Cảm nhận về hình tượng Người lái đò sông Đà hay chọn lọc

Người lái đò sống Đà là một tác phẩm thể hiện rõ phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân. Trong tác phẩm, Nguyễn Tuân đã xây dựng thành công hình tượng người lái đò với vẻ đẹp vừa bình dị vừa độc đáo. Sau đây là dàn ý và vài cảm nhận cụ thể về hình ảnh này:

1. Dàn ý cảm nghĩ về hình tượng người lái đò sông Đà:

1.1. Khai mạc:

Giới thiệu tác giả và tác phẩm

Giới thiệu hình ảnh người lái đò sông Đà: là hình ảnh trung tâm của tác phẩm với những vẻ đẹp hào hoa: người anh hùng sông nước, người nghệ sĩ tài hoa và người lao động chất phác.

1.2. Thân bài:

một. Cảm nhận hình ảnh người lái đò sông Đà:

Người lái đò là một người lao động bình thường đã cống hiến thầm lặng nhưng cao cả:

Vẻ đẹp này được phản ánh trong xuất thân và ngoại hình của anh ấy:

Lịch trình:

– Khoảng 70 tuổi, một người lái đò có kinh nghiệm

– Lâu năm trong nghề, hàng ngày đối mặt với thiên nhiên hung bạo, ngược xuôi sông nước hàng trăm lần và hơn 60 lần cầm lái chính.

– Tìm hiểu đặc điểm của dòng sông “ghi nhớ tỉ mỉ… dòng suối”

→ Biểu tượng cho những con người tâm huyết với công việc, yêu nghề bất chấp hiểm nguy, gian khổ. Nguyễn Tuân không gọi nhân vật bằng một cái tên cụ thể, chỉ đơn giản là “người lái đò”, cái tên gắn liền với nghề khắc họa hình ảnh người lao động bình thường như bao người khác.

xuất hiện:

– Vẫn rất khỏe và cường tráng.

– “Tay như cái sào”.

– Chân luôn cong

– Thế giới “diệu như tìm bến xa”.

– Thân hình vạm vỡ “gầy như chất sừng, chất gỗ mun”.

=> Thân phận người lái đò mang đậm dấu ấn của nghề chứng tỏ anh ta là người yêu nghề, gắn bó với nghề.

Người lái đò là một anh hùng trên sông:

Thể hiện qua phong thái ung dung, bình tĩnh trong từng trận đánh:

Vây đầu tiên: Thác nước rung chuyển hiếu chiến (bệ bệ quý tộc, hất hàm), thác nước khiến các nam tước xông vào đòi bẻ chèo, người chèo thuyền, túm thắt lưng, bóp đũng quần, cố nén vết thương, kẹp lái, Giọng chỉ huy vẫn ngắn gọn và tỉnh táo.

Vây thứ hai: Tăng thêm cửa tử đánh lừa con thuyền, cửa sinh bố trí lệch, người lái đò đổi chiến thuật, phi ngựa ngược thác sông Đà, lái chéo, chèo xuôi… lao lên xẻ đôi để mở đường . ở cửa sinh.

Vây thứ ba: Hai bên phải là suối chết, suối sống giữa quân phòng thủ, chàng phóng thuyền thẳng, phá cửa giữa.. lướt đi.

–> Vượt qua trận sông Đà chứng tỏ sự dũng cảm, kiên cường của nhân vật: Ông nắm chắc từng dòng nước, từng ngọn sóng, mưu kế của thần sông, thần đá. Anh thuộc lòng từng cửa sinh, từng cửa tử, từng phiến đá, từng giác hút trên mảng đá..

– Tưởng tượng ra bộ mặt hung dữ của nước, đá, sóng, gió, cảm nhận được thái độ giận dữ, tâm trạng cáu gắt của nó để từ đó có chiến lược giành giật từng thác, từng tảng đá.

Người lái đò là một nghệ sĩ tài hoa:

– Thao tác nhanh nhẹn, dứt khoát và khéo léo. “Con thuyền vút qua cửa đá, hai cánh đóng mở, vút, vút… Cửa ngoài rồi cửa trong. Con thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua làn hơi nước, vừa xuyên thủng vừa tự động bẻ lái và lướt đi”.

Xem thêm bài viết hay:  Sự tích ông Hoàng Mười? Mâm lễ, cách khấn xin lộc ông Mười?

– Thích sông nhiều ghềnh thác, không thích lái thuyền trên sông phẳng, coi việc thắng “thủy quái” là chuyện bình thường.

b. Đánh giá về hình tượng người lái đò sông Đà:

– Ý nghĩa trong việc thể hiện tư tưởng tác phẩm: Xây dựng hình tượng người lái đò vừa anh hùng, vừa nghệ sĩ tài hoa là cách nhìn nhận, khám phá và khẳng định của con người Việt Nam trong thời đại mới.

Nghệ thuật xây dựng hình tượng nhân vật này:

– Dùng từ chính xác, sinh động. Nguyễn Tuân là một nhà văn uyên bác, tài hoa, đọc nhiều, đi nhiều, biết nhiều, am hiểu nhiều lĩnh vực khác nhau. Vì vậy, tác phẩm “Người lái đò sông Đà” đã tiếp nhận một lượng tri thức rất phong phú, đa dạng về lịch sử, địa lý, địa chất thậm chí cả quân sự, võ thuật.

Lối viết miêu tả của Nguyễn Tuân rất phong phú, đa dạng. Ông không chỉ miêu tả bằng thị giác mà còn bằng xúc giác,… Đặc biệt, ông sử dụng nhiều hình ảnh so sánh độc đáo, bất ngờ, gợi cho người đọc những cảm xúc, …. Câu văn của ông thay đổi rất linh hoạt, có câu ngắn, nhịp nhanh, diễn tả cuộc đấu trí giữa người lái đò và sông Đà, tạo nên kịch tính hấp dẫn.

– Trí tưởng tượng độc đáo giúp xây dựng hình tượng nhân vật sống động

1.3. Kết thúc:

Khẳng định lại tài năng nghệ thuật nói chung của Nguyễn Tuân và khả năng xây dựng hình tượng nhân vật điển hình của tác giả.

2. Một người lao động bình thường đã cống hiến thầm lặng nhưng cao cả:

Người lái đò hiện lên trước hết là một người lao động vô danh, làm việc âm thầm và tận tụy. Ở tuổi ngoài 70, đã có thâm niên lái đò, ông là người lái chính hơn 60 lần, hàng ngày đối mặt với thiên nhiên hung bạo, ngược xuôi sông nước hàng trăm lần nhưng ông vẫn bâng khuâng. thân hình gầy gò”. sừng mun” như một chàng thanh niên. Hàng loạt so sánh gợi hình: “Tay anh khập khiễng như cây sào, chân lúc nào cũng khuỵu xuống như ôm một thân cây tưởng tượng, giọng ồm ồm như tiếng nước trước mặt. của một ghềnh thác. , bủa vây thế giới của anh như luôn vọng về một bến xa nào đó trong sương mù”. Ở ngoại hình của người lái đò, chỉ có một điểm chứng tỏ tuổi đã cao, đó là “mái đầu bạc phơ”… Hình dáng, dáng vẻ của người lái đò gây ấn tượng mạnh với người đọc, bởi nó đối lập. hoàn toàn với cái tuổi bảy mươi từng trải mưa gió, đó là dáng vẻ và phong thái của một thanh niên vạm vỡ, dẻo dai và cường tráng. Đẹp hơn nữa khi cơ thể được đặt trong môi trường làm việc. Thân hình tròn trịa, điêu luyện của ông được ví như khối “vàng mười” quý ​​giá, mang dấu ấn nghề nghiệp ông có được cả đời lăn lộn với non sông nên cần phải có một thể lực phi thường mới chống chọi được với kẻ thù. thác dữ. Người lái đò là một người tài ba, am hiểu sông Đà như chính bàn tay của mình. Anh thuộc lòng từng dòng thác, từng dòng nước hút, dòng nước xoáy. Thậm chí từng tảng đá dưới sông. Nói như Nguyễn Tuân, ông lái đò đã hiểu: “quân pháp của thần sông, thần đá,…”. Chỉ có người có nhiều kinh nghiệm mới làm được điều đó. Nguyễn Tuân không để nhân vật bộc lộ trực tiếp nhưng người ta có thể thấy được lòng say nghề, yêu nghề bất chấp hiểm nguy, gian khổ của người lái đò hay của tất cả những người dân sống ở đó. công việc mộc mạc, giản dị.

Xem thêm bài viết hay:  Hiện tượng khúc xạ ánh sáng là gì? Định luật khúc xạ ánh sáng?

3. Người anh hùng trên sông dũng cảm, thông minh, gan dạ:

Để làm nổi bật phẩm chất này, tác giả đặt nhân vật người lái đò vào cuộc chiến đấu, đối mặt với dòng sông Đà hiểm trở, nguy hiểm. Cuộc chiến của người lái đò có thể được chia thành 3 giai đoạn để vượt qua ba vi khuẩn vi mô.

Ở con virus thứ nhất, sông Đà mở ra 5 cửa ải, trong đó 4 cửa tử và 1 cửa sinh nằm “lỏng lẻo bên tả ngạn”. Vừa lâm trận, sóng và đá sông vang dội, ập đến, bẻ gãy mái chèo, đá vào bụng và mạn thuyền trái mạn thuyền. Sóng nước có sự hung hãn của kẻ ra trận: “sóng nước như quân liều mình”, thậm chí nham hiểm, thủ đoạn “đánh đòn hiểm nhất diệt địch ngay tại trận. “. Nước như một đô vật, túm lấy eo người lái đò rồi giáng một đòn độc, đánh vào chỗ hiểm. Nhưng người lái đò cố nén vết thương, chân vẫn nắm chặt bánh lái, mặt méo xệch. Chỉ một từ ghép “méo mó” mà Nguyễn Tuân đã cho thấy nỗi đau khủng khiếp làm biến dạng khuôn mặt con người méo mó thậm chí tái nhợt, tê tái. Tuy nhiên, người lái đò đã không ngần ngại, bình tĩnh nén mọi đau đớn, tỉnh táo chỉ huy “sáu mái chèo” tiêu diệt con bọ vi trùng đầu tiên. Người lái đò là một người lính gan dạ và can đảm.

Sau nửa đầu, người lái đò không được nghỉ ngơi mà tiêu diệt nốt vi khuẩn thứ hai và thứ ba. Ở trận vi đá thứ hai, địch ngoan cố, xảo quyệt, chúng thay đổi chiến thuật, “tăng thêm nhiều cửa tử để lừa thuyền vào và bố trí cửa sinh dạt sang hữu ngạn… hy sinh mạnh mẽ trên sông đá”. Kẻ thù dường như say máu, muốn chiến đấu với một con người duy nhất. Người lái đò với kinh nghiệm dày dặn đã nắm chắc binh pháp của thân sông, thần đá thuộc quy luật mai phục của các tảng đá, và bản lĩnh của con người không bỏ cuộc “Cưỡi thác Sông Đà phải cưỡi đến cùng như cưỡi ngựa. cọp”, “đè lên rồi xẻ đôi để mở đường”. Nắm chắc bờm sóng đi đúng hướng, người lái đò nắm lấy dây cương lao nhanh vào cửa sinh, bẻ lái một đường chéo, con thuyền lướt đi thật nhanh, bất ngờ khiến cả đám thủy chung không kịp phản ứng, khiến “thằng đạp tướng . đứng ở lối vào bằng đá với khuôn mặt tái nhợt thất vọng.” Hình ảnh tảng đá lớn, rêu xanh phủ đầy dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân trở thành một sinh vật có hồn với khuôn mặt xanh ngắt – mặt cắt không còn hạt máu – cùng nỗi sợ hãi tột độ vì không ngờ gặp phải một đối thủ đáng gờm. như là. Người chỉ huy đó thật dũng cảm và phi thường. Anh hoàn toàn nắm quyền, nắm thế chủ động trong trận đấu này.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù hay

Đến mầm thứ ba, sông Đà hiện lên như một con thú dữ, điên cuồng muốn ăn tươi nuốt sống con người. Ít cửa hơn, bên phải và bên trái đều là suối chết, còn suối sống thì ở ngay giữa thác. Cộng thêm “thác ầm ầm, hơi sương” che mắt người lái đò. Người lái đò, như một người chỉ huy lão luyện, cứ lao thẳng qua thuyền, xuyên qua các cửa, ở giữa “Bắn, cửa ngoài, cửa trong, cửa trong của cùng một con thuyền như một mũi tên tre nhanh chóng xuyên qua hơi, vừa xuyên, vừa tự phát, vừa lái, vừa lướt” như mũi tên tre xuyên qua hơi nước. Bản hùng ca vượt thác lên đến cao trào, con thuyền nhỏ bé nhưng có sức mạnh to lớn, lướt nhanh trên sóng nước Sông Đà. Trên đó vút lên đò, ta thấy rõ hình ảnh người lái đò vừa anh dũng, vừa thông minh như một vị tướng, cuối cùng vẫn là con người chiến thắng sức mạnh thần thánh của tự nhiên, vẫn là con người vượt thác ghềnh, phá tan mọi trận càn .

Người lái đò tuy chỉ có cây chèo và chiếc thuyền nhỏ nhưng lại có sức mạnh to lớn, bứt phá và chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt ấy như một vị anh hùng, khiến người đọc liên tưởng đến thần thoại Thủy Tinh. . Tuy nhiên, ở đoạn sau, nhà văn Nguyễn Tuân đã đưa hình ảnh người lái đò đến gần hơn với cuộc sống đời thường. Khi vượt qua những thác ghềnh dữ dội, con thuyền “vặn mình vào bến cát có hang lạnh. Sóng thác làm tan bao thương nhớ.” Ông lái đò và những người lái đò đêm đó đốt lửa trong hang, nướng ống cơm và chỉ nói về cá Anh Vũ, cá chùm xanh rồi trở về cuộc sống giản dị, chân chất. Hình ảnh người lái đò vĩ đại không còn xa nữa.

4. Một nghệ sĩ tài hoa:

Nhưng bản lĩnh, dũng cảm thôi chưa đủ mà người lái đò còn phải có tài chèo lái đến mức điêu luyện, nghệ thuật để chiến thắng thiên nhiên khốc liệt ấy. Đây là vẻ đẹp nổi bật và độc đáo của nhân vật. Khái niệm tài hoa, nghệ sĩ trong tác phẩm của Nguyễn Tuân đơn giản chỉ những nhà thơ, nhà văn, nhưng cũng là những người làm những công việc ít dính dáng đến nghệ thuật, đạt đến trình độ tinh vi, siêu phàm. là một nghệ sĩ. Trong tác phẩm này, Nguyễn Tuân đã xây dựng hình tượng người lái đò nghệ sĩ mà nhà văn trân trọng gọi là “tay lái hoa”. Thao tác nhanh, dứt khoát và khéo léo. “Con thuyền vút qua cửa đá, hai cánh đóng mở, vút, vút… Cửa ngoài rồi cửa trong. Con thuyền như mũi tên tre xuyên nhanh qua làn hơi nước, vừa xuyên qua vừa tự động bẻ lái, lướt đi”. trên những dòng sông phẳng lặng, coi chiến thắng “thủy quái” là lẽ thường tình, người nghệ sĩ luôn say mê với công việc, chinh phục mọi giới hạn.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Cảm nhận về hình tượng Người lái đò sông Đà hay chọn lọc của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận