Cảm nhận về bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải hay

Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của nhà thơ Thanh Hải là một bài thơ xúc động, chứa đựng rất nhiều cảm xúc cũng như lời nhắn nhủ của tác giả dành cho thế hệ mai sau. Mời bạn đọc theo dõi một số cảm nhận về bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải trong bài viết dưới đây.

1. Cảm nhận về bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải:

1.1. Cảm xúc trước mùa xuân của thiên nhiên:

Hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp trong trí tưởng tượng của tác giả:

– Hình ảnh đặc trưng của mùa xuân: hoa tím, sông xanh, trời cao rộng

– Tiếng chim chiền chiện

– Giọt long lanh: ẩn dụ độc đáo cho sự thay đổi giác quan.

=> Tác giả có tình cảm thiết tha với cội nguồn tự nhiên của đất trời, với vẻ đẹp mùa xuân của đất nước và đón nhận nó với một sự trân trọng.

1.2. Tâm trạng trước mùa xuân của đất nước:

– Bức tranh mùa xuân với “nương ma”: cuộc sống lao động của lực lượng xây dựng đất nước.

– Hình ảnh người đàn ông cầm súng thể hiện niềm tin vào một ngày mai hòa bình của đất nước.

– Các từ “hối hả”, “xôn xao”: diễn tả cuộc sống lao động tất bật nhưng sôi nổi, vui tươi hòa lẫn vào nhau.

– Đất nước được so sánh bằng những hình ảnh đẹp đến ngỡ ngàng.

– Nhắc nhở mọi người về những ngày gian khổ của đấu tranh và của cách mạng.

– Trợ động từ “giữ vững” kết hợp với động từ “tiến lên” thể hiện quyết tâm cao độ, dũng cảm tiến lên dù gian khổ, khó khăn. đau khổ

=> Sự tự tin, lạc quan của nhà thơ ca ngợi sức sống, sự vươn lên mạnh mẽ của đất nước và con người, mặc dù phía trước còn nhiều khó khăn, thử thách.

1.3. Mong ước tha thiết của nhân vật trữ tình:

– Điệp ngữ “ta” được sử dụng gắn với các hình ảnh “chim hót, nhành hoa, hòa vào nhau”: sự hòa quyện giữa cái riêng và cái chung.

– Hình ảnh ẩn dụ “Mùa xuân nho nhỏ”: khát vọng dấn thân, sống có ý nghĩa được thể hiện một cách chân thành.

– Điệp ngữ “còn” kết hợp với điệp ngữ “tuổi đôi mươi” – còn trẻ, “khi tóc đã hoa râm” – đã già: khát vọng cống hiến cho đời.

– Khát vọng sống với tình yêu quê hương: hát Nam Ai, Nam Bình đón xuân, ca ngợi xứ Huế mộng mơ.

2. Cảm nhận về bài thơ Mùa xuân nho nhỏ hay nhất:

Cảm hứng lãng mạn trong văn chương thường xuất phát từ tâm hồn thơ ca, từ các văn nhân, nghệ sĩ, nhà thơ, nhưng cũng có khi từ những yếu tố bên ngoài như thiên nhiên, con người… Vẻ đẹp của thiên nhiên, của đất nước với sự phong phú, giàu có và tiềm tàng luôn làm say lòng người. Mọi người. Các nhà thơ, nhà văn thấy vậy xúc động, say mê và nhà thơ Thanh Hải cũng không ngoại lệ. Ta cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và cuộc sống nồng nàn, tha thiết của thơ Thanh Hải qua bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ”. Không chỉ vậy, bài thơ còn được sáng tác trong một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt. Lúc đó tác giả đang nằm trên giường bệnh, một tháng trước khi qua đời. Có lẽ vì thế mà tình yêu cuộc sống, tình yêu quê hương, đất nước mới trỗi dậy mạnh mẽ và cháy bỏng trong lòng nhà thơ. Tất cả hiện lên qua hình ảnh thiên nhiên của bức tranh xứ Huế mộng mơ.

Xem thêm bài viết hay:  Các nước đang phát triển là gì? Đặc điểm chung của các nước đang phát triển?

Mở đầu bài thơ là hình ảnh thiên nhiên vô cùng tươi đẹp, hài hòa:

“Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa màu tím”

Là một người con của xứ Huế thơ mộng, nhà thơ Thanh Hải đã vẽ nên bức tranh thiên nhiên từ những hình ảnh có thật trên quê hương mình. Đó là sắc tím đặc trưng của cố đô Huế, một bông hoa tím “mọc” giữa dòng sông xanh thơ mộng, tất cả gợi lên vẻ rực rỡ, tươi vui và tràn đầy sức sống. Ngoài ra, khi nhà thơ đảo động từ “mọc” ở đầu câu càng cho thấy sức sống căng tràn và vẻ đẹp nổi bật của loài hoa. Bức tranh thiên nhiên không chỉ được kết hợp hài hòa về màu sắc mà còn rộn ràng tiếng chim hót:

“Hỡi ấu trùng

Hát vang cả một góc trời”

Tiếng chim đã làm cho bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng trở nên sống động và có hồn hơn. Âm thanh ấy vang cả một góc trời, như tiếng kêu chân thành yêu đời, yêu cuộc sống. Chỉ bằng một vài nét chấm phá, những hình ảnh hết sức giản dị, mộc mạc như dòng sông, hoa lá, chim muông… nhà thơ Thanh Hải đã tóm gọn được những cảnh đẹp của đất nước. Phải là người gắn bó, yêu đất nước thì mới cảm nhận được những điều thân thuộc, gần gũi như vậy.

Nếu như bốn khổ thơ đầu là bức tranh thiên nhiên xứ Huế thơ mộng thì ở hai dòng cuối khổ thơ đầu, nhà thơ đã bộc lộ trực tiếp tâm trạng của mình:

“Từng giọt long lanh rơi

Tôi đặt tay lên cảm hứng”

Đoạn thơ đã vận dụng thành công nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. Tiếng chim hót là thứ âm thanh mà con người chỉ có thể nghe, không thể thấy, không thể chạm vào, vậy mà nhà văn có thể nắm bắt từng giọt âm vang, giai điệu của cuộc sống rơi như thể theo từng nhịp đập, để nhà thơ cảm nhận bằng cả tâm hồn. Thanh Hải, người yêu vẻ đẹp của thiên nhiên, trân trọng từng giọt âm thanh này. Từ đó, trong mối quan hệ với nhà thơ, ta hiểu rằng nhà thơ Thanh Hải không muốn lãng phí từng giây phút, ông muốn thưởng thức trọn vẹn từng cảnh sắc của quê hương.

Chỉ với một khổ thơ ngắn 6 dòng, ta cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên và tình yêu tha thiết, thiết tha của nhà thơ. Thiên nhiên xứ Huế đẹp một cách tự nhiên và thơ mộng, một bức tranh tự do và hoang sơ của sông Hương như lời của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Tuy nhiên, đọc thơ Thanh Hải ta vẫn thấy một cái gì đó rất riêng, nhà thơ miêu tả thiên nhiên qua con mắt của một người không có nhiều thời gian với thế sự nên ý thơ gợi một điều gì đó cháy bỏng. một cách nghiêm túc hơn.

Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của nhà thơ Thanh Hải là một bài thơ hay và giàu cảm xúc. Bài thơ không chỉ gieo vào lòng ta niềm tin yêu cuộc sống mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta cần phải sống có ích, cống hiến khi còn cơ hội để sau này không phải hối tiếc.

Xem thêm bài viết hay:  Trung điểm của đoạn thẳng là gì? Trung điểm của đoạn thẳng?

3. Cảm nhận về bài thơ Mùa xuân nho nhỏ đặc sắc nhất:

Mùa xuân luôn là đề tài phong phú để các nhà thơ thử sức. Nhiều bài thơ hay đã được viết về mùa xuân. Nhà thơ Thanh Hải cũng khá thành công khi viết bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” để nói lên niềm khát khao khiêm tốn, khát khao được hiến dâng tuổi xuân của mình cho mùa xuân bất tận của con người và đất trời.

Thanh Hải tên thật là Phạm Bá Ngoạn, sinh ngày 4 tháng 11 năm 1930 tại Thừa Thiên Huế. Ông tham gia cách mạng từ những năm cuối của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Thanh Hải là một trong những nhà văn có nhiều đóng góp xây dựng nền văn học cách mạng ở miền Nam trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. “Mùa xuân nho nhỏ” là bài thơ cuối cùng của Thanh Hải, được viết không lâu trước khi nhà thơ qua đời vào năm 1980. Đoạn thơ thể hiện cái nhìn mới mẻ, lạc quan của tác giả về đất nước và con người Việt Nam. Nam vào thời điểm cả nước đang tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Mở đầu bài thơ Thanh Hải tạo nên một khung cảnh mùa xuân:

“Mọc giữa dòng sông xanh

một bông hoa màu tím

Ôi ấu trùng

Hát mà vang

Từng giọt lấp lánh

Tôi đặt tay lên cảm hứng”

Từ một dòng sông xanh với một bông hoa tím mà không gian mùa xuân được mở ra. Sự hài hòa giữa màu xanh của dòng sông và màu tím của hoa tạo cảm giác mát mẻ. Khung cảnh mùa xuân còn phát ra những tiếng đu đưa quen thuộc thường xuất hiện vào mùa xuân như báo hiệu mùa xuân đến. Tiếng hót của những chú chim chiền chiện vang vọng cả một góc trời làm cho không khí xuân rộn ràng lạ thường. Tiếng chim chiền chiện được cụ thể hóa. “Từng giọt long lanh rơi/ Em giơ tay hứng lấy” là một sự chuyển biến về nhận thức. Âm thanh ban đầu chỉ có thể nghe được, nhưng nó đã được biến đổi để cảm nhận, nhìn thấy và chạm vào. Ngay từ đoạn mở đầu, ta có thể hình dung ra tâm trạng say mê, náo nức của nhà thơ trước mùa xuân tươi đẹp của đất trời.

Bài thơ được viết vào thời điểm cả nước đang hừng hực khí thế xây dựng chủ nghĩa xã hội. Trong không khí chung đó, hình ảnh những người cầm vũ khí bảo vệ Tổ quốc, những người làm ra hạt gạo nuôi sống biết bao thế hệ:

“Mùa xuân của người cầm súng

Lộc đầy sau lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài ra đồng

Mọi thứ đều vội vàng

Mọi thứ như bị khuấy động.”

Bài thơ tác giả nói đến những người ngày đêm cầm vũ khí bảo vệ Tổ quốc, những người tham gia xây dựng lại quê hương. Đây là những con người đã có nhiều hy sinh cả trong kháng chiến và trong thời bình. Mùa xuân trong vạn vật, mùa xuân theo người lính ra trận, mùa xuân theo người nông dân ra đồng. Mùa xuân không còn là khái niệm thời gian mà nó đã trở thành người bạn ngày đêm vun đắp, mang lại bình yên cho con người. Mùa xuân trong thơ Thanh Hải gần như có hồn và dường như ùa vào nhịp sống chung của mọi người. Nhắc đến hình ảnh người lính, tác giả không quên những trang sử hào hùng của dân tộc:

Xem thêm bài viết hay:  Bài thu hoạch học tập quán triệt Nghị quyết 12 của Đảng

“Đất nước bốn ngàn năm

Làm việc chăm chỉ và khó khăn

Đất nước như một vì sao

Chỉ cần đi về phía trước.

Bằng những câu thơ giản dị, tác giả đã tóm tắt ngắn gọn về lịch sử dân tộc, về chặng đường dài gian khổ của dân tộc. Nhưng điều đó không làm chậm lại sự phát triển của dân tộc. Bài thơ là niềm tin yêu, tự hào của tác giả đối với đất nước, với đảng và sự nghiệp cách mạng. Thật xúc động biết bao khi nghe những lời tâm sự của một người đang nằm trên giường bệnh khi biết rằng mình chỉ còn rất ít thời gian. Cần có năng lượng, sự lạc quan và sự tự tin mạnh mẽ để viết những bài thơ như vậy.

Nhan đề “Mùa xuân nho nhỏ” có nhiều ý nghĩa. Mùa xuân, với khái niệm thời gian, đã được tác giả chuyển thành khái niệm về một sự vật nào đó. Chủ đề của bài thơ được bộc lộ rõ ​​qua khổ thơ sau:

“Tôi làm cho con chim hót

tôi làm một bông hoa

Chúng tôi bước vào trong sự hài hòa

Một nốt trầm rung rinh

Một chút mùa xuân

Lặng lẽ dâng đời

Ngay cả ở tuổi đôi mươi của tôi

Cho dù đó là mái tóc hoa râm.”

Đến đây, cái tôi của tác giả đã được thay thế bằng cái tôi chung và cảnh vật thiên nhiên trong mắt nhà thơ cũng thu gọn vào cái tôi chung này. Mỗi bông hoa, mỗi con chim, mỗi bức tranh thiên nhiên đều góp phần tạo nên mùa xuân chung của đất trời. Còn “ta” là tác giả, đồng thời là con người cụ thể, như con chiền chiện, như bông hoa tím bên dòng sông xanh, như nốt nhạc êm dịu trong bài quốc ca. Cá nhân “tôi” khiêm tốn coi vị trí của những nốt trầm trong âm nhạc. Mỗi người là một mùa xuân nhỏ cống hiến sức lực, cuộc đời để thành mùa xuân lớn cho đất nước, cho nhân dân.

Khổ thơ cuối là tình cảm của tác giả đối với quê hương:

“Mùa xuân – Em xin hát câu Nam ai

Nam Bình nước non ngàn dặm

Nước ngàn dặm yêu thương

Nhịp điệu của xứ Huế.”

Khổ thơ mang đậm chất dân gian xứ Huế và là khổ thơ duy nhất của bài thơ viết về Huế – quê hương của tác giả. Không phải vì lẽ đó mà bài thơ không chứa đựng tình cảm của người viết về quê hương. Cái hay của bài thơ là sự tổng hòa tất cả vẻ đẹp, giọng điệu thơ xuân và chứa đựng tình cảm của một người con đang sống những ngày cuối đời.

Bài thơ ra đời khi nhà văn phải nằm trên giường bệnh, nhưng vẫn tràn đầy sức sống và hơn hết là tinh thần dân tộc, ý thức trách nhiệm của nhà thơ đối với đất nước. Thanh Hải gửi đến toàn thể bạn đọc lời nhắn nhủ: “Hãy cống hiến mùa xuân nhỏ bé của mình cho mùa xuân chung của đất nước và nhân dân”.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Cảm nhận về bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải hay của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận