là những mái tóc còn xanh chẳng còn nữa, những người lính trở thành cả “đoàn binh ko mọc tóc”? Đoàn quân đang trải qua những gian nan, khó khăn, cản bước những bước thực hiện quân của họ?
          Nhưng nếu như ở câu trước hình tượng những người lính hiện lên thật trần truồng, bi thương thì ngay ở câu thơ sau, người ta lại thấy Quang Dũng trình bày hình ảnh những người lĩnh thật uy phong:
“Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
          “Quân xanh” ở đây phải chăng là những tán lá ngụy trang, là màu áo xanh người lính hay chính là làn da xanh tái vì bệnh tật và đói rét của những chiến sĩ giải phóng quân? Một hình ảnh hiện thực trần truồng được Quang Dũng đưa trực tiếp vào trong thơ. Chẳng phải có một sự phóng đại hay làm mới nào hết. Đó là hiện thực, là thực tại của những người lính đoàn quân Tây Tiến. Thế nhưng, tuy có xanh xao, mỏi mệt, vất vả là thế, nhưng họ vẫn giữ vững ý thức “giữ oai hùm”. Dù là nơi rừng thiêng nước độc, nhưng những người người hùng giải phóng quân vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, toát lên vẻ oai hùng như chúa sơn lâm.
          Hai câu đầu, hình tượng người lính của đoàn quân Tây Tiến hiện lên thật sống động biết bao. Đoàn quân đó đang đi giữa rừng xanh, đi giữa những núi rừng âm u hiểm trở và gặp biết bao gian lao, vất vả, bệnh tật đói rét. Thế nhưng, các anh dù có thế nào vẫn giữ được một tư thế hiên ngang, “oai hùm” giữa chốn rừng thiêng. Có thể nói, Quang Dũng đã đưa vào đây chất liệu hiện thực – một hiện thực trần truồng và gửi vào đó một tí lãng mạn của thi ca.
           Bước sang những câu thơ tiếp theo, người ta thấy hiện lên là vẻ đẹp tâm hồn của những chiến sĩ đó. Một vẻ đẹp tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân:
“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
          Tây Tiến là đoàn binh với thành phần chủ yếu là những người con đất Hà Thành, là những học trò, sinh viên đang còn tuổi chứa chan xuân xanh tươi đẹp, thế nên ẩn sau ngoại hình xanh xao đó là cả một bầu trời tâm hồn lãng mạn. Những người lính đó tới với biên giới bằng sức trẻ, bằng hoài bão, bằng khát vọng hòa bình. Họ nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc nhưng lên đường tìm lại độc lập cho dân tộc bởi giặc ngoại xâm đã giày xéo quê hương tới tiêu điều. Vậy nên, “mắt trừng” kia phải chăng chính là đôi mắt đang mở to, dõi theo quân địch, quyết tâm thề sống chết với kẻ ngoại quốc xâm lược? Đôi mắt trừng đó cũng là sự căm hờn quân thù, sục sôi ý chí đấu tranh. Ko chỉ vậy toát lên ý chí đấu tranh, đôi mắt đó còn “gửi mộng qua biên giới” tới với những nơi xa xôi, tới với Hà Nội thân yêu – nơi có người thân, gia đình của những chàng trai Tây Tiến. “Mộng biên giới” – có chăng chính là giấc mộng hòa bình, giấc mộng được thắng lợi trở về với quê hương, với gia đình, với ý trung nhân của mình. Và đôi mắt đó cũng ko chỉ ánh lên khát vọng nhưng còn ánh lên cả cái tình, cái xúc cảm mến thương trong đó nữa.
“Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
           Đôi mắt đó thao thức trong canh thâu, nhớ về một Hà Nội cổ truyền, với phố phường, với gia đình với cả “một dáng kiều thơm” trong sự ghi nhớ. Là những người trí thức buông bỏ bút mực nghiên, vác lên vai cây súng bảo vệ quê hương, thế nên những người lính Tây Tiến luôn giữ trong mình cái vẻ hào hoa, lãng mạn của người trí thức đó. Họ ko như những anh lính mộc mạc trong thơ Chính Hữu:
“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”
         Chính “dáng kiều thơm” đó là động lực để thôi thúc các anh hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình. Đồng thời nó cũng là niềm khát khao của những người lính biên giới.
         Sau mỗi chặng đường hành quân vất vả, phải chăng nỗi nhớ quê, nhớ ý trung nhân lại là động lực mạnh mẽ, tiếp thêm sức lực cho các anh để các anh bằng tuổi xanh, bằng khát vọng của mình đem hòa bình lại cho những “dáng kiều thơm” kia? Quang Dũng cũng thật tinh tế, bởi chỉ bằng hai câu thơ ngắn nhưng vẻ đẹp tâm hồn người lính Tây Tiến hiện lên thật hào hoa, thật lãng mạn biết chừng nào. Và bốn câu thơ đầu của khổ thơ thứ ba, Quang Dũng đã làm hiện lên trước mắt người đọc thật rõ ràng hình tượng người lính trong đoàn binh của mình. Những người lính đó vừa uy phong, vừa đẹp vẻ đẹp của khát vọng lại vừa tinh tế, lãng mạn trong vẻ đẹp tâm hồn.
           Trong chiến tranh, biết bao người lính đã ra đi với tuổi xanh, với khát vọng hòa bình, nhưng lại chẳng trở về. Người ta thường nói, chiến tranh vô thường, làm sao tránh được hi sinh, mất mát:
“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
          Mất mát, hy sinh có nhẽ là những điều hiển nhiên trong mỗi trận chiến. Thế nhưng đọc câu thơ của Quang Dũng, người đọc chúng ta ko khỏi xót xa trước những sự mất mát, hy sinh đó. Âm điệu của bốn câu trước thật hào hùng biết bao thì tới đây, ko khí đó chợt chùng xuống sâu lắng. Trên mỗi chặng đường đi, những người lính lại tuần tự nằm xuống. Những ngôi mộ của họ vô danh, nằm tản mạn giữa biên giới, chốn rừng thiêng nước độc. Ở đây, Quang Dũng chọn một từ ngữ Hán Việt “mồ viễn xứ” để diễn tả những cái chết của những người con xa nhà. Họ phải nằm lại nơi đất khách quê người. Từ Hán Việt “mồ viễn xứ”, “biên giới” tạo nên ko khí thật trang trọng, bi tráng như bài hùng ca tiễn biệt những người lính. Họ ngã xuống nơi đây, trở thành những người lính vô danh góp một phần vào nền độc lập của quốc gia:
“Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Ko người nào nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra quốc gia”
         Thế nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì những người lính Tây Tiến vẫn quyết tâm ra đi vì khát vọng hòa bình. Vì khát khao cháy bỏng đó, họ nguyện hiến dâng cho Tổ quốc cả tuổi thanh xuân, cả tính mệnh của mình:
“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
         Một vẻ đẹp bi tráng tới thật lãng mạn! “Đời xanh” tức là tuổi thanh xuân của các anh, là tuổi xanh với bao khát vọng. Thế nhưng, vâng lời kêu gọi của Tổ quốc ra chiến trường diệt quân thù, các anh quyết chí, đồng lòng ra đi, “chẳng tiếc” bất kỳ điều gì cả. “Chẳng tiếc” – từ đó vang lên như một câu trả lời dứt khoát cho tiếng gọi của Tổ quốc vừa ngạo nghễ vừa thản nhiên. Họ đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, trong tim họ, chỉ có khát vọng hòa bình là đang cháy bỏng. Đau thương nhưng lại chẳng phải bi quan trước số phận của cuộc đời.
         Vẫn trong âm hưởng hào hùng, trầm lắng đó, Quang Dũng lại kể tiếp về khát vọng được hiến dâng của Tổ quốc của những người lính đoàn quân Tây Tiền:
“Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
          Họ là những người trẻ, hơn người nào hết, họ hiểu được trị giá của thanh xuân, của những ước mơ, khát vọng đời thường “dáng kiều thơm”, thế nhưng được chết cho lý tưởng của quốc gia thì cũng thật là thiêng liêng, thật là cao đẹp. Người lính hy sinh, trên người đâu còn lại gì. Thế nhưng, ở đây, Quang Dũng đã mỹ lệ hóa thành “áo bào”. Tấm áo bào trước đây chỉ dành cho vua chúa quý tộc thì nay được khoác lên người những người lính chiến. Tấm áo đó như lời vinh danh dành cho người lính vô danh đã ngã xuống, trở về với đất mẹ thân yêu. “Áo bào thay chiếu” là lời nói bi tráng hóa, mỹ lệ hóa sự hy sinh của người lính Tây Tiến. Và cụm từ “anh về đất” nghe sao có vẻ nhẹ nhõm, nhưng thực chất, đó chỉ là cách nói giảm nói tránh nỗi đau xót, thương cảm vô hạn của Quang Dũng dành cho những người lính hy sinh nhưng thôi. Với Quang Dũng, họ ko chết, họ chỉ trở về với đất mẹ nhưng thôi. Bởi chúng ta sinh ra từ đất thì sẽ lại trở về với đất mẹ.
         Những người lính hy sinh ngã xuống, trở thành những nấm mồ vô danh viễn xứ, nhưng sự hy sinh đó ko vô ích bởi nó góp phần tạo nên hòa bình cho quốc gia, làm nên vinh quang cho lịch sử nước nhà. Với những người lính Tây Tiến, con sông Mã là con sông lịch sử. Bởi nó là chứng nhân của thời kì, là trợ thủ của những người lính. Và giờ đây, lúc họ ngã xuống, nó “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt người đồng chí của mình. Tiếng gầm đó như khúc nhạc tấu độc hành dành cho người lính để họ đi vào cõi bất tử.
         Hai câu cuối của khổ ba, Quang Dũng liên tục sử dụng các từ ngữ Hán Việt. Nó vừa tạo nên ko khí trang trọng, hào hùng, tôn nghiêm lúc nói về sự hy sinh của những người lính, vừa tạo nên được vẻ đẹp bi tráng,lãng mạn, lẫm liệt của những người người hùng xưa. Có thể nói, hai câu thơ cuối đã mỹ lệ hóa cái chết của những chàng trẻ trai, thế nhưng sự mỹ lệ đó hoàn toàn vừa đủ để tôn lên sự hy sinh cao cả của các chàng trai tuổi mười tám đó.
         Đoạn thơ trên, Quang Dũng đã trình bày vô cùng thành công nỗi nhớ tự nhiên Tây Bắc hòa quyện cùng nỗi nhớ đơn vị của mình. Ông cũng sử dụng liên tục rất nhiều hình ảnh rực rỡ vừa nhạc vừa họa, những sự so sánh thổi phồng tinh tế đồng thời xen lẫn với cảm hứng lãng mạn để nói về đoàn quân của mình. Có thể nói, khổ thơ này là một trong những khổ thơ rực rỡ nhất, kết tinh cho cả bài thơ Tây Tiến.
          Tóm lại, khổ thơ thứ ba trong Tây Tiến của Quang Dũng đã dựng lên tượng đài bất tử về người lính Tây Tiến. Người lính đó ko chỉ là những chàng trẻ trai tuổi hào hoa nhưng còn là những người người hùng tự hào của quốc gia. Họ mang trong mình tình yêu quê hương, tình yêu lứa đôi, khát vọng hòa bình và lời thề quyết tâm hiến dâng cho Tổ quốc. Đó là một lý tưởng thật cao đẹp, trung kiên, mỹ lệ. Và Quang Dũng đã khắc họa thật thành công hình tượng người lính đó!
Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 2
        Có thể nói, nếu chọn năm tác giả tiêu biểu của thời đoạn văn học thời kì đầu kháng chiến chống Pháp, có thể ko có Quang Dũng nhưng nếu chọn năm bài thơ tiêu biểu, nhất mực Tây Tiến phải được nhắc tên, đứng ở hàng danh dự. Đọc Tây Tiến, chúng ta sống lại một thời lửa cháy cùng đoàn quân lừng tiếng đã đi vào lịch sử, chúng ta có thể quên một số câu thơ trong bài, nhưng ko thê quên được hình ảnh đoàn quân đó:
Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành!
         Nếu như ở những đoạn thơ đầu, hình ảnh đoàn quân mới hiện lên qua nét vẽ gián tiếp – nói tới gian nan, hi sinh và địa bàn hoạt động – thì ở đây, đoàn quân đó đã hiện lên với những nét vẽ cụ thể, gân guốc, rành mạch. Đã thành khuôn sáo lúc nói đến tới sự can trường của các chiến binh. Ở đây, ta tưởng như gặp một mô-típ như thế:
Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùng
         Nhưng trước hết, đây là những câu thơ tả thực – thực một cách trần truồng: chiến sĩ Tây Tiến hồi đó hoạt động ở những vùng núi rừng hiểm trở, rừng thiêng nước độc, chết trận thì ít nhưng chết vì bệnh tật thì nhiều, có những con suối rửa chân rụng lông, gội đầu rụng tóc. “Quân xanh” ở đây có thể hiểu là xanh màu áo, xanh lá ngụy trang và xanh làn da vì thiếu máu. Những hình ảnh rất thực đó, vào bài thơ, với giọng điệu và cách diễn tả lãng mạn của Quang Dũng đã như mang nghĩa tượng trưng, rất có khí phách. Mười bốn chữ thơ nhưng chạm khắc vào lịch sử hình ảnh một đoàn quân phi thường, lạ mắt, vô tiền khoáng hậu trong cuộc đời cũng như trong thơ ca. Đoàn quân của một thuở “xếp bút nghiêng lên đường chinh chiến” của các chàng trai Hà Nội kiêu hùng, hào hoa.
         Vì vậy, khó khăn, gian nan là thế, nhưng các chiến binh Tây Tiến vẫn ko nguôi đi những tình cảm lãng mạn:
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.
         “Mộng” và “mơ” cùa người lính được gửi về hai phương trời: biên giới, nơi còn đầy bóng giặc – mộng làm thịt giặc lập công, và Hà Nội, quê hương dấu yêu – mơ những bóng vía thân yêu. “Dáng kiều thơm”, đó là vầng sáng lung linh trong kí ức, “tố cáo” nét đa tình của người lính. Nhưng với các chiến sĩ Tây Tiến, nỗi nhớ đó là sự thăng bằng, thư thái trong tâm hồn sau mỗi chặng hành quân vất vả, chứ ko phải để thối chí nản lòng. Vậy nhưng một thời, câu thơ “đẹp một cách lãng mạn” này đã làm cho tác giả của nó và chính bài thơ phải “trải bao gió dập, sóng dồn”.
          Kim cổ chinh chiến kỉ nhân hồi – xưa nay đi mặt trận, mấy người nào trở về, các chiến sĩ Tây Tiến cũng ko khỏi tránh phải những mất mát, hi sinh.
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
         Sau những câu thơ rắn rỏi, xinh tươi, tới đây, âm điệu câu thơ chợt trầm và trùng xuống để độc giả thấy rõ hơn thực chất của sự việc. Hình như đây là một cảnh phim được cố ý quay chậm. Còn gì thiêng liêng và cao cả hơn sự hi sinh, chấp nhận gian nan của người lính. Trên đường hành quân người chiến sĩ Tây Tiến gặp biết bao ngôi “mồ viễn xứ” của những người con “chết xa nhà”. Nhưng các chiến sĩ ta nhìn thấy với đôi mắt thản nhiên, bởi họ đã chấp nhận điều đó. Một trong những động cơ thôi thúc họ lên đường là hình ảnh người người hùng da ngựa bọc thây nhưng họ tiếp thu được trong văn học sách vở. Một niềm ham mê trong sáng pha chút lãng mạn.
         Hai câu thơ cuối tiếp tục âm hưởng bi tráng, tô đậm thêm sự mất mát hi sinh nhưng đó lại là một cái chết cao đẹp – cái chết bất tử của người lính Tây Tiến.
Áo bào thay chiếu anh về đất.
Sông Mã gầm lên khúc độc hành
        Hai câu mới đọc qua tưởng như chỉ làm nhiệm vụ mô tả, thông báo phổ biến nhưng sức gợi thật lớn. Đâu đây vẫn như còn thấy những giọt nước mắt đọng sau hàng chữ. Hai câu thơ rắn rỏi nhưng cảm khái, thương cảm thật sâu xa. Làm sao có thể hững hờ trước cảnh “anh về đất”? “Anh về đất” là hóa thân cho dáng hình xứ sở, thực hiện xong nghĩa vụ vinh quang của mình. Tiếng gầm của sông Mã về xuôi như loạt đại bác rền vang, vĩnh biệt những người con yêu của nòi.
         Trước đây, lúc nhắc tới những dòng thơ này, người ta chỉ thấy những bộc lộ nào là “mộng rớt”, “buồn rơi” … nhưng thời kì đã khiến chúng ta nhìn đúng hơn vào thực chất, có thời đại đó mới có văn học đó.
         Tây Tiến là bài thơ, là tấm lòng của những người chiến binh Tây Tiến. Bài thơ có nhạc, họa; kế bên cái bi là cái hùng, kế bên mất mát, đau thương là niềm tự hào người hùng. Nửa thế kỉ đã qua, bài thơ ngày một thêm sáng giá và đoạn thơ khắc họa đoàn quân Tây Tiến đã trở thành một hoài niệm khó quên của một thời kì lịch sử hào hùng trong buổi đầu cuộc kháng chiến chống Pháp.
Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 3

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

         Cả bài thơ là nỗi nhớ dạt dào về Tây Tiến, với những kỉ niệm một thời. những trắc trở trong cuộc sống và đấu tranh. cũng như những giờ phút yên bình bên người dân Tây Bắc. Bài thơ còn mô tả rất thực về hình ảnh của người lính. Về ý thức và những phẩm chất tốt đẹp của họ.
Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành
         Môt đoạn thơ khắc họa rõ về những chàng trai Tây Tiến và hình ảnh tả thực gợi lên trong lòng người đọc nhiều niềm thương cảm và cả ngưỡng mộ.
         Đoạn được mở đầu bằng lời mô tả thẳng ko chút tránh né sự thực.
Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
           Cuộc sống chốn rừng núi Tây Bắc thiếu thốn vô cùng. Quân đấu tranh ko đủ ăn, mặc ko đủ ấm. Để đấu tranh họ phải cạo trọc đầu tạo thành đoàn “vệ trọc” “vệ đỏ” để quân địch ko thể nắm được họ. Nhưng nguyên nhân khác là những cơn sốt rét rừng vô cùng nguy hiểm, cứ dọa nạt, rình rập, sẵn sàng lấy đi tính mệnh của họ bất kỳ lúc nào.
           Trong bài “đồng chí” chính hữu cũng đã có nói đến tới những trắc trở và căn bệnh này
Áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá
Mồm cười buốt giá, chân ko dày
….
Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi.
           Căn bệnh này thì bất kỳ người lính nào cũng gặp nhưng tới với bài Tây Tiến ta những người chưa chứng kiến mới có thể hiểu được một cách chân thực nhất. Đó là sự thực ko phải là nói quá hay là nói để tạo ấn tượng. thật thú vị vì thi sĩ lấy chính cái hiện thực khổ khốc liệt để trở thành niềm tự hào tự tốn cho mình. Đó là cái tên khác của Tây Tiến: “đoàn quân ko mọc tóc.” Cũng như Phạm Tiến Duật gọi đoàn xe ko kính của mình. Đó là một cách gọi dí dỏm trình bày sự sáng sủa và chất lính. Câu tiếp theo chia làm hai vế quân xanh màu lá/ dữ oai hùm. Màu xanh là màu xanh của lá ngụy trang hay chính là màu xanh da thịt của người lính cho quá vất vả và chịu đựng căn bệnh làm da nhợt nhạt ko sức sống.
Như Tố Hữu cũng nói:
Khuôn mặt đã lên màu bệnh tật
Đâu còn tươi nữa những ngày qua.
          Cả đoàn quân sao nhưng yếu ớt nhưng tuy nhiên là cả một khí thế uy phong. Cái bi đặt bên cái tráng làm nổi trội cái uy phong của đoàn quân. Ba tiếng “dữ oai hùm” tạo nên âm hưởng mạnh mẽ hùng tráng cho câu thơ. Người đọc cảm nhận khí thế của đoàn quân ra trận, dù yếu nhưng đã đánh cho Pháp phải sợ hãi.
          Dù cuộc sống có khó khăn nhưng những người lính Tây Tiến vẫn mang trong mình lắm mộng mơ, và khát vọng hòai bão.
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.
         Hai câu mang hai chữ “mộng” và “mơ”. Từ trừng được dùng khá rực rỡ, nó cho thấy bao tâm nguỵên, khát vọng hoài bão tự đáy lòng đều gửi cả ở ánh mắt. “Mắt trừng” ko phải chỉ hành động mạnh nhìn trừng trừng dữ dằn, dọa nạt nhưng là cái nhìn đau đáu, khôn nguôi trình bày những mong ước tới khắc khoải, mong ước về một ngày thắng lợi quân địch. Chữ “mộng” khiến câu thơ chùng xuống ẩn chứa xúc cảm bâng khuâng. Câu thơ của Quang Dũng khiến ta nhớ tới một câu thơ của Nguyễn Đình Thi:
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng ngay ngáy nhớ mắt người yêu.
          Nhớ “người yêu” hay nhớ “dáng kiều thơm” làm hình ảnh người lính trở thành thân thiện hơn rất nhiều. Vì nỗi nhớ rất đỗi phổ biến của những chàng thanh niên, nhưng trong lúc khó khăn cũng thật cao quý. Nỗi nhớ và những mộng mơ giúp tiếp thêm sức mạnh và nghị lực để vượt lên hoàn cảnh. Để vượt qua thiếu thốn vật chất, những con đau dằn xé. Để ko gục bởi hoàn cảnh trứơc lúc gục trước quân địch. Quang Dũng đã viết nên bốn câu thơ đầu với cái nhìn đa chiều, phong phú. Để ta thấy đằng sau phong thái kiêu hùng cũng có một tâm hồn trẻ và tài hoa.
         Hai câu thơ tiếp theo là sự tiếp nối của sự đấu tranh giành độc lập tự do. Đó là sự hy sinh:
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trừơng đi chẳng tiếc đời xanh.
         Nếu ta chỉ đọc câu thơ đầu thì ko thể ko xúc động trước cái hiện thực quá đỗi bi thương. Cả một đoàn quân đang đi trên trục đường dài thì thỉnh thoảng có một người ở lại sau lưng. Bên đường lại mọc lên một nấm mồ. Giữa rừng núi, ko một nén hương, ko nước mắt người thân. Những cái chết cô độc giữa rừng lạnh lẽo, bi thương, nhưng câu thơ sau như một lực kéo vô hình nâng câu đầu lên để kéo cái bi thương thành cái bi tráng. Câu thơ thứ hai chính là câu hát đầu thử thách ngạo nghễ của các chàng trai. Biết đi là hy sinh đó nhưng một lúc đã đi thì ko quay đầu trở lại. Dù có hy sinh cũng là sự hy sinh xứng đáng. Nói ko tiếc thì cũng ko thể vì họ là thanh niên còn nhiều cái chưa làm đưọc, nhưng đây là hiến dâng phần còn lại của cuộc đời cho tổ quốc nên ko tiếc nữa. Như anh lính trong dáng đứng Việt Nam
Và anh chết trong lúc đang đứng bắn
Máu anh phun theo lửa đạn cầu vồng.
         Những sự hy sinh lớn lao. dù ta ko thể biết người nào đã hy sinh nhưng Nguyễn Khoa Điềm của từng khẳng định “ko người nào nhớ mặt đặt tên. Nhưng họ đã làm nên quốc gia.”
         Một lúc xác định được lý tửơng những người lính xem cái chết mình nhẹ tựa lông hồng.
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.
        Cuộc sống thiếu thốn tới nỗi ko có mảnh chiếu che thân nhưng với Quang Dũng mảnh áo kia chính là “áo bào” như những chiến tướng của ngày xưa. Một cái chết hào hùng và sang trọng vì là chết cho quốc gia. Đất đã sinh ra anh và lại đón nhận anh trở về lúc đã làm xong nghĩa vụ thiêng liêng của anh. Anh ra đi ko mang theo tiếng khóc của đồng chí nhưng tiếng gầm của sông Mã đã tiễn anh ra đi. Cả quê hương quốc gia như đang tiếc thương đưa anh về đất. Vẫn là cái chết nhưng lại hào hùng, ko bi quan nhưng bi tráng. Đây là điểm nhấn xuyến suốt bài thơ. Là cái rực rỡ của Quang Dũng. Nhưng lúc bài thơ ra đời nhiều ngưòi ko hiểu được. Họ coi việc nói thực là cái chết là kể lể, yếu mềm theo kiểu tiểu tư sản. nhưng họ chưa hiểu được sâu là đằng sau cái chết là cái hào hùng. Cái chết chỉ là cái nên cho sự vinh quang.
        Ở đây sông Mã một lần nữa đựơc nhắc lại lúc nói tới Tây Tiến. Điều đó khẳng định sự hy sinh và ra đi của các anh đã đi vào bất tử lúc thể xác hòa vào cỏ cây và vào đất mẹ thiêng liêng.
       Đoạn thơ đã tạo nên được khí thế của đoàn quân. Những người lính với ý chí kiên cường, nghị lực và những ước mơ. Họ đã ra đi, đấu tranh và hy sinh. Họ đã bảo vệ tổ quốc ko tiếc đời mình. Quang Dũng là trình bày đựơc điều đó bằng văn pháp tả thực và cả lãng mạn. Thi sĩ bộc lộ đưọc ý thức của một chiến sĩ Cụ Hồ thời chống Pháp.
“Đoàn vệ quốc quân một lòng ra đi
Nào có xá chi đâu ngày trở về.”
…/…
Trên đây là một số bài văn mẫu Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng nhưng Trường THCS Tiến Hoá đã biên soạn. Kỳ vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!
Đăng bởi: Trường THCS Tiến Hoá
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Cảm #nhận #về #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Cảm #nhận #về #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Cảm #nhận #về #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Cảm #nhận #về #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

Tuyển chọn những bài văn hay chủ đề Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng. Các bài văn mẫu được tổng hợp từ các bài viết hay, xuất sắc của các bạn học trò trên cả nước. Mời các em cùng tham khảo nhé!
Xem nhanh nội dung1 Dàn ý cụ thể Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến2 Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 13 Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 24 Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 3
Dàn ý cụ thể Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến

1. Mở bài
– Dẫn dắt vấn đề: Trong nền thơ văn kháng chiến, ta ko thể ko nhắc tới những tác giả tiêu biểu: Tố Hữu, Nguyễn Thi, Nguyễn Quang Sáng,… trong số đó nổi trội là thi sĩ Quang Dũng với bài thơ Tây Tiến.
– Nêu vấn đề: Bài thơ Tây Tiến là nỗi nhớ da diết của Quang Dũng đối với mảnh đất Tây Tiến thân yêu và những người đồng chí, đồng chí cùng “vào sinh ra tử”; đặc trưng khổ 3 của bài thơ đã khắc họa hình tượng những người lính vô cùng rực rỡ: “Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
2. Thân bài

– Cảm nhận hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng qua hai dòng đầu: “Tây Tiến đoàn binh… dữ oai hùm”
+ Đoàn binh Tây Tiến: Đoàn quân được thành lập năm 1947 với nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào chặn đánh các đợt tiến công biên giới Việt – Lào, lúc đó Quang Dũng là đội trưởng của đoàn quân đó
+ Đoàn quân của Quang Dũng hiện lên kì lạ, lạ thường: Tuổi đời trẻ măng nhưng đầu người nào nấy đều “ko mọc tóc”
=> Ngoại hình tiều tụy, đầu trọc da xanh đã phản ánh hiện thực trần truồng của chiến tranh; đó chính là kết quả của những cơn đói khát, những trận sốt rét nơi rừng thiêng nước độc, những trắc trở, gian nan nhưng người lính phải chịu đựng
=> Liên hệ với hình ảnh người lính trong thơ Chính Hữu: “Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh/ Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”
+ Tuy trong gian nan, người lính vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, oai hùng “dữ oai hùm”
– Cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của những người lính (trong những câu thơ tiếp theo)
+ Tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân: “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới… kiều thơm” => Những chàng trai tuổi 18, đôi mươi xuất thân là những học trò, sinh viên đất Hà thành nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc nhưng tạm gác bút nghiên, cầm súng lên đường ra mặt trận.
+ “Mắt trừng”: Đôi mắt đang dõi theo quân địch, tràn đầy sự căm hờn và sự quyết tâm chống thù
+ “Mộng biên giới”: Giấc mộng hòa bình, giấc mộng thắng lợi trở về quê  hương, gia đình…
+ “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”: Nỗi nhớ gia đình, nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ ý trung nhân
=> Hình ảnh những người lính Tây Tiến trẻ trung, hòa hợp giữa vẻ đẹp của khát vọng và vẻ đẹp trong tâm hồn.
– Cảm nhận về vẻ đẹp bi tráng của người lính qua việc Quang Dũng mô tả sự hi sinh quả cảm: “Tản mạn biên giới… khúc độc hành”
+ Âm điệu câu thơ như chùng xuống trước sự mất mát, hi sinh của các chiến sĩ, trước những ngôi mộ vô danh nằm tản mạn giữa biên giới
+ “Mồ viễn xứ”, “biên giới”: Từ Hán Việt tạo ko khí trang trọng, bi tráng như một bản hùng ca tiễn biệt người lính
+ Nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì người lính vẫn nguyện hiến dâng tuổi xuân, thậm chí cả tính mệnh của mình cho nền độc lập tự do của dân tộc “chẳng tiếc đời xanh”, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng “anh về đất”
+ Cái chết của các anh được lí tưởng hóa, mĩ lệ hóa “Áo bào thay chiếu” => Sự hi sinh đầy cao đẹp, thiêng liêng
+ Trước những hi sinh của các anh, con sông Mã lịch sử “gầm lên khúc độc hành” như “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt đồng chí để họ đi vào cõi bất tử.
– Nêu lại đại ý toàn khổ 3 bài thơ Tây Tiến.
3. Kết bài
Khẳng định lại vấn đề và nêu cảm tưởng của bản thân.
Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 1

          Nhắc tới thơ văn trong kháng chiến, chúng ta ko thể ko nhắc tới những nhà văn thi sĩ như Tố Hữu, Nguyễn Quang Sáng, Nguyễn Thi, … và có nhẽ chúng ta ko thể nào ko nhắc tới thi sĩ Quang Dũng. Ông là một người thi sĩ đa tài, vừa viết thơ, vừa vẽ tranh, lại có thể sáng tác kịch. Trong sự nghiệp thơ văn của mình, tác phẩm ông để lại ko ít nhưng nổi tiếng nhất có nhẽ chính là tác phẩm Tây Tiến. Bài thơ là nỗi nhớ tha thiết của Quang Dũng với miền Tây Bắc thân yêu, với đồng chí của mình. Bài thơ đã làm nổi trội lên một hồn thơ lãng mạn, sâu lắng, thấm đượm tình nghĩa, ý thức dân tộc của Quang Dũng, đặc trưng đoạn thơ khắc họa hình tượng người lính vô cùng rực rỡ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
        Tây Tiến được Quang Dũng sáng tác năm 1948 tại Phù Lưu Chanh trong nỗi nhớ đơn vị, đồng chí của mình. Chính trong nỗi nhớ dạt dào đó, ông đã khắc họa hình ảnh những người lính Tây Tiến với những nét vẽ thật đẹp vừa hào hùng lại vừa lãng mạn.
         Đọc những dòng thơ trước tiên, hiện lên trước mắt người đọc là hình tượng người lính oai hùng, lẫm liệt, đậm chất bi tráng:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
          Đoàn binh Tây Tiến là đoàn quân được thành lập năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào, đánh chặn các đợt tiến công biên giới Việt – Lào và Quang Dũng chính là đội trưởng của đoàn quân đó. Hai câu thơ đầu mở ra, giữa cái mỹ lệ, nên thơ của núi rừng, vẻ đẹp của người lính cụ Hồ hiện lên thật bi tráng. Ko phải những đoàn quân với những người lính khỏe mạnh, trên đầu mang một màu tóc xanh của tuổi xanh, đoàn quân của Quang Dũng hiện lên thật kì lạ lạ thường. Cả một đoàn quân tuổi đời còn trẻ măng nhưng người nào cũng “ko mọc tóc”. Vì đâu nhưng cả một đoàn binh lớn nhường đó lại có điều dị thường tới vậy? Phải chăng đây là kết quả của những cơn đói, cơn khát, của những trận sốt rét kinh khủng đã biến những người lính trẻ tuổi thành cả một “đoàn binh ko mọc tóc” tương tự? Ngoại hình tiều tụy, ốm yếu, đầu trọc, da xanh đã gợi lên trong lòng chúng ta biết bao sự bi thương. Hình ảnh đó tuy có gân guốc thế nhưng đó lại là cái hiện thực – một hiện thực thật trần truồng. Các chiến sĩ Tây Tiến ngày đó phải hoạt động trong rừng núi phía Tây Bắc của Tổ quốc, nơi rừng thiêng nước độc, nơi đó có những trận sốt rét tới kinh người, và cả những ngày hành quân đói rét vất vả nữa. Chúng ta cũng từng bắt gặp hình ảnh người lính với những trận sốt rét nhưng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của mình trong thơ của Chính Hữu:
“Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi”
          Người lính Tây Tiến vẫn mang thêm chút đặc trưng hơn ở một phần nào đó. Phải chăng là những mái tóc còn xanh chẳng còn nữa, những người lính trở thành cả “đoàn binh ko mọc tóc”? Đoàn quân đang trải qua những gian nan, khó khăn, cản bước những bước thực hiện quân của họ?
          Nhưng nếu như ở câu trước hình tượng những người lính hiện lên thật trần truồng, bi thương thì ngay ở câu thơ sau, người ta lại thấy Quang Dũng trình bày hình ảnh những người lĩnh thật uy phong:
“Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
          “Quân xanh” ở đây phải chăng là những tán lá ngụy trang, là màu áo xanh người lính hay chính là làn da xanh tái vì bệnh tật và đói rét của những chiến sĩ giải phóng quân? Một hình ảnh hiện thực trần truồng được Quang Dũng đưa trực tiếp vào trong thơ. Chẳng phải có một sự phóng đại hay làm mới nào hết. Đó là hiện thực, là thực tại của những người lính đoàn quân Tây Tiến. Thế nhưng, tuy có xanh xao, mỏi mệt, vất vả là thế, nhưng họ vẫn giữ vững ý thức “giữ oai hùm”. Dù là nơi rừng thiêng nước độc, nhưng những người người hùng giải phóng quân vẫn giữ được tư thế hiên ngang, quật cường, toát lên vẻ oai hùng như chúa sơn lâm.
          Hai câu đầu, hình tượng người lính của đoàn quân Tây Tiến hiện lên thật sống động biết bao. Đoàn quân đó đang đi giữa rừng xanh, đi giữa những núi rừng âm u hiểm trở và gặp biết bao gian lao, vất vả, bệnh tật đói rét. Thế nhưng, các anh dù có thế nào vẫn giữ được một tư thế hiên ngang, “oai hùm” giữa chốn rừng thiêng. Có thể nói, Quang Dũng đã đưa vào đây chất liệu hiện thực – một hiện thực trần truồng và gửi vào đó một tí lãng mạn của thi ca.
           Bước sang những câu thơ tiếp theo, người ta thấy hiện lên là vẻ đẹp tâm hồn của những chiến sĩ đó. Một vẻ đẹp tâm hồn mộng mơ, tràn trề sức xuân:
“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
          Tây Tiến là đoàn binh với thành phần chủ yếu là những người con đất Hà Thành, là những học trò, sinh viên đang còn tuổi chứa chan xuân xanh tươi đẹp, thế nên ẩn sau ngoại hình xanh xao đó là cả một bầu trời tâm hồn lãng mạn. Những người lính đó tới với biên giới bằng sức trẻ, bằng hoài bão, bằng khát vọng hòa bình. Họ nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc nhưng lên đường tìm lại độc lập cho dân tộc bởi giặc ngoại xâm đã giày xéo quê hương tới tiêu điều. Vậy nên, “mắt trừng” kia phải chăng chính là đôi mắt đang mở to, dõi theo quân địch, quyết tâm thề sống chết với kẻ ngoại quốc xâm lược? Đôi mắt trừng đó cũng là sự căm hờn quân thù, sục sôi ý chí đấu tranh. Ko chỉ vậy toát lên ý chí đấu tranh, đôi mắt đó còn “gửi mộng qua biên giới” tới với những nơi xa xôi, tới với Hà Nội thân yêu – nơi có người thân, gia đình của những chàng trai Tây Tiến. “Mộng biên giới” – có chăng chính là giấc mộng hòa bình, giấc mộng được thắng lợi trở về với quê hương, với gia đình, với ý trung nhân của mình. Và đôi mắt đó cũng ko chỉ ánh lên khát vọng nhưng còn ánh lên cả cái tình, cái xúc cảm mến thương trong đó nữa.
“Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
           Đôi mắt đó thao thức trong canh thâu, nhớ về một Hà Nội cổ truyền, với phố phường, với gia đình với cả “một dáng kiều thơm” trong sự ghi nhớ. Là những người trí thức buông bỏ bút mực nghiên, vác lên vai cây súng bảo vệ quê hương, thế nên những người lính Tây Tiến luôn giữ trong mình cái vẻ hào hoa, lãng mạn của người trí thức đó. Họ ko như những anh lính mộc mạc trong thơ Chính Hữu:
“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”
         Chính “dáng kiều thơm” đó là động lực để thôi thúc các anh hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình. Đồng thời nó cũng là niềm khát khao của những người lính biên giới.
         Sau mỗi chặng đường hành quân vất vả, phải chăng nỗi nhớ quê, nhớ ý trung nhân lại là động lực mạnh mẽ, tiếp thêm sức lực cho các anh để các anh bằng tuổi xanh, bằng khát vọng của mình đem hòa bình lại cho những “dáng kiều thơm” kia? Quang Dũng cũng thật tinh tế, bởi chỉ bằng hai câu thơ ngắn nhưng vẻ đẹp tâm hồn người lính Tây Tiến hiện lên thật hào hoa, thật lãng mạn biết chừng nào. Và bốn câu thơ đầu của khổ thơ thứ ba, Quang Dũng đã làm hiện lên trước mắt người đọc thật rõ ràng hình tượng người lính trong đoàn binh của mình. Những người lính đó vừa uy phong, vừa đẹp vẻ đẹp của khát vọng lại vừa tinh tế, lãng mạn trong vẻ đẹp tâm hồn.
           Trong chiến tranh, biết bao người lính đã ra đi với tuổi xanh, với khát vọng hòa bình, nhưng lại chẳng trở về. Người ta thường nói, chiến tranh vô thường, làm sao tránh được hi sinh, mất mát:
“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
          Mất mát, hy sinh có nhẽ là những điều hiển nhiên trong mỗi trận chiến. Thế nhưng đọc câu thơ của Quang Dũng, người đọc chúng ta ko khỏi xót xa trước những sự mất mát, hy sinh đó. Âm điệu của bốn câu trước thật hào hùng biết bao thì tới đây, ko khí đó chợt chùng xuống sâu lắng. Trên mỗi chặng đường đi, những người lính lại tuần tự nằm xuống. Những ngôi mộ của họ vô danh, nằm tản mạn giữa biên giới, chốn rừng thiêng nước độc. Ở đây, Quang Dũng chọn một từ ngữ Hán Việt “mồ viễn xứ” để diễn tả những cái chết của những người con xa nhà. Họ phải nằm lại nơi đất khách quê người. Từ Hán Việt “mồ viễn xứ”, “biên giới” tạo nên ko khí thật trang trọng, bi tráng như bài hùng ca tiễn biệt những người lính. Họ ngã xuống nơi đây, trở thành những người lính vô danh góp một phần vào nền độc lập của quốc gia:
“Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Ko người nào nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra quốc gia”
         Thế nhưng dù có phải đương đầu với cái chết thì những người lính Tây Tiến vẫn quyết tâm ra đi vì khát vọng hòa bình. Vì khát khao cháy bỏng đó, họ nguyện hiến dâng cho Tổ quốc cả tuổi thanh xuân, cả tính mệnh của mình:
“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
         Một vẻ đẹp bi tráng tới thật lãng mạn! “Đời xanh” tức là tuổi thanh xuân của các anh, là tuổi xanh với bao khát vọng. Thế nhưng, vâng lời kêu gọi của Tổ quốc ra chiến trường diệt quân thù, các anh quyết chí, đồng lòng ra đi, “chẳng tiếc” bất kỳ điều gì cả. “Chẳng tiếc” – từ đó vang lên như một câu trả lời dứt khoát cho tiếng gọi của Tổ quốc vừa ngạo nghễ vừa thản nhiên. Họ đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, trong tim họ, chỉ có khát vọng hòa bình là đang cháy bỏng. Đau thương nhưng lại chẳng phải bi quan trước số phận của cuộc đời.
         Vẫn trong âm hưởng hào hùng, trầm lắng đó, Quang Dũng lại kể tiếp về khát vọng được hiến dâng của Tổ quốc của những người lính đoàn quân Tây Tiền:
“Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
          Họ là những người trẻ, hơn người nào hết, họ hiểu được trị giá của thanh xuân, của những ước mơ, khát vọng đời thường “dáng kiều thơm”, thế nhưng được chết cho lý tưởng của quốc gia thì cũng thật là thiêng liêng, thật là cao đẹp. Người lính hy sinh, trên người đâu còn lại gì. Thế nhưng, ở đây, Quang Dũng đã mỹ lệ hóa thành “áo bào”. Tấm áo bào trước đây chỉ dành cho vua chúa quý tộc thì nay được khoác lên người những người lính chiến. Tấm áo đó như lời vinh danh dành cho người lính vô danh đã ngã xuống, trở về với đất mẹ thân yêu. “Áo bào thay chiếu” là lời nói bi tráng hóa, mỹ lệ hóa sự hy sinh của người lính Tây Tiến. Và cụm từ “anh về đất” nghe sao có vẻ nhẹ nhõm, nhưng thực chất, đó chỉ là cách nói giảm nói tránh nỗi đau xót, thương cảm vô hạn của Quang Dũng dành cho những người lính hy sinh nhưng thôi. Với Quang Dũng, họ ko chết, họ chỉ trở về với đất mẹ nhưng thôi. Bởi chúng ta sinh ra từ đất thì sẽ lại trở về với đất mẹ.
         Những người lính hy sinh ngã xuống, trở thành những nấm mồ vô danh viễn xứ, nhưng sự hy sinh đó ko vô ích bởi nó góp phần tạo nên hòa bình cho quốc gia, làm nên vinh quang cho lịch sử nước nhà. Với những người lính Tây Tiến, con sông Mã là con sông lịch sử. Bởi nó là chứng nhân của thời kì, là trợ thủ của những người lính. Và giờ đây, lúc họ ngã xuống, nó “gầm” lên khúc tráng ca tiễn biệt người đồng chí của mình. Tiếng gầm đó như khúc nhạc tấu độc hành dành cho người lính để họ đi vào cõi bất tử.
         Hai câu cuối của khổ ba, Quang Dũng liên tục sử dụng các từ ngữ Hán Việt. Nó vừa tạo nên ko khí trang trọng, hào hùng, tôn nghiêm lúc nói về sự hy sinh của những người lính, vừa tạo nên được vẻ đẹp bi tráng,lãng mạn, lẫm liệt của những người người hùng xưa. Có thể nói, hai câu thơ cuối đã mỹ lệ hóa cái chết của những chàng trẻ trai, thế nhưng sự mỹ lệ đó hoàn toàn vừa đủ để tôn lên sự hy sinh cao cả của các chàng trai tuổi mười tám đó.
         Đoạn thơ trên, Quang Dũng đã trình bày vô cùng thành công nỗi nhớ tự nhiên Tây Bắc hòa quyện cùng nỗi nhớ đơn vị của mình. Ông cũng sử dụng liên tục rất nhiều hình ảnh rực rỡ vừa nhạc vừa họa, những sự so sánh thổi phồng tinh tế đồng thời xen lẫn với cảm hứng lãng mạn để nói về đoàn quân của mình. Có thể nói, khổ thơ này là một trong những khổ thơ rực rỡ nhất, kết tinh cho cả bài thơ Tây Tiến.
          Tóm lại, khổ thơ thứ ba trong Tây Tiến của Quang Dũng đã dựng lên tượng đài bất tử về người lính Tây Tiến. Người lính đó ko chỉ là những chàng trẻ trai tuổi hào hoa nhưng còn là những người người hùng tự hào của quốc gia. Họ mang trong mình tình yêu quê hương, tình yêu lứa đôi, khát vọng hòa bình và lời thề quyết tâm hiến dâng cho Tổ quốc. Đó là một lý tưởng thật cao đẹp, trung kiên, mỹ lệ. Và Quang Dũng đã khắc họa thật thành công hình tượng người lính đó!
Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 2
        Có thể nói, nếu chọn năm tác giả tiêu biểu của thời đoạn văn học thời kì đầu kháng chiến chống Pháp, có thể ko có Quang Dũng nhưng nếu chọn năm bài thơ tiêu biểu, nhất mực Tây Tiến phải được nhắc tên, đứng ở hàng danh dự. Đọc Tây Tiến, chúng ta sống lại một thời lửa cháy cùng đoàn quân lừng tiếng đã đi vào lịch sử, chúng ta có thể quên một số câu thơ trong bài, nhưng ko thê quên được hình ảnh đoàn quân đó:
Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành!
         Nếu như ở những đoạn thơ đầu, hình ảnh đoàn quân mới hiện lên qua nét vẽ gián tiếp – nói tới gian nan, hi sinh và địa bàn hoạt động – thì ở đây, đoàn quân đó đã hiện lên với những nét vẽ cụ thể, gân guốc, rành mạch. Đã thành khuôn sáo lúc nói đến tới sự can trường của các chiến binh. Ở đây, ta tưởng như gặp một mô-típ như thế:
Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùng
         Nhưng trước hết, đây là những câu thơ tả thực – thực một cách trần truồng: chiến sĩ Tây Tiến hồi đó hoạt động ở những vùng núi rừng hiểm trở, rừng thiêng nước độc, chết trận thì ít nhưng chết vì bệnh tật thì nhiều, có những con suối rửa chân rụng lông, gội đầu rụng tóc. “Quân xanh” ở đây có thể hiểu là xanh màu áo, xanh lá ngụy trang và xanh làn da vì thiếu máu. Những hình ảnh rất thực đó, vào bài thơ, với giọng điệu và cách diễn tả lãng mạn của Quang Dũng đã như mang nghĩa tượng trưng, rất có khí phách. Mười bốn chữ thơ nhưng chạm khắc vào lịch sử hình ảnh một đoàn quân phi thường, lạ mắt, vô tiền khoáng hậu trong cuộc đời cũng như trong thơ ca. Đoàn quân của một thuở “xếp bút nghiêng lên đường chinh chiến” của các chàng trai Hà Nội kiêu hùng, hào hoa.
         Vì vậy, khó khăn, gian nan là thế, nhưng các chiến binh Tây Tiến vẫn ko nguôi đi những tình cảm lãng mạn:
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.
         “Mộng” và “mơ” cùa người lính được gửi về hai phương trời: biên giới, nơi còn đầy bóng giặc – mộng làm thịt giặc lập công, và Hà Nội, quê hương dấu yêu – mơ những bóng vía thân yêu. “Dáng kiều thơm”, đó là vầng sáng lung linh trong kí ức, “tố cáo” nét đa tình của người lính. Nhưng với các chiến sĩ Tây Tiến, nỗi nhớ đó là sự thăng bằng, thư thái trong tâm hồn sau mỗi chặng hành quân vất vả, chứ ko phải để thối chí nản lòng. Vậy nhưng một thời, câu thơ “đẹp một cách lãng mạn” này đã làm cho tác giả của nó và chính bài thơ phải “trải bao gió dập, sóng dồn”.
          Kim cổ chinh chiến kỉ nhân hồi – xưa nay đi mặt trận, mấy người nào trở về, các chiến sĩ Tây Tiến cũng ko khỏi tránh phải những mất mát, hi sinh.
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
         Sau những câu thơ rắn rỏi, xinh tươi, tới đây, âm điệu câu thơ chợt trầm và trùng xuống để độc giả thấy rõ hơn thực chất của sự việc. Hình như đây là một cảnh phim được cố ý quay chậm. Còn gì thiêng liêng và cao cả hơn sự hi sinh, chấp nhận gian nan của người lính. Trên đường hành quân người chiến sĩ Tây Tiến gặp biết bao ngôi “mồ viễn xứ” của những người con “chết xa nhà”. Nhưng các chiến sĩ ta nhìn thấy với đôi mắt thản nhiên, bởi họ đã chấp nhận điều đó. Một trong những động cơ thôi thúc họ lên đường là hình ảnh người người hùng da ngựa bọc thây nhưng họ tiếp thu được trong văn học sách vở. Một niềm ham mê trong sáng pha chút lãng mạn.
         Hai câu thơ cuối tiếp tục âm hưởng bi tráng, tô đậm thêm sự mất mát hi sinh nhưng đó lại là một cái chết cao đẹp – cái chết bất tử của người lính Tây Tiến.
Áo bào thay chiếu anh về đất.
Sông Mã gầm lên khúc độc hành
        Hai câu mới đọc qua tưởng như chỉ làm nhiệm vụ mô tả, thông báo phổ biến nhưng sức gợi thật lớn. Đâu đây vẫn như còn thấy những giọt nước mắt đọng sau hàng chữ. Hai câu thơ rắn rỏi nhưng cảm khái, thương cảm thật sâu xa. Làm sao có thể hững hờ trước cảnh “anh về đất”? “Anh về đất” là hóa thân cho dáng hình xứ sở, thực hiện xong nghĩa vụ vinh quang của mình. Tiếng gầm của sông Mã về xuôi như loạt đại bác rền vang, vĩnh biệt những người con yêu của nòi.
         Trước đây, lúc nhắc tới những dòng thơ này, người ta chỉ thấy những bộc lộ nào là “mộng rớt”, “buồn rơi” … nhưng thời kì đã khiến chúng ta nhìn đúng hơn vào thực chất, có thời đại đó mới có văn học đó.
         Tây Tiến là bài thơ, là tấm lòng của những người chiến binh Tây Tiến. Bài thơ có nhạc, họa; kế bên cái bi là cái hùng, kế bên mất mát, đau thương là niềm tự hào người hùng. Nửa thế kỉ đã qua, bài thơ ngày một thêm sáng giá và đoạn thơ khắc họa đoàn quân Tây Tiến đã trở thành một hoài niệm khó quên của một thời kì lịch sử hào hùng trong buổi đầu cuộc kháng chiến chống Pháp.
Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 3

Xem thêm bài viết hay:  Vì Sao Có Một Số Sợi Lông Dài Mọc Lông Trắng Trên Mặt Là Gì, Mọc Lông Trắng Trên Mặt Là Gì

         Cả bài thơ là nỗi nhớ dạt dào về Tây Tiến, với những kỉ niệm một thời. những trắc trở trong cuộc sống và đấu tranh. cũng như những giờ phút yên bình bên người dân Tây Bắc. Bài thơ còn mô tả rất thực về hình ảnh của người lính. Về ý thức và những phẩm chất tốt đẹp của họ.
Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành
         Môt đoạn thơ khắc họa rõ về những chàng trai Tây Tiến và hình ảnh tả thực gợi lên trong lòng người đọc nhiều niềm thương cảm và cả ngưỡng mộ.
         Đoạn được mở đầu bằng lời mô tả thẳng ko chút tránh né sự thực.
Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
           Cuộc sống chốn rừng núi Tây Bắc thiếu thốn vô cùng. Quân đấu tranh ko đủ ăn, mặc ko đủ ấm. Để đấu tranh họ phải cạo trọc đầu tạo thành đoàn “vệ trọc” “vệ đỏ” để quân địch ko thể nắm được họ. Nhưng nguyên nhân khác là những cơn sốt rét rừng vô cùng nguy hiểm, cứ dọa nạt, rình rập, sẵn sàng lấy đi tính mệnh của họ bất kỳ lúc nào.
           Trong bài “đồng chí” chính hữu cũng đã có nói đến tới những trắc trở và căn bệnh này
Áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá
Mồm cười buốt giá, chân ko dày
….
Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi.
           Căn bệnh này thì bất kỳ người lính nào cũng gặp nhưng tới với bài Tây Tiến ta những người chưa chứng kiến mới có thể hiểu được một cách chân thực nhất. Đó là sự thực ko phải là nói quá hay là nói để tạo ấn tượng. thật thú vị vì thi sĩ lấy chính cái hiện thực khổ khốc liệt để trở thành niềm tự hào tự tốn cho mình. Đó là cái tên khác của Tây Tiến: “đoàn quân ko mọc tóc.” Cũng như Phạm Tiến Duật gọi đoàn xe ko kính của mình. Đó là một cách gọi dí dỏm trình bày sự sáng sủa và chất lính. Câu tiếp theo chia làm hai vế quân xanh màu lá/ dữ oai hùm. Màu xanh là màu xanh của lá ngụy trang hay chính là màu xanh da thịt của người lính cho quá vất vả và chịu đựng căn bệnh làm da nhợt nhạt ko sức sống.
Như Tố Hữu cũng nói:
Khuôn mặt đã lên màu bệnh tật
Đâu còn tươi nữa những ngày qua.
          Cả đoàn quân sao nhưng yếu ớt nhưng tuy nhiên là cả một khí thế uy phong. Cái bi đặt bên cái tráng làm nổi trội cái uy phong của đoàn quân. Ba tiếng “dữ oai hùm” tạo nên âm hưởng mạnh mẽ hùng tráng cho câu thơ. Người đọc cảm nhận khí thế của đoàn quân ra trận, dù yếu nhưng đã đánh cho Pháp phải sợ hãi.
          Dù cuộc sống có khó khăn nhưng những người lính Tây Tiến vẫn mang trong mình lắm mộng mơ, và khát vọng hòai bão.
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.
         Hai câu mang hai chữ “mộng” và “mơ”. Từ trừng được dùng khá rực rỡ, nó cho thấy bao tâm nguỵên, khát vọng hoài bão tự đáy lòng đều gửi cả ở ánh mắt. “Mắt trừng” ko phải chỉ hành động mạnh nhìn trừng trừng dữ dằn, dọa nạt nhưng là cái nhìn đau đáu, khôn nguôi trình bày những mong ước tới khắc khoải, mong ước về một ngày thắng lợi quân địch. Chữ “mộng” khiến câu thơ chùng xuống ẩn chứa xúc cảm bâng khuâng. Câu thơ của Quang Dũng khiến ta nhớ tới một câu thơ của Nguyễn Đình Thi:
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng ngay ngáy nhớ mắt người yêu.
          Nhớ “người yêu” hay nhớ “dáng kiều thơm” làm hình ảnh người lính trở thành thân thiện hơn rất nhiều. Vì nỗi nhớ rất đỗi phổ biến của những chàng thanh niên, nhưng trong lúc khó khăn cũng thật cao quý. Nỗi nhớ và những mộng mơ giúp tiếp thêm sức mạnh và nghị lực để vượt lên hoàn cảnh. Để vượt qua thiếu thốn vật chất, những con đau dằn xé. Để ko gục bởi hoàn cảnh trứơc lúc gục trước quân địch. Quang Dũng đã viết nên bốn câu thơ đầu với cái nhìn đa chiều, phong phú. Để ta thấy đằng sau phong thái kiêu hùng cũng có một tâm hồn trẻ và tài hoa.
         Hai câu thơ tiếp theo là sự tiếp nối của sự đấu tranh giành độc lập tự do. Đó là sự hy sinh:
Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trừơng đi chẳng tiếc đời xanh.
         Nếu ta chỉ đọc câu thơ đầu thì ko thể ko xúc động trước cái hiện thực quá đỗi bi thương. Cả một đoàn quân đang đi trên trục đường dài thì thỉnh thoảng có một người ở lại sau lưng. Bên đường lại mọc lên một nấm mồ. Giữa rừng núi, ko một nén hương, ko nước mắt người thân. Những cái chết cô độc giữa rừng lạnh lẽo, bi thương, nhưng câu thơ sau như một lực kéo vô hình nâng câu đầu lên để kéo cái bi thương thành cái bi tráng. Câu thơ thứ hai chính là câu hát đầu thử thách ngạo nghễ của các chàng trai. Biết đi là hy sinh đó nhưng một lúc đã đi thì ko quay đầu trở lại. Dù có hy sinh cũng là sự hy sinh xứng đáng. Nói ko tiếc thì cũng ko thể vì họ là thanh niên còn nhiều cái chưa làm đưọc, nhưng đây là hiến dâng phần còn lại của cuộc đời cho tổ quốc nên ko tiếc nữa. Như anh lính trong dáng đứng Việt Nam
Và anh chết trong lúc đang đứng bắn
Máu anh phun theo lửa đạn cầu vồng.
         Những sự hy sinh lớn lao. dù ta ko thể biết người nào đã hy sinh nhưng Nguyễn Khoa Điềm của từng khẳng định “ko người nào nhớ mặt đặt tên. Nhưng họ đã làm nên quốc gia.”
         Một lúc xác định được lý tửơng những người lính xem cái chết mình nhẹ tựa lông hồng.
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.
        Cuộc sống thiếu thốn tới nỗi ko có mảnh chiếu che thân nhưng với Quang Dũng mảnh áo kia chính là “áo bào” như những chiến tướng của ngày xưa. Một cái chết hào hùng và sang trọng vì là chết cho quốc gia. Đất đã sinh ra anh và lại đón nhận anh trở về lúc đã làm xong nghĩa vụ thiêng liêng của anh. Anh ra đi ko mang theo tiếng khóc của đồng chí nhưng tiếng gầm của sông Mã đã tiễn anh ra đi. Cả quê hương quốc gia như đang tiếc thương đưa anh về đất. Vẫn là cái chết nhưng lại hào hùng, ko bi quan nhưng bi tráng. Đây là điểm nhấn xuyến suốt bài thơ. Là cái rực rỡ của Quang Dũng. Nhưng lúc bài thơ ra đời nhiều ngưòi ko hiểu được. Họ coi việc nói thực là cái chết là kể lể, yếu mềm theo kiểu tiểu tư sản. nhưng họ chưa hiểu được sâu là đằng sau cái chết là cái hào hùng. Cái chết chỉ là cái nên cho sự vinh quang.
        Ở đây sông Mã một lần nữa đựơc nhắc lại lúc nói tới Tây Tiến. Điều đó khẳng định sự hy sinh và ra đi của các anh đã đi vào bất tử lúc thể xác hòa vào cỏ cây và vào đất mẹ thiêng liêng.
       Đoạn thơ đã tạo nên được khí thế của đoàn quân. Những người lính với ý chí kiên cường, nghị lực và những ước mơ. Họ đã ra đi, đấu tranh và hy sinh. Họ đã bảo vệ tổ quốc ko tiếc đời mình. Quang Dũng là trình bày đựơc điều đó bằng văn pháp tả thực và cả lãng mạn. Thi sĩ bộc lộ đưọc ý thức của một chiến sĩ Cụ Hồ thời chống Pháp.
“Đoàn vệ quốc quân một lòng ra đi
Nào có xá chi đâu ngày trở về.”
…/…
Trên đây là một số bài văn mẫu Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng nhưng Trường THCS Tiến Hoá đã biên soạn. Kỳ vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!
Đăng bởi: Trường THCS Tiến Hoá
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Bạn thấy bài viết Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến(hay nhất) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến(hay nhất) bên dưới để Trường THCS Tiến Hoá Nghĩacó thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thcstienhoa.edu.vn của Trường THCS Tiến Hoá
Nhớ để nguồn: Cảm nhận về khổ 3 bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Viết một bình luận