Bài văn mẫu đóng vai người cháu kể lại bài thơ Bếp lửa hay nhất

Bài văn tự sự là gì? Khái quát bài thơ Bếp lửa? Nhân vật người cháu trong bài thơ Bếp lửa? Lập dàn ý cho bài văn nhập vai một người cháu kể lại bài thơ Bếp Lửa? Bài văn mẫu đóng vai người cháu kể lại bài thơ Bếp lửa?

Ai cũng có những kỉ niệm đẹp bên gia đình và những người thân yêu. Nhân vật trữ tình trong bài thơ bếp lửa cũng không ngoại lệ. Lớn lên trong tình yêu thương của bà với hình ảnh bếp lửa quen thuộc, nhân vật trữ tình đã có một tuổi thơ thật đẹp. Hãy cùng khám phá tâm sự của nhân vật trữ tình qua lời kể của ông về người bà và bếp lửa trong bài thơ Bếp Lửa.

1. Thế nào là bài văn tự sự?

Kể chuyện là phương thức trình bày một loạt sự việc, hiện tượng. Từ sự kiện này đến sự kiện khác, từ hiện tượng này đến hiện tượng khác, và cuối cùng là mục đích và ý nghĩa của sự kiện, hiện tượng đó.

Một bài văn tự sự hoàn chỉnh là một bài văn có đầy đủ ba phần:

Giới thiệu: Giới thiệu về sự việc, hiện tượng, nhân vật mà em sẽ viết

Cơ thể: Nêu các chi tiết của sự việc, tất cả đều được thể hiện qua nội dung mà người kể muốn biểu đạt.

Phần kết luận: Kết thúc câu chuyện, ý nghĩa và bài học rút ra nếu có.

2. Khái quát bài thơ Bếp Lửa:

2.1. Giới thiệu về tác giả:

Nhà thơ Bằng Việt tên khai sinh là Nguyễn Viết Bằng – sinh năm 1941. Ông quê ở huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây cũ, nay thuộc Hà Nội.

Bằng Việt làm thơ từ đầu những năm 1960, thuộc thế hệ các nhà thơ trưởng thành trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Hiện ông là Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Hà Nội.

2.2. Tóm tắt tác phẩm:

Hoàn cảnh sáng tác:

– Bài thơ được sáng tác năm 1963, khi tác giả đang là sinh viên học luật ở nước ngoài.

– Bài thơ được đưa vào tập Hương cây – Bếp lửa (1968), tập thơ đầu tay của Bằng Việt và Lưu Quang Vũ.

Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật:

* Nội dung: Qua những suy tư, hồi tưởng của nhân vật trữ tình, bài thơ Bếp lửa không chỉ giúp tác giả nhớ lại những kỉ niệm tuổi thơ bên bà, bếp lửa sưởi ấm những trái tim đã đi qua. Nạn đói năm ấy và tình cảm thương yêu của ông bà với cháu. Đồng thời, bài thơ cũng thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng của nhà thơ.

* Nghệ thuật: Hình ảnh bếp lửa đã trở thành điểm nhấn của bài thơ qua sự kết hợp tinh tế giữa hoài cổ và hiện đại. Tác giả sử dụng tự sự, miêu tả và bình luận để thể hiện cảm xúc của mình qua bài thơ.

Xem thêm bài viết hay:  Công ích là gì? Dịch vụ công ích và hoạt động công ích là gì?

3. Nhân vật người cháu trong bài thơ Bếp lửa:

Trong bài thơ Lò sưởi, hình ảnh người cháu hay chính tác giả là nhân vật trữ tình. Suốt những năm tháng tuổi thơ, nhà thơ Bằng Việt sống bên bà, được bà thay mặt cha mẹ chăm sóc, yêu thương. Đứa cháu thơ ngây ấy được sống trong tình yêu thương của bà, sống bên bếp lửa yêu thương của bà. Hình ảnh bếp lửa xưa luôn in sâu trong tâm trí và tuổi thơ của nhà thơ, để rồi nó trở thành ấn tượng thiêng liêng, là chỗ dựa vững chắc cho tình cảm gia đình lớn lao của chính nhà thơ ngay cả khi ông đã ra đi. đâu đến đâu. Nhà thơ cũng rất yêu thương cô, thông cảm với những vất vả, cố gắng của cô dành cho mình. Sau này, ở bất cứ đâu, mỗi sáng thức dậy, trong tiềm thức của đứa cháu luôn tràn đầy tình thương của bà. Dù lớn lên xa bà, trở thành du học sinh, được tiếp cận với nhiều nền văn minh hiện đại, nhà thơ vẫn nhớ về bà với tất cả tình yêu thương, kính trọng sâu sắc. Tóm lại, người cháu trong bài thơ Bếp lửa là một người cháu hiếu thảo, tràn đầy tình yêu thương với bà và bếp lửa.

4. Dàn ý bài văn nhập vai người cháu kể lại bài thơ Bếp lửa:

Khai mạc: Giới thiệu về bài thơ Bếp lửa và nhân vật người cháu

Thân bài: Kể chuyện

Hình ảnh bếp lửa gợi lên trong em

Tuổi thơ tôi trải qua bên bà, cùng bà thắp lửa là cả một tuổi thơ với bao vất vả, thiếu thốn, gian khổ. Lên bốn tuổi, tôi đã quen với mùi khói. Năm 1945, nạn đói khủng khiếp xảy ra do thực dân Pháp nên gia đình tôi cũng đói khổ, chết đói. Cha tôi lái xe ngựa để kiếm sống cho gia đình nhỏ của tôi. Ngôi làng ngập trong hương khói, giờ nghĩ lại sống mũi tôi vẫn cay cay, nước mắt cứ ứa ra không kìm được.

Tuổi thơ tôi đã phải sống trong chiến tranh đầy ác liệt bom đạn.

Năm ấy, giặc tràn vào làng, những tên hung bạo đốt phá những dãy nhà. Làng phải giúp bà và cháu gái tôi dựng lại một túp lều tranh nhỏ để che mưa che nắng. Bố mẹ tôi bận đi công tác chưa về, bà ngoại sợ ở nhà không yên tâm với tình hình của hai người nên dặn nếu viết thư cho bố mẹ thì đừng nói. tôi này nọ, chỉ nói rằng Ở nhà mọi việc bình yên để bố mẹ yên tâm làm việc. Ồ! Tôi hiểu tấm lòng của cô ấy và càng yêu cô ấy nhiều hơn.

Xem thêm bài viết hay:  Tứ Vị Vua Bà là ai? Sự tích, văn khấn Tứ Vị Thánh Nương?

Kỷ niệm tuổi thơ bên bà ngoại

Tám năm, tôi ở bên bà, ngày ngày phụ bà nhóm lửa. Chị kể lý do chị ở quê những ngày đầu vào Huế. Cuộc sống êm đềm của hai bà cháu trôi qua trong căn nhà nhỏ bình yên, mẹ dạy tôi những điều hay lẽ phải, cách đối nhân xử thế. Cô trở thành người thầy đầu tiên truyền dạy kiến ​​thức vào đời cho tôi, để tôi lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của cô.

Từ những kỉ niệm tuổi thơ với bà, tôi nghĩ đến bà và hình ảnh bếp lửa.

Cô xuất hiện với hình ảnh mái tóc bạc trắng, thân hình gầy gò, xuất hiện với hình ảnh bếp lửa tất bật, sớm hôm mang hình ảnh vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Những ngọn lửa ngày đêm hiện lên cùng bà như nhen nhóm trong tôi một hình ảnh mới về cuộc sống hạnh phúc, ấm no hơn. Cô không chỉ là người thắp lửa, giữ lửa mà còn là người truyền lửa, truyền niềm tin và lẽ sống cho tôi.

Bây giờ cháu trai đã trưởng thành

Lớn lên phải đi xa nhà, có những niềm vui mới, cuộc sống mới, tự do và không còn thấy hình ảnh bếp lửa quen thuộc nơi thành thị nhưng người cháu luôn hướng về bà, về tổ tiên, về tổ quốc thân yêu của mình.

Chấm dứt: Cảm nghĩ của tác giả sau khi viết truyện. Hãy nghĩ về người bà thân yêu của bạn.

5. Bài văn mẫu đóng vai người cháu kể lại bài thơ Bếp lửa:

Mùa đông đã đến, lần này trong một chuyến công tác, tôi được đến một vùng quê, vào dịp se lạnh này, thấy nhà nào cũng có một bếp củi quây quần bên nhau, tôi chợt nhớ đến người bà thân yêu của mình.

Tuổi thơ của tôi gắn liền với ngôi làng với bếp củi nơi bà ngoại đã chăm sóc và nuôi nấng tôi hàng ngày. Xã hội Việt Nam lúc bấy giờ còn nghèo nàn lạc hậu, hàng ngày hình ảnh bếp lửa nghi ngút khói khắp xóm làng, tôi đã quen với mùi đó, thấm vào áo quần. Giữa năm 1945, nạn đói khủng khiếp bao trùm cả một vùng quê. Cha mẹ lúc đó phải đi làm ăn xa kiếm sống, chỉ có hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Khói bếp ngày ấy làm một đứa trẻ như tôi ứa nước mắt, cay cay, nhưng bây giờ lại là thứ tôi khao khát được ngửi và quay lại những năm tháng ấy, bùi ngùi và xúc động.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích đoạn 3 Phú sông Bạch đằng có kèm dàn ý hay nhất

Cứ như vậy, tám năm trôi qua, tôi và bà thắp lên ngọn lửa sớm mai như thắp lên trong tôi những hy vọng về một tương lai tươi sáng. Mỗi đêm hay mỗi sáng thức dậy, trong ký ức của tôi luôn là hình ảnh của ngọn lửa bập bùng, bên cạnh là hình ảnh người bà chăm sóc cho những ngọn lửa ấy cũng như thắp lên trong tôi những hy vọng, niềm tin. một cuộc sống đầy đủ, đủ đầy.

Tôi may mắn được sinh ra ở một vùng quê, nơi mà những câu chuyện của mẹ không ngừng được kể, và những câu chuyện của bà ở Huế cũng vậy. Cô ấy vẫn kể những câu chuyện đó hàng ngày, nhưng tôi không bao giờ thấy chán, luôn cảm thấy hạnh phúc vì điều đó.

Dù không được sống cùng bố mẹ nhưng trong tôi luôn ấm áp tình thương của bà, hàng ngày bà chăm sóc tôi, không để tôi thiếu thốn một chút tình cảm nào. Khi tôi lớn lên, tôi nhận ra rằng cô ấy yêu tôi, lo lắng cho tôi, tình yêu không đủ, cô ấy đã cố gắng làm cha, mẹ và giáo viên để chăm sóc tôi. Dù khó khăn nhưng cô ấy chỉ để tôi thấy nụ cười dịu dàng. Nhớ đến đây hai hàng nước mắt lăn dài trên má…

Tuy cuộc sống nghèo khó là thế nhưng với tôi đó là khoảng thời gian rất bình yên. Nhưng khi giặc kéo đến đốt làng, tôi và bà phải cùng nhau trốn. Khi mọi thứ đã trở lại, khung cảnh hoang tàn hiện ra trước mắt khiến ai cũng xót xa. Tôi có thể nghe thấy tiếng người ta khóc. Chúng tôi đến ngôi nhà của mình, nó đã bị sập nhưng may mắn thay những người hàng xóm đã giúp chúng tôi xây dựng lại nó. Đêm đó, ngồi bên cạnh, mẹ bỗng nói với tôi: “Con viết thư cho bố thì đừng nói với mẹ điều này điều kia, chỉ nói rằng chúng ta đã yên bề gia thất. Đừng để bố phải lo lắng”.

Bây giờ tôi ước, tôi có thể lao vào vòng tay của cô ấy để xua tan những nhớ nhung và kể cho cô ấy nghe những câu chuyện của tôi. Tôi có những niềm vui mới, những cảm giác mới, những bến bờ mới. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay nhưng hơn hết tôi luôn hướng về bà – người bà đã sớm hôm nuôi tôi khôn lớn.

Chuyên mục: Bạn cần biết

Nhớ để nguồn bài viết: Bài văn mẫu đóng vai người cháu kể lại bài thơ Bếp lửa hay nhất của website thcstienhoa.edu.vn

Viết một bình luận